Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thiên Kim Huyền Học Trở Về Hào Môn

Chương 52:

Chương trước Chương sau

“Chào buổi sáng thím hai! Con định ra ngoài tập thể dục một chút ạ!”

Mộc Tịch Vãn ngoan ngoãn đáp lời. Đôi mắt cô trong trẻo và lấp lánh, giọng nói thì th thoát, dễ nghe.

Nhưng khi kỹ vào Quý Nguyên Tích, cô chợt nhận ra ấn đường của thím đang màu đen sẫm. Đây là ềm báo đại hung! Tối hôm qua, khi gặp Quý Nguyên Tích, Mộc Tịch Vãn vẫn chưa th dấu hiệu này.

Tuy kh quan hệ huyết thống, nhưng vì Quý Nguyên Tích là của Mộc gia, sợi dây nhân quả liên kết với cô, nên Mộc Tịch Vãn thể ra ềm báo kh lành, nhưng lại kh thể th rõ đó là chuyện gì.

Sắc mặt Mộc Tịch Vãn trở nên chút nghiêm trọng. Cô đưa tay vào túi áo, thực chất là l ra một tấm bùa hộ mệnh từ trong kh gian bí mật của , và đưa cho Quý Nguyên Tích.

“Thím Hai, đây là bùa hộ mệnh, hôm nay thím luôn mang theo nó bên và giữ thật cẩn thận nhé ạ!”

Quý Nguyên Tích hơi ngỡ ngàng, kh hiểu cô cháu gái mới về này lại tin vào phong thủy đến vậy. Nhưng khi vào ánh mắt chân thành và đầy lo lắng của Mộc Tịch Vãn, cô sợ từ chối sẽ khiến cô bé buồn, nên liền mỉm cười nhận l, cất vào túi áo khoác.

“Cảm ơn Vãn Vãn nhé. Con còn trẻ thế này mà đã kh ngủ nướng, đúng là hiếm thật đ!”

Quý Nguyên Tích Mộc Tịch Vãn với ánh mắt đầy tán thưởng. Cô cháu gái này kh chỉ xinh đẹp, học giỏi, mà còn kỷ luật nữa. Thật khiến ta nể phục.

Quý Nguyên Tích cũng luôn khao khát một cô con gái, Mộc Tịch vãn ngoan ngoãn hiểu chuyên, bà lại càng ghen tị với cả và chị dâu. Vợ chồng họ kh chỉ cả con trai lẫn con gái, mà ba đứa con đều ưu tú như vậy, thật khiến ta ngưỡng mộ kh thôi.

Mộc Tịch Vãn nghe lời khen, hai má ửng hồng vì ngượng. Cô nói:

“Vậy thím Hai, con chạy bộ đây. Dù thím tin hay kh, thì hôm nay nhất định giữ lá bùa này trong túi áo, đừng l ra nhé!”

Quý Nguyên Tích ánh mắt nghiêm túc và đầy quan tâm của Mộc Tịch Vãn, kh kìm được gật đầu. Chỉ riêng vì sự quan tâm đó thôi, bà cũng đồng ý với Vãn Vãn . Hơn nữa, lá bùa này được cô bé gấp gọn lại, nhỏ xíu, cất trong túi áo cũng chẳng tốn chỗ.

Chỉ đến khi th Quý Nguyên Tích gật đầu đồng ý, Mộc Tịch Vãn mới yên tâm chào tạm biệt dì, bước chân nh nhẹn ra khỏi nhà.

Kh khí bên ngoài trong lành, dễ chịu. Khu nhà này một quảng trường tập thể dục khá rộng, bốn bề cây x rợp bóng, hương hoa thoang thoảng, đúng là nơi lý tưởng để tập thể dục buổi sáng.

Trong khu vực này, phần lớn là những cán bộ đã về hưu, nên trên họ mang một luồng c đức dày. Giống như nội Mộc, hôm qua Mộc Tịch Vãn vừa gặp đã phát hiện trên một vầng hào quang màu vàng kim. Đó chính là ánh sáng c đức.

Lớp ánh sáng này thể bảo vệ khỏi những tà khí xung qu. Cả khu nhà cũng nhờ những tích đức như vậy mà linh khí dồi dào hơn hẳn những nơi khác.

Chỉ riêng ểm này thôi, Mộc Tịch Vãn đã th việc trở về Mộc gia là một lựa chọn vô cùng đúng đắn.

Sau khi chạy vài vòng qu quảng trường, Mộc Tịch Vãn bộ thong thả về nhà. Vừa vào đến cửa, cô đã th Mộc lão gia tử đang ngồi trên ghế sô pha đọc báo trong phòng khách.

“Ông nội, chào buổi sáng ạ!”

Mộc Tịch Vãn lễ phép chào. Mộc lão gia tử hạ tờ báo xuống, ngước lên th cô cháu gái từ ngoài vào, trên mặc bộ đồ thể thao, tràn đầy năng lượng, liền khen ngợi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thien-kim-huyen-hoc-tro-ve-hao-mon/chuong-52.html.]

“Vãn Vãn, con ra ngoài chạy bộ à?”

Mộc Tịch Vãn cười đến bên cạnh .

“Vâng ạ, nội. Buổi sáng kh khí trong lành lắm ạ!”

Nghe cháu gái nói vậy, Mộc lão gia tử cũng gật gù đồng ý.

“Đúng thế, đúng thế. Vẫn là Vãn Vãn của kỷ luật, khác hẳn m thằng nhóc kia, sáng nào cũng gọi m bận mới chịu dậy!”

Nghe nội nói, Mộc Tịch Vãn chỉ cười mà kh đáp. Cô nói với :

“Ông nội, con lên lầu thay đồ một chút, lát nữa sẽ xuống ngồi với .”

“Được, được, con !”

Mộc lão gia tử xua xua tay, dõi theo bóng lưng cháu gái bước lên lầu, trong mắt tràn ngập vẻ cưng chiều. Ông nghĩ, nhất định tìm một cơ hội để dẫn Vãn Vãn khoe với m bạn già, để họ ghen tị vì một cô cháu gái ưu tú đến thế này.

Mộc Tịch Vãn lên lầu, rửa mặt qua loa, thay một bộ đồ thoải mái đã mua hôm qua xuống.

Khi cô xuống đến nơi, mọi đã tụ tập ở phòng ăn để chuẩn bị làm và học. Giang Tinh Mạn th con gái thì vội vẫy tay.

“Vãn Vãn, mẹ vừa nghe nội con nói là con ra ngoài chạy bộ buổi sáng đ à? kh ngủ thêm một chút?”

Mộc Tịch Vãn tới, ngồi xuống cạnh mẹ.

“Mẹ, con quen dậy sớm . Tối qua mẹ ngủ ngon kh ạ?”

Nghe con gái hỏi, Giang Tinh Mạn vui vẻ cười tươi.

“Vãn Vãn, mẹ đang định kể cho con nghe đây! Tối qua mẹ ngủ ngon cực kỳ, lâu lắm mẹ mới một giấc ngủ ngon đến vậy! Vãn Vãn à, thật sự là nhờ con đ, nếu kh mẹ cũng kh biết giấc ngủ bình thường nó mùi vị gì nữa.”

Mộc lão gia tử ngạc nhiên hai mẹ con. Ông tò mò hỏi:

“Tinh Mạn, Vãn Vãn, chuyện gì thế?”

Giang Tinh Mạn nghe bố chồng hỏi, kìm nén sự xúc động, chậm rãi kể lại chi tiết việc Mộc Tịch Vãn đã châm cứu cho bà tối qua.

Nghe xong, Mộc lão gia tử vô cùng kinh ngạc.

“Nha đầu, y thuật này của con học ở đâu vậy? Giỏi quá!”

Mộc lão gia tử là trải qua nhiều sóng gió, chỉ nghe Giang Tinh Mạn kể, đã thể đoán ra y thuật của Mộc Tịch Vãn còn giỏi hơn cả những vị lương y lâu năm.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...