Thiên Kim Thật Báo Thù
Chương 5:
Vừa bước vào cửa.
Một cái tát giáng thẳng vào mặt , Thẩm Nhân mắt đỏ hoe gầm lên với :
"Mày đã làm gì! Nói mau!"
dùng đầu lưỡi chạm vào chỗ bị đánh, khuôn mặt sưng đỏ và vết thương trên cánh tay của Thẩm Nhân, liền vung tay tát mạnh trả lại một cái:
"Cô đây gọi là tự làm tự chịu, kh thể trách ai được."
Thẩm Dịch Hoài lê tấm thân bị đánh kh nhẹ chạy tới, kéo Thẩm Nhân ra sau lưng, ánh mắt tối tăm khó lường chằm chằm .
"Ồ, Thẩm tổng ra tay thật sự kh chút nương tình nào."
kho hai tay trước ngực, châm chọc.
"Chu Nhất Y, con về , ta đợi con lâu quá."
Ông Thẩm từ thư phòng bước ra, Bà Thẩm đang lau nước mắt phía sau .
Khi đến gần , quản gia chạy đến thì thầm m câu vào tai , sắc mặt thay đổi, dò hỏi :
"Vừa là Quý tổng đưa con về ?"
còn chưa kịp nói, Thẩm Nhân đã cười khẩy:
"Thì ra cô kh vừa mắt nhà họ Tề, là vì đã câu dẫn được Quý gia à, , thật sự nghĩ gà rừng hóa phượng hoàng ? Vị Quý gia kia chẳng qua cũng chỉ là ham của lạ, chơi đùa với cô thôi."
"Hơn nữa, Quý Việt tâm ngoan thủ lạt, trong giới ai cũng biết, đợi xem cô bị phế tay hay gãy chân đây!"
Thẩm Nhân vừa dứt lời, ngoài cửa liền truyền đến một giọng nam chút âm trầm:
"Cô vẻ hiểu nhỉ?"
Những trong nhà lập tức im bặt, như gặp đại địch về phía đàn vừa xuất hiện.
8
Quý Việt sải bước dài, thản nhiên như bước vào nhà .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Quý, Quý tổng, ngài chưa ạ."
Ông Thẩm kịp phản ứng, cẩn thận đón tiếp.
"Đang chuẩn bị đây, kh nghe giới thiệu ."
Quý Việt lạnh lùng liếc Ông Thẩm một cái, thản nhiên ngồi xuống ghế sofa, dáng vẻ như tìm chuyện để xem kịch vui.
"Con gái nhỏ uống nhiều , nói năng luyên thuyên, Quý tổng ngài đừng để trong lòng."
Ông Thẩm nở nụ cười cứng ngắc trên mặt.
Bị một nhỏ tuổi hơn coi thường như vậy, trong lòng hận cực độ, nhưng lại e ngại quyền thế của Quý Việt mà kh dám phát tác.
bộ dạng ăn kh nói của mọi , vui vẻ đứng một bên xem náo nhiệt.
"Thẩm Nhân, lại đây! Xin lỗi!"
Ông Thẩm quay đầu lại, hằn học trừng mắt Thẩm Nhân.
Ý cảnh cáo rõ ràng.
Thẩm Nhân, đang còn ngây vì sợ hãi, lúc này hoàn hồn, co rụt đến trước mặt Quý Việt:
", xin lỗi, Quý tổng, là nói năng luyên thuyên."
Quý Việt vẫn giữ vẻ mặt cười nhạt như gió thoảng mây trôi.
Chỉ là những lời ta nói ra khiến ta run sợ.
"Xin lỗi thì dáng vẻ xin lỗi chứ, cô Thẩm."
Quý Việt khẽ nhấc mí mắt, nhàn nhạt thốt ra m chữ:
"Quỳ xuống mà xin ."
Lời này vừa thốt ra, mặt Ông Thẩm, Bà Thẩm, Thẩm Dịch Hoài và Thẩm Nhân đều kh thể giữ được vẻ bình tĩnh.
"Quý tổng, ...?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.