Thiên Kim Thật Báo Thù
Chương 7:
Sáng hôm sau vừa xuống lầu, Ông Thẩm đã niềm nở gọi lại ngồi, thậm chí còn để ngồi cạnh .
"Nhất Y, lại đây, ngồi cạnh bố."
" vậy? Hôm nay diễn kịch bản cha hiền con thảo ?"
thản nhiên ngồi xuống, uống một ngụm sữa, trêu chọc.
"Chu Nhất Y, cô đừng ỷ vào Quý Việt mà quá ng cuồng, đây vẫn là Thẩm gia."
Thẩm Dịch Hoài chỉnh lại kính, giọng nói chút âm hiểm.
nắm ly thủy tinh, nghiêng đầu Thẩm Dịch Hoài, sau đó hất tay một cái, toàn bộ sữa còn lại trong ly đổ hết lên mặt Thẩm Dịch Hoài.
" cho rõ đây, đây mới là ỷ vào Quý Việt mà ng cuồng."
ném chiếc khăn ăn đã lau tay lên bàn, lạnh lùng nói.
"Cô!"
Thẩm Dịch Hoài tức giận cực độ, đột nhiên đứng dậy, hoàn toàn mất phong thái ngày thường.
"Được ! Làm cái gì mà ồn ào! Ngồi xuống!"
Ông Thẩm khó chịu liếc Thẩm Dịch Hoài, ánh mắt cảnh cáo đầy đủ.
"Nếu kh vì , Tống gia đã kh đoạn tuyệt quan hệ với chúng ta, đồ phế vật, còn dám la lối với em gái ."
Ông Thẩm càng nghĩ càng giận, tay đập mạnh xuống bàn.
một nhà hám lợi này, lắc đầu cười.
Còn nhớ Thẩm Dịch Hoài trước đây nói là con cờ thí, bây giờ thì chính ta lại thành con cờ thí .
"Được , cả nhà ngồi ăn cơm , làm gì mà nổi nóng thế, Nhân Nhân đâu, kh xuống?"
Bà Thẩm xoa dịu Ông Thẩm, ngước mắt hỏi dì Lưu đang đứng bên cạnh.
"Tiểu thư nói cô kh khỏe lắm, kh xuống ăn."
Dì Lưu vừa rót thêm sữa vừa đáp.
thản nhiên đưa miếng bánh mì vào miệng, phớt lờ ánh mắt độc địa của Thẩm Dịch Hoài khi ta ngang qua.
Bữa sáng hôm nay, thật sự ngon ngọt lạ thường.
"Nhất Y à, bố th Quý tổng cưng chiều con đ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ông Thẩm do dự một lúc, cuối cùng cũng mở lời.
" chuyện muốn nhờ con ?"
cắt miếng giăm b trong đĩa, thẳng vào vấn đề.
Ông Thẩm bị lời của nghẹn họng một lúc, mới đè nén cơn tức giận xuống, ôn hòa nói:
"Đều là một nhà, nói gì mà nhờ vả chứ, con cũng biết, con và Tống gia chút kh vui, Tống gia đã rút vốn khỏi dự án câu lạc bộ, bọn họ vừa rút, những khác cũng bắt đầu rút theo."
Hóa ra khoản đầu tư cho câu lạc bộ này đều là nhờ mặt mũi của Tống gia.
Chẳng trách, ban đầu Ông Thẩm dặn dò Thẩm Dịch Hoài dỗ dành Tống Thư Khiết cho tốt.
Đúng là mất một vị thần tài .
"Đó là chuyện Thẩm Dịch Hoài gây ra, liên quan gì đến con?"
giả vờ ngây ngô.
"Câu lạc bộ này, cũng được coi là dự án trọng ểm của gia đình chúng ta, nếu thất bại sẽ ảnh hưởng lớn đến Thẩm gia, nếu Quý tổng thể giúp một tay, thì Thẩm gia sẽ hoàn toàn lật ."
Ông Thẩm nói đến cuối, trên mặt hiện lên vẻ vui mừng, như thể đã nghĩ đến việc sẽ bay cao sau khi bám víu vào Quý Việt.
"Để con tìm Quý Việt ?"
bu d.a.o nĩa, dựa lưng vào ghế, trầm tư một lát sảng khoái nói:
"Được thôi."
Trong ánh mắt ngạc nhiên mừng rỡ của Ông Thẩm và Bà Thẩm, tiếp tục nói:
"Để con làm thừa kế c ty Thẩm gia, con sẽ giải quyết chuyện này."
"Chu Nhất Y!"
Ông Thẩm hoàn toàn kh thể giả vờ được nữa, cau mày, đâu còn nửa phần dáng vẻ của cha hiền từ.
"Mọi chuyện đều nói lý chứ, c ty Thẩm gia kh chút liên quan nào đến , tại giải quyết chuyện này chứ, đâu kẻ ngốc."
dang rộng hai tay, tỏ vẻ vô lại.
Khiến Ông Thẩm và Bà Thẩm thở hổn hển vì tức giận, mãi một lúc sau mới dịu lại.
"Chu Nhất Y, con lại trở thành bộ dạng này!"
Bà Thẩm đỡ Ông Thẩm, chỉ vào mắng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.