Thiên Kim Thật Bị Đuổi Khỏi Nhà
Chương 1:
Ai mà ngờ một đứa con gái hư hỏng như lại chính là thiên kim thật bị bế nhầm của Tập đoàn Huy Nguyệt chứ?
Ở trong con hẻm nhỏ, rõ ràng th đang mặc đồng phục học sinh, nhưng tay lại hút thuốc và cầm gậy, nhà họ Kiều theo bản năng đưa tay che c cho cô gái đang tò mò từ phía sau lưng.
Đôi vợ chồng trung niên ăn mặc lịch sự, chỉnh tề đứng ở phía trước đầy vẻ khó tin, giọng nói run rẩy:
“Con… Con là Hạ Tư Huệ ?”
đang ngậm ếu thuốc trong miệng, nghe vậy lập tức dập tắt đầu thuốc, khó hiểu gật đầu.
M bạn bên cạnh nhau, kh hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Chị Huệ, m này là ai vậy?”
còn chưa kịp nói gì, phụ nữ ăn mặc tr khá sang trọng kia đột nhiên x tới, ôm chầm l bật khóc nức nở.
“Con gái của mẹ, con gái của mẹ! Mẹ là mẹ ruột của con… Cuối cùng mẹ cũng tìm được con !”
Kh hiểu vì đối phương tự dưng lại phát ên như vậy, ngay cả đàn trung niên kia mắt cũng đỏ hoe.
vừa định đẩy đối phương ra, một trai trẻ mím môi, bằng ánh mắt phức tạp:
“Hạ Tư Huệ, chào em, là trai ruột của em, Kiều Diệp.
Mười bảy năm trước, mẹ nuôi hiện tại của em từng là giúp việc của nhà chúng ta. Khi đó bà ta và mẹ của chúng ta cùng lúc mang thai và sinh con.
Ai ngờ bà ta lại tâm địa độc ác, tham vọng vinh hoa phú quý, đã lén lút tráo đổi em với con ruột của bà ta.”
còn chưa kịp kinh ngạc về thân phận thật sự của thì đã chú ý th, khi trai trẻ này nhắc đến việc mẹ nuôi của độc ác và tham vọng hư vinh như thế nào, cô gái ở phía sau lưng họ lập tức tái mặt , răng cắn chặt môi, đôi mắt ngấn lệ như sắp khóc.
Kiều Diệp dường như cũng nhận ra bản thân đã lỡ lời, vội vàng quay nhẹ nhàng dỗ dành cô gái.
Ngay cả cái gọi là cha mẹ ruột vừa còn ôm chặt l kh bu, cũng theo bản năng mà bu tay, quay lại dịu dàng an ủi cô ta:
“Tiểu Huệ, đừng sợ, chuyện này kh lỗi của con. Con và em gái đều là bảo bối của cha mẹ và trai. Chúng ta sẽ kh rời xa con đâu.”
Ha, bảo bối ư?
Trước mặt , con gái ruột của họ, mà họ cũng thể nói ra lời đó.
Ngày hôm đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của đám bạn, ngồi lên chiếc xe sang trị giá hàng chục triệu, nghênh ngang rời .
Đương nhiên, trước khi , cái tên trời đánh Hà Phi còn lớn tiếng la lên:
“Chị Huệ! Giàu sang đừng quên nhau! em luôn chờ chị!”
bất lực nhếch khóe miệng đang giật giật, giơ tay làm dấu OK.
Vừa quay đầu lại, nhà họ Kiều với ánh mắt vô cùng phức tạp.
thờ ơ bọn họ, thực ra trong lòng kh hề chút d.a.o động nào.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mười bảy năm qua sống cùng mẹ nuôi tốt bụng, đối với mà nói, chỉ cần còn sống, những chuyện khác đều kh đáng bận tâm.
Còn về chuyện bị bế nhầm, chẳng qua là sau này thể một môi trường sống tốt hơn mà thôi.
Cô gái vừa còn khóc lóc thảm thiết giờ đã ngừng, khuôn mặt mang vẻ xin lỗi, giọng nói đầy áy náy:
“Em gái, chị là Kiều Huệ, là… Là chị gái của em… Chị xin lỗi, tất cả là do chị, chị đã cướp mười bảy năm cuộc đời của em…”
Nói , cô ta lại rưng rưng như thể sắp khóc tiếp.
cha trên d nghĩa của mím môi, thở dài. Còn mẹ và trai lại bắt đầu dỗ dành cô ta.
bực “chậc” một tiếng . ghét nhất là những động một tí là lại rơi nước mắt.
Nếu nước mắt thực sự tác dụng, vậy thì trong mười bảy năm qua, những lần mong chờ đến cứu , chắc là đã kh biết khóc hết bao nhiêu lần .
“Kiều… ừm… Kiều tiểu thư gì đó, cô thể đừng khóc nữa được kh?
Cô biết, từ lúc chúng ta gặp nhau đến giờ cô đã khóc hai lần đ? Cô như thế làm cứ ngỡ chịu tổn thương, khổ cực là cô đ. Cô thể đừng cướp mất đất diễn của kh? còn chưa khóc mà?”
Tiếng khóc của đối phương chợt ngừng lại, khuôn mặt cứng đờ, nhà họ Kiều cũng c.h.ế.t lặng, trong xe bỗng chốc im lặng như tờ.
lười để ý đến bọn họ, hờ hững đưa mắt phong cảnh ngoài cửa sổ.
Ngoài cửa sổ thể th rõ tòa trung tâm thương mại kh xa, tháp đèn Minh Châu.
Đây là lần đầu tiên được đến gần những nơi này đến vậy.
Một lúc lâu sau, mẹ “tốt bụng” của lên tiếng trước:
“Tư Huệ, xin lỗi con, nhưng chị con kh cố ý đâu. Con bé quá đơn thuần, lại nhạy cảm nữa. Con bé thật sự chỉ cảm th lỗi với con thôi.”
Cha ở bên cạnh cũng phụ họa gật đầu.
Còn Kiều Diệp, trai , thì hơi nhíu mày, ánh mắt vừa bất lực lại mang theo một tia kh vui.
“Tư Huệ, Tiểu Huệ chỉ hơi sợ khi em về chúng ta sẽ kh cần em nữa, đừng trách em được kh?
Hơn nữa, sau khi về em nhất định thay đổi dáng vẻ trước đây của . Em em xem, ăn mặc cứ như m đứa con gái hư hỏng, thậm chí còn biết hút thuốc! Con gái thể làm ra những hành động như vậy chứ?
như Tiểu Huệ kìa, dịu dàng đoan trang, mới là dáng vẻ con gái nên .”
Mặc dù là lời khuyên nhủ, nhưng trong giọng ệu lại mang theo một chút ra lệnh.
lẽ vì đã nói ra tiếng lòng của cả nhà họ Kiều lúc này, cha mẹ kh ngừng gật đầu phụ hoạ theo.
Ngay cả cô thiên kim giả, đã thế chỗ suốt mười bảy năm qua, Kiều Huệ, nay cũng tỏ ra “hiểu chuyện” mà ra sức khuyên nhủ :
“Đúng vậy em gái, những đó đều là bọn kh ra gì. Em kh thể lúc nào cũng giao du với họ mãi được. Chị nghe nói trước đây thành tích học tập của em kh tốt lắm, nhất định là do những đó làm hư em . Đợi về nhà chị sẽ kèm em học bài. Trong tủ quần áo của chị cũng nhiều đồ, em thể tùy ý lựa chọn! Đều là của cha mẹ và mua đ, chúng ta thể mặc chung!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.