Thiên Kim Thật Ốm Yếu Biết 100 Triệu Điểm Huyền Học Có Gì Sai?
Chương 126: Trì Vũ Mất Tích
Trong nhà ma tối đen đáng sợ, lúc thì nhấp nháy ánh sáng đỏ, lúc lại nhấp nháy ánh sáng x, bên cạnh lối hẹp thỉnh thoảng còn một NPC nhảy ra.
Đột nhiên, lại một NPC từ trong chiếc hộp bên cạnh nhảy thẳng ra trước mặt, gào thét ầm ĩ với Trì Vũ.
Trì Vũ chớp chớp mắt, bộ dạng nhe răng múa vuốt của ta, bắt chước gầm lên một tiếng.
NPC nhà ma:...
ta rụt lại vào trong hộp, chiếc hộp đóng sập lại, phát ra một tiếng "rầm", bày tỏ sự bất mãn của ta.
Dịch Tuyên chứng kiến tất cả:...
Mặc dù đã biết trước cô chắc là kh sợ m thứ này, nhưng biểu hiện của cô vẫn cảm th khó tin.
Trì Vũ trái , luôn chờ đợi lệ quỷ mà Dịch Tuyên sắp xếp xuất hiện, chuẩn bị đ.á.n.h một trận, nhưng sắp đến lối ra , cũng chẳng th một con lệ quỷ nào.
Lẽ nào vì sáng nay bị dọa, nên cố ý dẫn cô đến đây dọa cô?
Nhưng chẳng biết Trì Nhạc là Tẩu vô thường ? Thân là em gái của Tẩu vô thường thể sợ ma chứ? kh mang não à?
Trì Vũ nghĩ mãi kh ra, ngay lúc cô tưởng nhà ma cứ thế kết thúc một cách bình thường, một cánh cửa bên cạnh lối nhỏ đột nhiên mở ra, vài từ bên trong bước ra nh chóng kéo Trì Vũ vào trong.
Trì Vũ:!
Đây là kh quỷ, rốt cuộc cô nên đ.á.n.h hay kh đ.á.n.h đây? Xoắn xuýt quá!
Thôi bỏ , cứ xem tình hình đã.
đầu bịt miệng Trì Vũ, trên chiếc khăn tay bịt miệng mùi thuốc, là t.h.u.ố.c mê. Để phối hợp với bọn họ, Trì Vũ đành giả vờ bị mê man, dựa vào gần nhất, bất tỉnh nhân sự.
Bên tai truyền đến giọng nói của Dịch Tuyên và Vương Vận.
“Các đưa cô ta ra ngoài, lát nữa tập hợp.”
“Được.”
Trì Vũ kh th bên cạnh Dịch Tuyên một cô gái đang đứng, mặc quần áo giống hệt cô, ngay cả dung mạo cũng vô cùng giống.
Dịch Tuyên ngồi xổm xuống, l ện thoại của Trì Vũ từ trong túi áo khoác ra, sau đó dẫn cô gái kia ra ngoài, ra khỏi nhà ma, liền rời khỏi khu vui chơi, chia tay nhau trước mặt nhiều ở khu vui chơi.
Vương Vận thì sai lặng lẽ đưa Trì Vũ rời từ một lối ra khác của nhà ma, bên ngoài lối ra một chiếc xe đang đỗ, bọn họ trực tiếp nhét Trì Vũ vào trong xe, qua lối dành cho nhân viên, lái xe rời .
Chiếc xe kh biết đã chạy bao lâu, cuối cùng cũng dừng lại, lại vác Trì Vũ ra ngoài, một lúc, xóc nảy đến mức cô sắp kh giả vờ nổi nữa thì cuối cùng cũng dừng lại, cô bị ta đặt xuống đất.
“Bây giờ làm ?”
Trì Vũ nghe th một giọng nói xa lạ.
Vương Vận nói: “Cô ta nhất thời kh tỉnh lại được đâu, đợi Dịch Tuyên đến tính.”
Tất cả mọi đều ra ngoài, xác định xung qu kh ai, Trì Vũ lúc này mới mở mắt, Nguyên Gia từ trong hồ lô chui ra, đỡ cô dậy, quan tâm hỏi: “Em kh chứ?”
Trì Vũ xoa xoa bụng, lắc đầu: “Kh , chỉ là vừa nãy bị xóc m cái hơi khó chịu.”
Cô nơi xa lạ này, đây dường như là một nhà máy bỏ hoang, cô nhà máy trống trải thở dài, thất vọng.
“ còn tưởng định làm gì? Kết quả chỉ là bắt c đến đây? đã chuẩn bị sẵn sàng đ.á.n.h một trận lớn , bây giờ chỉ thế này thôi ? Dịch Tuyên rốt cuộc làm được kh vậy?”
Nguyên Gia dở khóc dở cười: “ em còn mong ra tay với em?”
“Nếu kh thì ?” Trì Vũ vẻ mặt nghiêm túc, “ ra tay trước, em mới ra tay, em đó gọi là phòng vệ chính đáng. Em ra tay trước, chẳng em gánh tội d !”
Nguyên Gia bất đắc dĩ lắc đầu, th tóc cô rối bời, liền ra sau lưng cô, muốn giúp cô buộc lại tóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thien-kim-that-om-yeu-biet-100-trieu-diem-huyen-hoc-co-gi-sai/chuong-126-tri-vu-mat-tich.html.]
Trì Vũ chút kinh ngạc, nhưng vẫn cản lại: “Đừng làm, lát nữa lộ tẩy thì kh hay, nhưng mà còn biết kỹ năng này nữa à?”
Nguyên Gia nghe lời cô, kh tiếp tục chỉnh lại tóc nữa, bên cạnh cô giải thích: “Trước đây Tiếu Tiếu ép học.”
Trì Vũ sửng sốt một chút, Tô Tiếu Tiếu và nhóm Nguyên Trạch đã ra nước ngoài , hôm đó cô cùng Nguyên Gia đến sân bay tiễn , chỉ là kh bước lên, từ xa một cái về.
Trì Vũ ngẫm nghĩ, nói: “Đợi nghỉ đ, chúng ta thể ra nước ngoài tìm họ.”
Nguyên Gia cười nói: “Cảm ơn em.”
Trì Vũ vừa định nói kh cần cảm ơn, bên ngoài vang lên một trận động tĩnh, cô nh chóng nằm xuống đất, nhắm mắt giả vờ ngất, Nguyên Gia cũng chui vào hồ lô.
Dịch Tuyên và Vương Vận bước vào, Trì Vũ kh động tĩnh trên mặt đất, Dịch Tuyên cảm th chuyện này thuận lợi đến mức chút khó tin, Vương Vận: “Lúc các đến kh gặp trở ngại gì ?”
Vương Vận gật đầu: “ thuận lợi, bên nhà họ Trì thì ?”
“ bảo đóng giả cô ta dạo qu thành phố nhiều một chút, nhà họ Trì tạm thời vẫn chưa phát hiện.” Dịch Tuyên nói.
Vương Vận gật đầu: “Hai chúng ta dạo này tốt nhất vẫn đừng rời khỏi Giang Thành, bảo khác đưa cô ta đến chỗ sư phụ , thật kh biết sư phụ cứ nằng nặc đòi bắt cô ta về làm gì, thiên kim nhà họ Trì mất tích kh chuyện nhỏ.”
Dịch Tuyên trước đây cũng định trực tiếp trừ khử Trì Vũ, nhưng sau khi kể chuyện của Trì Vũ cho sư phụ , sư phụ lại bảo bắt Trì Vũ về: “Sư phụ đương nhiên tính toán của sư phụ, chúng ta bây giờ thời gian vẫn còn dư dả, sai đưa cô ta mau chóng rời khỏi Giang Thành.”
“Nhà họ Trì cho dù lợi hại đến đâu, ra khỏi Giang Thành muốn hành động ít nhiều cũng sẽ chút rắc rối.”
Hai lại bàn bạc vài câu, Trì Vũ nh lại bị ta vác lên, đưa lên xe, lần này cô còn bị trói tay chân.
Dịch Tuyên chiếc xe tải nhỏ dần khuất bóng, kh biết tại chút bất an: “ giữ liên lạc với bọn họ bất cứ lúc nào, đợi đối phó xong nhà họ Trì, tìm một lý do chúng ta lập tức trở về.”
“Được.”
Nhà họ Trì đến chập tối mới nhận ra Trì Vũ biến mất, Trì Nhạc vốn đợi ở nhà, th Trì Vũ mãi kh về, thực sự kh nhịn được gọi ện thoại cho Trì Vũ, nhưng mãi kh hồi âm, nhận ra ều kh ổn, nh chóng xuống lầu.
Trì Yến đang viết gì đó trong phòng, th thần sắc hoảng hốt, nhíu mày hỏi: “ vậy?”
Trì Nhạc chút hoảng: “Em gái hình như xảy ra chuyện .”
Cây bút trong tay Trì Yến rơi xuống, kh tâm trí để ý, truy hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”
Trì Nhạc kể sơ qua chuyện của Dịch Tuyên: “Em vừa gọi ện cho con bé lâu đều kh ai nghe máy.”
Trì Yến càng nghe càng tức giận: “Biết rõ Dịch Tuyên kia vấn đề, em còn để con bé ra ngoài một ? Não em để đâu ?!”
Trì Nhạc bị mắng cũng kh tức giận, bản thân cũng ảo não, tối qua lại nghe lời em gái chứ: “Nhị ca, bây giờ làm đây?”
Bây giờ kh liên lạc được với em gái, cũng kh biết cứu thế nào!
Trì Yến hít sâu một hơi, cầm ện thoại gọi cho Trì Niệm: “Đại ca, Tiểu Vũ xảy ra chuyện .”
Trong văn phòng, Trì Niệm bật loa ngoài ện thoại, bản thân thì đang gõ bàn phím: “Hai đứa đừng vội, thể chỉ là ện thoại hết pin thôi.”
Trì Niệm nh chóng an ủi hai ở nhà, cúp ện thoại, thần sắc trên mặt chút đáng sợ, đầu cũng kh ngẩng lên phân phó trợ lý bên cạnh: “Đi ều tra xem Dịch Tuyên bây giờ đang ở đâu?”
“Vâng!” Trợ lý đáp một tiếng rời khỏi văn phòng.
Trì Niệm tiếp tục gõ trên máy tính, nh trên máy tính hiện ra một bản đồ, thân phận nhà họ Trì đặc thù, để bảo vệ nhà, trên ện thoại của mỗi đều chip định vị.
Chip ện thoại của Trì Vũ hiển thị sau khi cô ra khỏi khu vui chơi liền thẳng đến một trung tâm thương mại ở trung tâm thành phố, trung tâm thương mại đó vừa hay là sản nghiệp của nhà họ Trì, Trì Niệm trực tiếp liên hệ bên đó ều xuất camera giám sát.
Trên camera, Trì Vũ từ cửa lớn bước vào trung tâm thương mại, vào nhà vệ sinh, nhưng kh bao giờ trở ra nữa.
Lúc này, trợ lý bước vào, nói: “Tổng tài, Dịch Tuyên bây giờ chắc là đang ở nhà Vương Xương Vinh.”
Trì Niệm nh chóng đứng dậy khỏi ghế, cầm l áo khoác sải bước ra ngoài.
Trợ lý nghĩ đến ánh mắt vừa của Trì Niệm, luôn cảm th sắp tiêu đời !
Chưa có bình luận nào cho chương này.