Thiên Kim Thật Tố Chất Không Cường Thực Lực Siêu Cường
Chương 114: Trở Về Sau Bế Quan, Tình Yêu Nồng Cháy
-
Lâm Văn Sơ nói đến đây thì nghẹn ngào, nước mắt giàn giụa.
Tô Bạc Dương cũng quệt nước mắt, cúi đầu nói: "Cha, con biết trước đây con và Văn Sơ đã thiên vị Tô Giáo Giảo, khiến cha tức giận, nhưng đó cũng là do bị nó lừa gạt, nếu sớm biết nó là loại độc ác như vậy, chúng con đã sớm đuổi nó ."
Tô lão gia t.ử nhíu mày, dường như chút động lòng.
Tô Mục Du th vậy, ánh mắt lóe lên: "Ông nội, chúng cháu đều kh biết Tô Giảo Giảo lại là một độc ác như vậy, tất cả đều bị vẻ ngoài của nó lừa gạt."
Tô Bạc Dương: "Cha, con biết lỗi , là con và Văn Sơ lỗi với Nguyên Dữu, để con bé chịu khổ, con đảm bảo sau này nhất định sẽ bù đắp cho Nguyên Dữu thật tốt."
Tô lão gia t.ử thản nhiên liếc ta: "Vậy con định xử lý Tô Giáo Giảo như thế nào?"
Tô Bạc Dương: "Tuyệt giao, từ nay về sau nó kh còn là con gái của con nữa, con gái của con chỉ một Nguyên Dữu."
Đầu ngón tay Lâm Văn Sơ khẽ động, cuối cùng vẫn kh nói gì.
Tô lão gia t.ử chằm chằm vào Tô Bạc Dương, như thể thấu suy nghĩ trong lòng ta.
Tô Bạc Dương mặt kh đổi sắc, kỳ thực đây cũng là suy nghĩ trong lòng ta.
Trước kia ta hài lòng về cô con gái Tô Giáo Giảo này, bây giờ biết được nó tâm địa độc ác, âm hiểm thì lại càng thất vọng b nhiêu.
Ông ta cũng kh muốn thừa nhận một đứa con gái từng ngồi tù, so với Tô Nguyên Dữu được ta thiên vị, hiện giờ lại là thừa kế tập đoàn Lương Thị, mới là đứa con gái mà ta muốn.
Cho dù Tô Bạc Dương còn tình cảm với Tô Giáo Giảo, nhưng trước lợi ích, chút tình cảm này chẳng đáng là bao.
"Được, vậy cha cho các con một cơ hội."
Tô lão gia t.ử đứng dậy, thản nhiên lên tiếng: "Tô Bạc Dương, nhớ cho kỹ, đây là lần đầu tiên, cha hi vọng cũng là lần cuối cùng, đừng để cha thất vọng."
Tô Bạc Dương thở phào nhẹ nhõm: "Cha, con nói thật lòng, Nguyên Dữu là con gái ruột của con, con thể làm hại con bé được."
Thời gian thấm thoát trôi qua, nửa tháng đã trôi qua.
Buổi chiều, Tô Nguyên Dữu ra khỏi núi sâu.
Quân Từ kh tình nguyện trở về kh gian Linh thú.
Tiêu Uẩn Lẫm đã lái xe đợi sẵn bên ngoài từ lâu, th bóng dáng Tô Nguyên Dữu, ý cười hiện lên trong mắt, bước nh tới ôm chầm l cô, vùi đầu vào cổ cô, nhẹ nhàng cọ cọ.
"Tô Nguyên Dữu, nhớ em muốn c.h.ế.t!"
Tô Nguyên Dữu buồn cười vỗ vỗ lưng : "Mới nửa tháng kh gặp, lại biến thành cún con bám thế này?"
Giọng Tiêu Uẩn Lẫm u oán: "Mới xác định quan hệ, đang là thời kỳ mặn nồng, em lại bỏ rơi một ."
Tô Nguyên Dữu nhướn mày: "Tiêu Uẩn Lẫm, sau này thể em thỉnh thoảng sẽ bế quan tu luyện, nếu bây giờ kh chịu được, vậy thì chia tay ."
Tiêu Uẩn Lẫm khẽ run, ánh mắt sâu thẳm, ôm cô chặt hơn: "Kh, đừng, kh chia tay, c.h.ế.t cũng kh chia tay, em bế quan, sẽ kh quấn l em."
Tô Nguyên Dữu thở dài: " bu ra trước , ôm em khó chịu quá."
Tiêu Uẩn Lẫm bu cô ra, nhưng lại bá đạo nắm l tay cô, mười ngón tay đan vào nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thien-kim-that-to-chat-khong-cuong-thuc-luc-sieu-cuong/chuong-114-tro-ve-sau-be-quan-tinh-yeu-nong-chay.html.]
Tô Nguyên Dữu kh từ chối, nói thật, cô cũng kh bài xích Tiêu Uẩn Lẫm, chỉ cần kh qu rầy cô tu luyện, cho ôm hôn một chút cũng kh .
-
Đến trước xe, ân cần mở cửa ghế phụ cho cô.
Đúng là một bạn trai chu đáo.
Tiêu Uẩn Lẫm vừa lái xe, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc Tô Nguyên Dữu, th cô cứ cúi đầu xem ện thoại, kh nhịn được lên tiếng hỏi: "Về Hải Thị ?"
Tô Nguyên Dữu đang lướt Weibo, gật đầu: "Về."
Bây giờ internet phát triển nh chóng, nửa tháng trôi qua, nhiệt độ về Tô Giảo Giảo đã lắng xuống, ít khi th ta nhắc đến.
Tô Nguyên Dữu lướt ện thoại, xem lại những chuyện đã xảy ra nửa tháng trước.
Đột nhiên cô nghiêng đầu Tiêu Uẩn Lẫm: "Khi nào Tô Giảo Giảo ra tù?"
"Kh biết." Tiêu Uẩn Lẫm: "Để hỏi thăm thử."
"Kh cần, để em hỏi cả." Tô Nguyên Dữu đáp.
[Bưởi đại hiệp: cả, bao giờ Tô Giảo Giảo ra tù?]
Tô Mục Cẩm ở đầu dây bên kia gần như n lại ngay lập tức.
[ cả Tô Gia: Hai ngày nữa Tô Giảo Giảo ra tù.]
[ cả Tô Gia: Giờ em đang ở đâu, còn ở Tuyên Uy à?]
[ cả Tô Gia: cần đến đón em kh?]
[Bưởi đại hiệp: Kh cần đâu, hai ngày nữa em về.]
Đầu ngón tay Tô Mục Cẩm khẽ động, gõ vài chữ, cuối cùng lại xóa từng chữ một, chỉ đáp lại một chữ "Ừ".
Tô Nguyên Dữu cất ện thoại, Tiêu Uẩn Lẫm, hơi dừng lại một chút: "Tạm thời chưa về Hải Thị, đợi Tô Giảo Giảo ra tù đã."
Tiêu Uẩn Lẫm mím môi, trong mắt dâng lên vài phần cảm xúc: "Nhà một căn biệt thự ở Tuyên Uy, đến nhà ở nhé?"
Tô Nguyên Dữu ngả ra sau, giọng nói mang theo ý cười: "Được đ, đến nhà ở."
Dái tai Tiêu Uẩn Lẫm hơi đỏ lên.
Chiếc Bentley đen dừng lại trước một siêu thị.
Tiêu Uẩn Lẫm mong đợi Tô Nguyên Dữu, hỏi: "Dữu Dữu, biệt thự lâu kh ai ở, trong tủ lạnh kh đồ ăn, chúng ta cùng nhau mua đồ ăn được kh?"
Tô Nguyên Dữu nhướn mày: " biết nấu ăn à?"
"Ừm." Tiêu Uẩn Lẫm: "Đàn Tiêu Gia đều biết nấu ăn."
Tô Nguyên Dữu mỉm cười: "Vậy thì thôi."
Tiêu Uẩn Lẫm cũng cười, rạng rỡ như ánh mặt trời chói chang.
Hai cứ như một cặp tình nhân bình thường, nắm tay nhau, mười ngón tay đan vào nhau vào siêu thị.
Chưa có bình luận nào cho chương này.