Thiên Kim Thật Tố Chất Không Cường Thực Lực Siêu Cường
Chương 307: Linh Căn Cũng Biết Đánh Nhau, Thử Nghiệm Giao Hòa Thần Thức
Tô Nguyên Dữu nhướng mày: "Ngươi còn biết Luyện Khí?"
Tương Liễu gật đầu: "Biết một chút."
Một con thú đơn độc lang thang trong Linh giới bao năm, làm thể kh chút ngón nghề lận lưng chứ.
"Vậy được , đợi ta tìm được kiếm bản mệnh, ngươi giúp ta chế tạo."
Tô Nguyên Dữu cũng kh khách sáo, cất riêng bộ hài cốt Tà Long vào một góc, sau đó kéo Tiêu Uẩn Lẫm vào phòng riêng trong kh gian.
Vừa vào phòng, Tiêu Uẩn Lẫm liền tháo mặt nạ xuống, để lộ gương mặt chằng chịt vết thương.
Tô Nguyên Dữu gãi gãi cằm: "Thực ra khuôn mặt này của quen cũng th... ngầu phết."
" cảm giác như đang hóa trang kiểu chiến binh dã chiến ."
Tiêu Uẩn Lẫm sờ sờ những vết sẹo trên mặt, gượng gạo kéo khóe miệng: "Thật ? th chẳng giống chút nào."
Thật sự là kh giống chút nào, ai lại hóa trang kiểu hủy dung thế này chứ.
Đến Kim Đan kỳ, cũng chỉ khiến những vết sẹo mờ một chút mà thôi.
Tô Nguyên Dữu búng nhẹ lên sống mũi cao thẳng của , giọng ệu mang theo chút nghi vấn: "Em tò mò, hiện tại thể chất của đã thức tỉnh thành Bất T.ử Minh Thể, vậy Thuần Dương Chi Thể còn hay kh?"
"Tất nhiên là còn. Phong Linh Căn và Thuần Dương Chi Thể của đều còn nguyên."
Tiêu Uẩn Lẫm nắm l tay cô, đôi mắt thâm tình kh chớp cô: "Nguyên Dữu, em muốn xem linh căn của kh?"
Tô Nguyên Dữu cau mày nhẹ: "Xem kiểu gì? Mang thần thức chui vào đan ền của xem à?"
"Ừm." Tiêu Uẩn Lẫm gật đầu chắc nịch.
"Tin tưởng em như vậy ?"
Đối với tu sĩ, quan trọng nhất chính là đan ền và thức hải. Cho dù là cực kỳ tin tưởng, cũng hiếm ai dám để thần thức của khác tùy tiện xâm nhập vào những nơi t.ử huyệt này.
Tiêu Uẩn Lẫm bóp nhẹ lòng bàn tay cô, cười híp mắt nói: "Em là vợ , gì mà kh tin tưởng."
Tô Nguyên Dữu chằm chằm vào thần sắc của một lúc lâu, đột nhiên đưa tay bóp mạnh mũi .
"Nói mau! đang giấu diếm em ều gì kh?"
Tiêu Uẩn Lẫm đau đến mức "xì" một tiếng, sau đó cười khổ: "Thật sự là kh gì qua mắt được em."
Tô Nguyên Dữu bu tay, ánh mắt sắc lẹm: "Thành thật khai báo sẽ được khoan hồng."
Tiêu Uẩn Lẫm ho khan một tiếng, ấp úng: "Thì là... đã nhận được một bản c pháp trong truyền thừa của Việt Hành."
"C pháp gì?" Tô Nguyên Dữu hỏi dồn.
Tiêu Uẩn Lẫm đỏ mặt: "Chính là... là c pháp hai cùng tu luyện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thien-kim-that-to-chat-khong-cuong-thuc-luc-sieu-cuong/chuong-307-linh-can-cung-biet-d-nhau-thu-nghiem-giao-hoa-than-thuc.html.]
"C pháp Song Tu? gì ngại, đâu cổ đại bảo thủ."
Tô Nguyên Dữu dừng một chút, ánh mắt quét qua : "Hiện tại song tu cũng kh là kh được, chỉ là... thân thể tàn tạ này của chịu nổi kh?"
"..." Tiêu Uẩn Lẫm vội đính chính: "Kh c pháp Song Tu kiểu đó."
Tô Nguyên Dữu ngạc nhiên chớp mắt: "Kh Song Tu kiểu đó, vậy là kiểu gì?"
Hai cùng tu luyện, mà kh Song Tu "lăn giường" thì là gì?
Tai Tiêu Uẩn Lẫm đỏ bừng: "Là một c pháp về giao hòa thần thức."
Tô Nguyên Dữu ngơ ngác: "Giao hòa thần thức? C pháp kỳ quái gì vậy? chắc c kh vấn đề gì chứ?"
Tiêu Uẩn Lẫm vội lắc đầu: "C pháp kh vấn đề. Truyền thừa của Việt Hành thực chất là ký ức của . Trong ký ức đó vô vàn c pháp, đây chỉ là một trong số đó."
Giải thích mãi cũng kh rõ, Tiêu Uẩn Lẫm trực tiếp cụng trán vào trán Tô Nguyên Dữu, nhắm mắt lại, truyền thẳng nội dung c pháp đó sang cho cô.
Nửa nén nhang sau, Tô Nguyên Dữu tiếp nhận xong th tin, khóe miệng hơi giật giật.
Cái gọi là "giao hòa thần thức" chính là thần thức của hai quấn quýt, xâm nhập sâu vào nhau. Sau khi vận dụng c pháp, thể tăng cường sức mạnh thần hồn, khiến thần thức trở nên mạnh mẽ hơn.
Thực ra bản chất cũng kh khác gì Song Tu, chỉ là một cái là giao lưu về mặt thể xác, một cái là giao lưu về mặt linh hồn.
Tô Nguyên Dữu kh nhịn được lườm Tiêu Uẩn Lẫm một cái. Tên ch.ó con này đúng là kh yên phận.
Thân thể đã nát như tương , lại còn mày mò tìm ra được cái c pháp giao hòa thần thức này để "lách luật".
Tiêu Uẩn Lẫm Tô Nguyên Dữu, môi khẽ mím lại: "Thực ra, cảm th bộ c pháp này vấn đề. Hay là bế quan tu luyện bình thường, tr thủ sớm ngày đột phá Hóa Thần kỳ vậy."
Nói xong, làm bộ định đứng dậy rời .
Tô Nguyên Dữu thở dài một tiếng, ấn Tiêu Uẩn Lẫm nằm xuống giường, cúi hôn chụt lên môi , sau đó thần thức từ từ thăm dò vào trong cơ thể .
Tim Tiêu Uẩn Lẫm đập thình thịch. đưa tay ôm l eo thon của cô, nhắm mắt, thả lỏng toàn bộ cơ thể, dẫn dắt thần thức của cô vào đan ền của .
Tô Nguyên Dữu th một gốc linh căn màu xám tro u ám và một gốc linh căn màu x nhạt th thoát. Một bên trái một bên , nước s kh phạm nước giếng.
Đối với sự xâm nhập của Tô Nguyên Dữu, hai gốc linh căn kh hề bất kỳ sự bài xích nào.
Thần thức của Tô Nguyên Dữu tò mò, nhẹ nhàng chạm vào gốc Ám Linh Căn. Gốc linh căn run rẩy, sau đó nhẹ nhàng cọ vào thần thức của cô, thể hiện sự thân thiện như một chú cún con.
Gốc Phong Linh Căn th thế cũng kh chịu thua kém, lao tới quấn l thần thức của Tô Nguyên Dữu.
Gốc Ám Linh Căn th vậy liền nổi giận, đẩy gốc Phong Linh Căn ra, sau đó tự độc chiếm, quấn chặt l thần thức của cô.
Thế là, hai gốc linh căn vốn duy trì hòa bình b lâu nay, sau khi Tô Nguyên Dữu xuất hiện, đã lao vào đ.á.n.h nhau túi bụi.
Tô Nguyên Dữu: "..."
Linh căn kiểu gì mà kỳ lạ thế này? Kh những biết làm nũng quấn , mà còn biết ghen tu đ.á.n.h nhau?
Sợ hãi, cô lập tức rút thần thức ra ngoài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.