Thiên Kim Thật Tố Chất Không Cường Thực Lực Siêu Cường
Chương 325: Sập Hang Động Rồi, Cơ Hội Tiến Vào Quỷ Vực
Quân Từ cười nhạt nó đầy khiêu khích: "Ha, làm như ta sợ ngươi chắc?"
Tô Nguyên Dữu tát nhẹ vào trán ta một cái, nghiêm khắc nói: "Đừng nghịch nữa, nghịch nữa thì về kh gian Linh thú của mày mà ở."
Quân Từ nghe vậy, lập tức xụ mặt kh vui, trợn tròn mắt, oan ức Tô Nguyên Dữu.
"Tô Nguyên Dữu, cô thiên vị quá đáng ! Rõ ràng mới là linh thú ruột của cô. Bình thường cô thiên vị Tiểu Thạch Đầu cũng thôi , giờ còn thiên vị cả con lợn c.h.ế.t tiệt kia nữa?"
Tô Nguyên Dữu nghe vậy, bất lực giải thích: "A Từ, tao kh thiên vị. Mày muốn đ.á.n.h Trác Ngạo như thế nào cũng được, nhưng đây kh là lãnh địa của chúng ta. Đánh hỏng đồ của ta thì đền, hiểu kh?"
Nói , Tô Nguyên Dữu dừng lại một chút, liếc Trịnh Phong đang đứng xa xa, bí mật truyền âm cho Quân Từ.
"Nếu mày muốn dạy dỗ nó, lát nữa tao sẽ lừa ném Trác Ngạo vào nhẫn kh gian. Tao sẽ khống chế nó, lúc đó mày cứ việc vào đó mà 'dạy dỗ' nó thoải mái."
Quân Từ nhướng mày thích thú: "Được, đây là cô nói đ nhé, đừng lừa ."
Chỉ cần Tô Nguyên Dữu đứng về phía ta là được. Xem lần này ta đ.á.n.h gãy hết răng của Trác Ngạo kh!
hai cái răng n chìa ra giống như lợn rừng ở miệng nó, ta đã th ngứa mắt từ lâu !
"Ừm." Tô Nguyên Dữu khẳng định: "Tao nói lời giữ lời, kh lừa mày."
Tô Nguyên Dữu cảm th con Yêu thú này hoàn toàn kh hung thần ác sát giống như trong truyền thuyết. Nó giống như Quân Từ vậy, miệng mồm nói chuyện hơi thiếu suy nghĩ, tính tình trẻ con và bướng bỉnh.
Trác Ngạo kh biết Tô Nguyên Dữu và Quân Từ đang to nhỏ cái gì, nhưng th nụ cười âm hiểm của Quân Từ, Trác Ngạo cảm th lạnh sống lưng, kh kìm được mà rùng một cái.
Kh cần biết gì nữa, vèo một cái nó biến thành một quả cầu tròn, lăn tót vào hang động chứa đầy Tứ Tượng Thạch, lập tức biến mất trong bóng tối.
Quân Từ th vậy, vèo một cái biến thành một con cá con, nhả ra một cái bong bóng nước bao qu , sau đó lao thẳng vào hang động đuổi theo. Giây tiếp theo đã biến mất hút.
Tốc độ của chúng quá nh, Tô Nguyên Dữu thậm chí còn kh kịp ngăn cản.
Tô Nguyên Dữu bất lực thở dài, chỉ thể sắp xếp c việc trước mắt.
Vân Khiêm, Kỷ Chước cùng mười sáu tu sĩ rải rác bao gồm Bạch Th Lê và Sở Thạch, hai ma tu phụ trách đào Tứ Tượng Thạch ở khu vực ngoại vi hang động.
Còn cô cùng với Tiêu Uẩn Lẫm thì dọn dẹp hậu quả cho "đứa trẻ trâu" Quân Từ này, khôi phục lại những cây cỏ bị phá hủy xung qu.
Tô Nguyên Dữu dùng sức mạnh của khế ước cảm nhận được Quân Từ đang di chuyển nh và rời xa cô. Kh hiểu , trong lòng cô luôn một dự cảm kh lành.
Với tính cách kh chịu thua của Quân Từ, và tính cách cứng đầu như bò tót của Trác Ngạo, hai đứa nó gặp nhau trong kh gian hẹp, thật sự thể kh đ.á.n.h nhau ?
Nếu đ.á.n.h nhau, hang động sập thì ?
Hang động sập là chuyện nhỏ, nhưng nếu sơ ý mở ra con đường đến Quỷ Vực như lời Kỳ Tu cảnh báo, thì xong đời.
"Kh được, em kh yên tâm với hai đứa đó, vào xem thử."
Tô Nguyên Dữu về phía Tiêu Uẩn Lẫm, nh chóng nói: " ở ngoài đợi em, em vào lôi cổ hai con kia ra."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thien-kim-that-to-chat-khong-cuong-thuc-luc-sieu-cuong/chuong-325-sap-hang-dong-roi-co-hoi-tien-vao-quy-vuc.html.]
Tiêu Uẩn Lẫm còn chưa kịp lên tiếng thì đã nghe Kỳ Tu bất ngờ mở miệng ngăn cản: "Đừng vào."
Tô Nguyên Dữu dừng bước, quay đầu : " vậy?"
Kỳ Tu sắc mặt hơi khó coi: "Họ đã đ.á.n.h nhau ."
Lời còn chưa dứt, trong hang động truyền đến tiếng nổ ầm ầm rung chuyển mặt đất. Kỷ Chước và những khác đang đào đá ở cửa hang bị dư chấn ép tháo chạy ra ngoài.
Tô Nguyên Dữu: "..."
Thật sự là cạn lời! Mới vào được bao lâu? Chưa đầy mười phút đâu!
Kỳ Tu bay lên cao, giơ tay thiết lập một kết giới khổng lồ bao trùm l khu vực hang động để ngăn chặn sự sụp đổ lan rộng.
Sau đó về phía Tô Nguyên Dữu và Tiêu Uẩn Lẫm, giọng ệu nhạt nhẽo: "Các ngươi kh muốn vào Quỷ Vực ? Bây giờ cơ hội đ, hay kh?"
Tô Nguyên Dữu nhíu mày, hơi do dự.
Cô dự định chờ sau khi Liên minh Tán tu được thành lập ổn định mới tìm Kỳ Tu nhờ vả.
Một tháng nữa là đủ để xây dựng xong cơ bản.
ra sự do dự của Tô Nguyên Dữu, Kỳ Tu nói tiếp: "Con Côn Bằng và con Hung thú đó đang đ.á.n.h nhau ên cuồng bên trong. Sức mạnh của chúng quá lớn, nếu cứ tiếp tục để chúng quậy phá, e rằng toàn bộ cấu trúc hang động sẽ bị sập hoàn toàn."
"Hang động sập, đường vào Quỷ Vực chắc c sẽ lộ ra. Ta thể khống chế đóng đường vào Quỷ Vực từ bên ngoài để ngăn quỷ tu xâm nhập Thương Lan đại lục, nhưng cần sự giúp đỡ của các ngươi từ bên trong."
Tô Nguyên Dữu cau mày: "Cần chúng ta làm gì?"
Kỳ Tu: "Trong tay ngươi hẳn là Tiên Nguyên Thạch. Dùng Tiên Nguyên Thạch bố trí một pháp trận phong ấn ở phía bên kia của đường hầm, tức là bên trong Quỷ Vực."
"Còn hơn ba tháng nữa là rằm tháng bảy, đến lúc đó cửa Quỷ Vực sẽ mở theo quy luật tự nhiên. Các ngươi cứ theo cửa chính mà trở về Thương Lan đại lục là được."
Tô Nguyên Dữu suy nghĩ một lát, quay đầu Tiêu Uẩn Lẫm, hỏi ý kiến: "Đi kh?"
Tiêu Uẩn Lẫm suy nghĩ một chút quyết định: "Đi thôi, cơ hội ngàn năm một."
Dù chờ cửa Quỷ Vực mở cũng hơn ba tháng nữa, mà lúc đó chỉ thể ở lại bảy ngày ngắn ngủi.
Nếu lần này thể vào Quỷ Vực sớm với sự giúp đỡ của Kỳ Tu, họ sẽ hơn ba tháng thời gian, thể làm được nhiều việc.
Tô Nguyên Dữu gật đầu, cô cũng nghĩ như vậy. Cơ hội này kh nhiều, bỏ lỡ thì sẽ kh còn nữa.
Nghĩ xong, Tô Nguyên Dữu liền hỏi Kỳ Tu: "Cần bao nhiêu Tiên Nguyên Thạch để bố trí trận pháp? Là trận pháp nào?"
"Luân Hồi Phong Ấn Trận."
Kỳ Tu nhẹ nhàng lướt mắt qua Tô Nguyên Dữu và Tiêu Uẩn Lẫm: "Hai , ai muốn học?"
"Hai con thú bên trong đ.á.n.h nhau dữ dội, kết giới của ta chỉ thể duy trì được khoảng một khắc nữa thôi."
Tô Nguyên Dữu kh suy nghĩ gì liền về phía Tiêu Uẩn Lẫm: "Tài năng của về trận pháp cao hơn em, học ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.