Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thiên Kim Thật Tố Chất Không Cường Thực Lực Siêu Cường

Chương 613: Bí Mật Động Trời, Tiêu Uẩn Lẫm Cúi Đầu Nhận Lỗi

Chương trước Chương sau

"Nhưng mà." Hâm Lăng hơi nhíu mày: "Nhưng Nhân tộc kh chỉ một ta là Đại Đế, ta thể đồng ý hy sinh bản thân để lấp hắc động?"

"Bá mẫu, nhân tính phức tạp, cho dù là Đại Đế tu vi cao như vậy cũng tư tâm của !"

"Chưa nói đến Minh Diệu Đại Đế vốn kh ưa Cảnh Hồng Đại Đế, cứ nói Đình Nhạc Đại Đế, vẫn luôn giữ thái độ trung lập với bên ngoài."

"Nhưng chuyện của cha mẹ ta, lại đột nhiên phản bội, lựa chọn ủng hộ Cảnh Hồng Đại Đế, ều này cho th Cảnh Hồng Đại Đế đã cho đủ lợi ích."

"Nhưng nếu liên quan đến tính mạng của chính thì ? Liệu còn lựa chọn ủng hộ Cảnh Hồng Đại Đế?"

Tô Nguyên Dữu thản nhiên nói: " thể sống, ai lại muốn c.h.ế.t?"

Đúng vậy, thể sống ai lại muốn c.h.ế.t, khi bị đe dọa đến tính mạng, liệu Đình Nhạc Đại Đế còn lựa chọn đứng về phía Cảnh Hồng Đại Đế?

Quân Diệu Tô Nguyên Dữu, lại cúi đầu Quân Từ, hiểu ý cười nhẹ: "Dùng biện pháp này khả thi đ, vừa giải quyết được chuyện khói đen ngoại vực, vừa giải quyết được Cảnh Hồng Đại Đế."

"Nhất cử lưỡng tiện."

"A Từ, con ra ngoài một chuyến, xem chừng th minh hơn đ."

Quân Từ vô cùng kiêu ngạo hất cằm: "Đó là ều đương nhiên, con thể giậm chân tại chỗ mãi được."

Nói thật, ở Lam Tinh trăm năm, ta thật sự đã học được nhiều thứ.

Chẳng hạn như chuyện thao túng tâm lý ta, ta là giỏi nhất.

"Cha, con giỏi nhất là thao túng tâm lý khác đó, để con nói cho cha cách làm." Quân Từ vô cùng phấn khích.

"Gấp cái gì, chờ Nhân tộc tìm được hắc động đã." Quân Diệu nói: "Bây giờ chuyện vẫn chưa truyền ra ngoài, làm gì cũng vô ích."

"Đúng nhỉ."

Quân Từ gãi đầu, chút kh hiểu nói: "Kỳ thực con cảm th kh cần giấu giếm chuyện này, truyền ra ngoài chẳng còn thể phòng bị ?"

"Kh nói gì thì nhiều tu sĩ bình thường sẽ kh đề phòng, sau đó tâm tình d.a.o động quá lớn sẽ bị khói đen để mắt tới."

Vấn đề mà Quân Từ thể nghĩ đến, Quân Diệu bọn họ thể kh nghĩ đến.

Ông thở dài nói: "A Từ, làm việc kh thể chỉ bề ngoài. Nói ra quả thực thể khiến nhiều đề phòng, nhưng kh tất cả tu sĩ đều tâm trí kiên định."

"Sẽ càng nhiều tu sĩ sợ hãi, hoảng sợ, lo lắng, kh thể tĩnh tâm tu luyện. Chỉ cần khói đen chưa được giải quyết, những cảm xúc này sẽ luôn bám l bọn họ."

"Đến lúc đó, khói đen sẽ thừa cơ mà vào, sẽ ngày càng nhiều tu sĩ bị một trong những loại khói đen đó khống chế, trở thành t.h.i t.h.ể biết , kh gì ăn sẽ dần dần c.h.ế.t ."

"Cũng sẽ loại khói đen như A Uyên gặp , c.h.ế.t trong mộng cảnh."

"Vì vậy, biện pháp tốt nhất chính là giấu giếm chuyện này, bảo vệ tính mạng cho đại đa số tu sĩ."

Số tu sĩ thực lực cao cường, thiên phú xuất chúng, tâm trí kiên định trong tam giới chỉ là số ít, đại đa số đều là những tu sĩ bình thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thien-kim-that-to-chat-khong-cuong-thuc-luc-sieu-cuong/chuong-613-bi-mat-dong-troi-tieu-uan-lam-cui-dau-nhan-loi.html.]

Ban đầu thể kh , nhưng nếu biết được bên cạnh luôn khói đen ngoại vực chằm chằm, cho dù ban đầu tâm trí kiên định đến đâu.

Nhưng nếu khói đen kh được giải quyết trong thời gian dài, ý chí sớm muộn gì cũng sẽ sụp đổ, đến lúc đó, đừng nói là bế quan tu luyện, ngay cả tĩnh tâm cũng khó.

Suy cho cùng, thứ chưa biết mới là đáng sợ nhất.

Quân Từ chút ngơ ngác gật đầu: "À, con biết ."

Quân Diệu hướng mắt về phía Tô Nguyên Dữu, trầm giọng nói: "A Uyên, việc này tạm thời kh cần nóng vội."

"Chờ tìm được hắc động chúng ta bàn tiếp. Trời cũng sắp sáng , con còn thể nghỉ ngơi một c giờ nữa, bọn ta trước, kh qu rầy con nghỉ ngơi nữa."

Tô Nguyên Dữu gật đầu: "Vâng."

Quân Diệu kéo Quân Từ và Hâm Lăng đang còn muốn nói gì đó rời khỏi phòng cô.

Hiệp Vãn Thị liếc mắt Tiêu Uẩn Lẫm, suy nghĩ một chút, chào Tô Nguyên Dữu ra ngoài.

Lúc này, trong phòng chỉ còn lại Tô Nguyên Dữu và Tiêu Uẩn Lẫm.

Tô Nguyên Dữu đưa tay day trán thở dài: "Tiêu Uẩn Lẫm, ngẩng đầu em."

Nghe vậy, Tiêu Uẩn Lẫm theo bản năng ngẩng đầu Tô Nguyên Dữu, nhưng khi vào đôi mắt trong veo, sáng ngời của cô, lại cúi đầu xuống.

"Dữu Dữu, ... xin lỗi... đều là lỗi của , mới khiến em chịu những ều này."

Tô Nguyên Dữu bình tĩnh nói: "Em nói, bảo ngẩng đầu em."

Tiêu Uẩn Lẫm mím chặt đôi môi mỏng, chậm rãi ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt lảng tránh, kh dám cô.

Th vậy, Tô Nguyên Dữu cũng kh làm khó nữa, tháo chiếc vòng Thái Cực Âm Dương trong tay ra đưa cho .

"Bởi vì vòng Thái Cực Âm Dương, nên từ lâu em đã biết em thể chuyển thế thành c là bởi vì ."

"Em kh nói là vì em kh biết nhớ chuyện kiếp trước hay kh."

" giấu cũng kĩ thật đ, giấu em lâu như vậy."

"Đúng kh, Lạc Chi?"

Theo hai chữ cuối cùng từ trong miệng Tô Nguyên Dữu thốt ra, trái tim Tiêu Uẩn Lẫm bỗng nhiên run lên, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

"Dữu Dữu, ... ... Xin lỗi."

Ngoại trừ nói xin lỗi, Tiêu Uẩn Lẫm thật sự kh biết nên nói gì hơn.

Tô Nguyên Dữu cụp mắt xuống, sâu trong đáy mắt xẹt qua một tia chân thật khó hiểu.

"Ngoài hai chữ xin lỗi ra, kh còn gì muốn nói với em ?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...