Thiên Sư Xuyên Không Đại Boss Cũng Phải Khơm Lưng
Chương 126: Cuồng phong
Tổ trưởng Trần đương nhiên cũng biết sự khác biệt giữa hai bên, kh hoang mang chậm rãi nói: "Khe hở tuy là do tạo ra, nhưng khốn long chi địa đã phá, thế núi hướng đ nam đã một lần nữa hình thành long ngẩng đầu."
Lục Miểu lắc đầu: "Phía dưới đúng là mạch rồng liên kết với vận mệnh với Kinh Thành, nhưng cục phong thủy mới hoàn toàn là bởi vì do Thần Núi nơi này linh thiên."
Tổ trưởng Trần phẩy tay hừ lạnh một tiếng: "Lời nói vô căn cứ, lão đạo tu hành m chục năm, làm thể lầm, nói một cách khác cho dù là , chỉ là một Thần Núi mà thôi, trước mặt nước nhà, kh gì quan trọng hơn vận mệnh đất nước."
Lời của Tổ trưởng Trần vừa dứt, giữa núi non đột nhiên cuồng phong nổi lên, cây cỏ xung qu trong cuồng phong xào xạc vang lên.
Lá rụng đầy đất bị cuồng phong cuốn lên, xoay tròn trên kh trung, xoay tới chỗ bọn họ càng xoay càng gấp.
Lá cây mỏng m dưới tốc độ xoay tròn cao, như hóa thành từng mảnh d.a.o sắc bén.
Quần áo trên m nh đã bị xé rách, mu bàn tay trần trụi bên ngoài bị vạch rách chảy ra từng dòng m.á.u tươi.
Chỉ huy Phương sắc mặt thay đổi, vội vàng giơ tay che mặt, quay đầu đội gió hét lớn với Phó Cảnh Thâm: " Phó, nguy hiểm, mau xuống núi."
Ông ta muốn tiến lên giúp Phó Cảnh Thâm chống đỡ.
Nhưng gió quá lớn, ngay cả trong gió đã bắt đầu đứng kh vững.
Vừa mới nhấc chân, liền suýt chút nữa bị gió thổi ngã, quả thực khó lại.
Tình hình Tổ trường Trần đứng cạnh ta còn thê thảm hơn, trên mặt đã thêm m vết máu, vết thương nguy hiểm nhất ở ngay trên mí mắt ta.
Xuống thêm một chút nữa, con mắt kia của ta coi như phế.
Phó Cảnh Thâm thì vội vàng quay muốn kéo Lục Miểu.
Cô là con gái, thân thể gầy yếu, giờ phút này mới là nguy hiểm nhất.
Ai ngờ, lại th giữa cuồng phong tàn phá, thân thể gầy gò của Lục Miểu đứng vững vàng.
Cuồng phong và lá cây dường như cố ý vòng qua cô vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thien-su-xuyen-khong-dai-boss-cung-phai-khom-lung/chuong-126-cuong-phong.html.]
Chỉ vài sợi tóc mai khẽ tung bay.
Lục Miểu mở vòng tay ra, từ bên trong l ra một cái đỉnh ngọc lớn cỡ nắm tay, sau đó l ra ba nén hương.
Hai tay cầm hương, từ xa hướng về phía trước bái ba bái.
Chỉ th, đầu hương kh lửa tự cháy.
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Khói x kh hề chịu ảnh hưởng của cuồng phong xung qu, lượn lờ bay lên.
Lục Miểu cắm hương vào trong đỉnh ngọc, ngay sau đó l ra một cây bút l màu đỏ.
Lần lượt ở bốn phương đ tây nam bắc, vẽ trên kh trung cái gì đó.
Phó Cảnh Thâm bọn họ kh th, theo ngọn bút trong tay Lục Miểu hạ xuống, m đạo ký hiệu lóe ra ánh sáng vàng xuất hiện giữa kh trung.
Cuồng phong xung qu dừng lại giây lát, lập tức lại rít gào gào thét, tình hình trở nên càng thêm dữ dội.
Lục Miểu bu bút xuống, hai tay kết ấn, mạnh mẽ dùng sức vỗ về phía trước.
Xung qu dường như một tầng kết giới vô hình nh chóng mở rộng, đem m Phó Cảnh Thâm bao phủ vào bên trong.
Bên ngoài kết giới, cuồng phong đang tàn phá, bên trong kết giới, gió êm sóng lặng.
Phó Cảnh Thâm lập tức tiến lên một bước, vẻ mặt nghiêm trọng hỏi: "Đây là chuyện gì?"
Lục Miểu mí mắt khẽ nâng, liếc Tổ trưởng Trần một cái.
"Cục phong thủy ở đây đã sớm bị phá, nơi này thể hóa thành đất lành núi thiêng, huyệt kết tụ, tàng phong tụ khí, đều là c lao của vị Thần Núi này, Thần Núi một thay đổi nơi này, bảo vệ phù hộ cho dân, Tổ trưởng Trần lại muốn chối bỏ Thần Núi."
Lời nói đến đây kh cần nói tiếp nữa.
Ai bị đối xử phụ bạc như vậy, cũng đều kh thể vui vẻ được.
th tất cả những gì Lục Miểu vừa làm, sắc mặt Tổ trưởng Trần thay đổi liên tục.
Chưa có bình luận nào cho chương này.