Thiên Sư Xuyên Không Đại Boss Cũng Phải Khơm Lưng
Chương 355: Cái miệng bé xinh rất biết chọc người
kh nhịn được lại ghé sát vào, hưng phấn che miệng nhỏ giọng nói: "Chị đại, thật sự biết bắt ma ? Em thể theo chị học được kh?"
Lục Miểu lạnh lùng : "Bài học còn thiếu đã bổ túc xong chưa? Hôm nay kiểm tra giữa kỳ biết kh?"
"What, kiểm tra giữa kỳ?" Thẩm Mộc Hàn kh nhịn được kêu lên một tiếng, cũng kh còn tâm trí tò mò về chuyện bắt ma nữa, vội vàng quay về chỗ ngồi ôm chân Phật.
đã nghỉ học hơn một tháng, kiến thức học trước đó đã trả lại hết cho giáo viên , biết hôm nay kiểm tra giữa kỳ, tuyệt đối sẽ kh đến!
Chiều thi xong, Thẩm Mộc Hàn kh ngừng than thở, Tô Mạt đồng cảm vỗ vỗ vai , sau đó theo thói quen quay đầu Lục Miểu.
"Lão đại, thi thế nào?"
"Đứng nhất toàn thành phố kh thành vấn đề." Lục Miểu nói thẳng.
Tô Mạt: "Xin lỗi, là nhiều chuyện !"
Thẩm Mộc Hàn: "Chị đại, lời nói đả kích khác thể nói giảm nói tránh một chút kh?"
" chỉ nói sự thật, nếu là kỳ thi toàn quốc thì chính là đứng nhất toàn quốc." Lục Miểu lại tiếp tục đả kích.
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Tô Mạt và Thẩm Mộc Hàn đã tê liệt.
Chị đại nhà bọn họ chắc là thuộc dạng trong truyền thuyết, khác thi được 100 ểm là vì chỉ thể thi được 100 ểm, còn cô thi được 100 ểm là vì chỉ 100 ểm.
Lục Miểu xách cặp sách, ra khỏi trường, liên hệ với của c ty trang trí xong thì bắt xe đến căn biệt thự mới mua của .
Nơi này cô muốn mô phỏng môi trường chân kh, vì vậy, cho dù là kết cấu hay vật liệu, yêu cầu đều cực kỳ cao.
Trước đó cô đã vẽ bản thiết kế sơ bộ ở nhà, đưa bản thiết kế cho nhân viên, lại trao đổi chi tiết các yêu cầu của .
Cuối cùng, hai bên thống nhất thời gian và tiến độ thi c.
Tiễn nhân viên ra ngoài, Lục Miểu đang định rời thì lại tình cờ gặp cụ Thẩm đang dạo về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thien-su-xuyen-khong-dai-boss-cung-phai-khom-lung/chuong-355-cai-mieng-be-xinh-rat-biet-choc-nguoi.html.]
th Lục Miểu thì kh khỏi sững sờ, lại căn nhà phía sau cô, nghĩ đến ều gì đó, lập tức tươi cười tiến lên.
"Bé Lục, cháu định chuyển đến đây làm hàng xóm với chúng ?"
Lục Miểu giải thích: "Kh , nội Thẩm, cháu..."
Ông cụ Thẩm lại xua tay, tiến lên một bước, ghé sát vào nhỏ giọng nói: " Cố nhị gia bắt nạt cháu, nên cháu muốn lén lút chuyển ra ngoài một ?"
Kh đợi Lục Miểu trả lời, cụ Thẩm lại tiếp tục nói: "Hừ, m hôm trước đã th thằng nhóc đó khó ưa , cảm th nó kh xứng với cháu. Yên tâm, cháu chuyển đến đây, nếu thằng nhóc đó còn dám đến bắt nạt cháu, sẽ đánh cho nó răng rơi đầy đất."
Lục Miểu đưa tay đỡ trán, già bây giờ đều khả năng tưởng tượng phong phú như vậy ?
Bất đắc dĩ nói: "Ông nội Thẩm, thật sự kh bắt nạt cháu, cháu mua nơi này để sử dụng cho việc khác."
Ông cụ Thẩm xua tay, vẻ mặt như kiểu ‘ đây hiểu , cháu kh cần biện hộ cho nó’ nữa.
Sau đó cười tủm tỉm cô: "Bé Lục à, cháu th thằng nhóc Mộc Hàn nhà thế nào? Tuy hơi ngốc một chút, nhưng được cái ngoan ngoãn nghe lời, cháu bảo nó hướng đ nó tuyệt đối sẽ kh hướng tây. Hơn nữa nhà họ Thẩm chỉ mỗi nó là con một..."
Lục Miểu im lặng, lạnh lùng mở miệng: "Ông nội Thẩm, cháu học vượt hai lớp, năm nay 16 tuổi, còn chưa thành niên, theo luật pháp nước , bốn năm tù trở lên, cao nhất là tử hình đ."
Ông cụ Thẩm đưa tay che miệng ho khan m tiếng: "Vậy thì đợi thêm hai năm nữa tính, đã đến thì ở lại ăn tối cùng ."
Nói xong, căn bản kh cho Lục Miểu cơ hội từ chối, liền dẫn Lục Miểu về nhà .
Vì vậy, khi Thẩm Mộc Hàn về đến nhà, liền th chị đại nhà đang ngồi ở phòng khách.
"Chị đại, lại đến đây?" Thẩm Mộc Hàn hưng phấn tiến lên, ngồi xuống bên cạnh Lục Miểu.
Ông cụ Thẩm đứa cháu trai bất tài của bằng ánh mắt căm phẫn.
Suốt ngày chỉ biết gọi chị đại chị đại, ngay cả chuyện lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy cũng kh biết lợi dụng.
Làm già này lo lắng cho nó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.