Thiên Sư Xuyên Không Đại Boss Cũng Phải Khơm Lưng
Chương 517: Tiếng khóc của trẻ sơ sinh
Cướp của cô ta nhiều thứ như vậy, bây giờ còn muốn đến cướp tài nguyên của cô ta, cướp quản lý của cô ta ?
Vậy mà còn bắt cô ta xin lỗi con tiện nhân này, nó kh c.h.ế.t .
Trong mắt lóe lên vẻ âm u, cô ta cười lạnh một tiếng, thẳng đến phòng nghỉ của .
Đóng cửa phòng nghỉ lại, l ện thoại ra, bấm một số gọi .
Đầu dây bên kia nh đã kết nối, giọng của Cố Tinh Du truyền đến: "Chị Tư Ngữ, chị về thành phố Lạc Dương ạ? Em lâu lắm kh gặp chị.”
“Chưa, chị vẫn ở Kinh Thành, chị nhớ trước đây em hình như nói, em thích dẫn chương trình của 《Chủ Nhật Vui Vẻ》.
Hôm nay chị vừa hay tham gia ghi hình 《Chủ Nhật Vui Vẻ》. Đạo diễn đưa cho chị m vé vào cửa, em mau bay qua đây , tối ghi hình xong, chúng ta còn thể cùng nhau ăn tối tụ tập một bữa.” Lục Tư Ngữ từ từ dụ dỗ.
“Tốt quá , cảm ơn chị Tư Ngữ, chị chờ nhé, em đặt chuyến bay gần nhất đây, lập tức bay qua.”
Lục Tư Ngữ cười nói: "Được, em đặt xong chuyến bay gửi chị, chị đến đón em.”
Cúp ện thoại, nh liền nhận được th tin chuyến bay Cố Tinh Du gửi tới.
Cô ta tắm rửa thay quần áo trong phòng nghỉ, đợi đến gần tới giờ mới rời c ty cùng tài xế đến sân bay.
Trận chung kết《Thực Tập Sinh Th Xuân》 tối nay phát sóng.
Lục Miểu kh cần trang ểm, nhưng Cố Tử Hành là nhà sản xuất chương trình, còn nhiều việc làm, sau khi đón cô về nơi ở thì đến đài truyền hình.
Cô chỉ cần đến đài truyền hình trước hai tiếng là được.
Xem giờ, còn bảy tiếng nữa mới đến giờ ghi hình, Lục Miểu liên lạc với tổng giám đốc Hải mà Lâm Bất Phàm nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thien-su-xuyen-khong-dai-boss-cung-phai-khom-lung/chuong-517-tieng-khoc-cua-tre-so-sinh.html.]
Nghe nói cô đã đến, tổng giám đốc Hải muốn cử qua đón cô.
Ngoài tứ đại gia tộc ra thì Kinh Hải ở Kinh Thành cũng được xem là thế lực khá mạnh.
Sau khi báo địa mới phát hiện, biệt thự của tổng giám đốc Hải lại ở cùng một khu với nơi Cố Tử Hành ở.
Để tránh thêm nghi vấn về vấn đề tuổi tác, Lục Miểu tiện tay ngụy trang đơn giản cho , sau đó liền ra ngoài.
Khoảng cách giữa hai biệt thự kh xa lắm, bộ mất năm phút là đến.
tổng giám đốc Hải và bà Hải đã đợi sẵn ở cửa, tr vẻ mặt hai căng thẳng, sau khi th cô, vội vàng mời vào trong.
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Lục Miểu xung qu, kết cấu giống nhà của Cố Tử Hành, ba tầng, tầng một là phòng khách, phòng ăn và phòng cho giúp việc, từ tầng hai trở lên là phòng ngủ.
Trên sàn nhà và đồ đạc một lớp bụi mỏng, tr vẻ gần đây kh ai ở.
Cũng kh vòng vo, hỏi: "Hai vị gặp vấn đề gì ?”
Bà Hải đứng dậy rót cho cô một cốc nước, cố gắng nuốt nước bọt, lúc này mới lên tiếng: "Nhà chúng gần đây cứ đến tối là lại nghe th tiếng trẻ con khóc, đã kéo dài gần một tháng .
Ông cụ nhà bị dọa đến mức nhập viện, trước đó cũng tìm kh ít đại sư đến xem qua, nhưng đều kh tác dụng... Chúng … chúng cũng thật sự hết cách .”
Tổng giám đốc Hải ở bên cạnh bổ sung: "Đại sư, chỉ cần cô thể giúp chúng giải quyết, bao nhiêu tiền cũng được.”
Dường như sợ cô sẽ nghi ngờ tính chân thực của âm th, bà Hải run rẩy l ra một cây bút ghi âm đẩy đến trước mặt cô.
Lục Miểu nhấn nút bật của bút ghi âm.
Trong đoạn ghi âm đầu tiên là vài giây trống rỗng, ngay sau đó là một tràng tiếng khóc nhỏ yếu ớt kỳ dị đến rợn từ xa vọng lại gần.
Chưa có bình luận nào cho chương này.