Thiên Tai: Trọng Sinh Trở Về Giai Đoạn Đầu Của Mạt Thế
Chương 1: Người yêu phản bội
Cầm số lương thực vất vả đổi được, Hướng Du đứng ở ngoài cửa cabin, giơ tay đặt lên then cửa, đang chuẩn bị mở cửa vào thì nghe th tiếng rên rỉ nho nhỏ truyền ra từ bên trong. Cơ thể Hướng Du cứng đờ ngay lập tức.
Bên cạnh truyền đến một tiếng cười nhạo, Hướng Du quay đầu lại, là Chu Na, ở cabin an toàn ngay vách bên cạnh cô. Lúc này, ánh mắt phụ nữ cô đầy vẻ trào phúng.
“Chậc chậc chậc, hôm nay về sớm thế à, đứng ngoài này làm gì, kh mở cửa vào…,” lời lẽ của Chu Na đầy châm chọc, xung qu kh ít đều Hướng Du bằng ánh mắt đồng cảm.
Cơ thể Hướng Du run rẩy nhẹ đến khó phát hiện, cuối cùng cô vẫn vặn tay nắm cửa đến cùng, nh chóng lách vào phòng. Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, Hướng Du vẫn thể nghe th tiếng cười đắc ý của Chu Na.
Trong căn phòng tối đen kh l một tia ánh sáng, cửa sổ cũng bị đóng kín. Căn phòng chìm trong một màu đen kịt.
Hai mắt nh chóng thích nghi với bóng tối trong phòng. Hướng Du về phía trước hai bước, dưới chân truyền đến cảm giác mềm mại. Khi cúi đầu xuống, sắc mặt Hướng Du lập tức tối sầm.
Tia hy vọng cuối cùng còn sót lại trong lòng cũng tan biến, ngay sau đó một cơn giận dữ dâng trào.
Hướng Du khom lưng nhặt chiếc nội y bị giẫm dưới chân, về phía cánh cửa phòng ngủ đang khép hờ. Càng lại gần, tiếng rên rỉ nghe càng rõ ràng hơn.
Xuyên qua cánh cửa phòng ngủ hé mở, Hướng Du còn thể th khối thân thể đang kích thích kh ngừng trên giường.
“Minh ca, chừng nào sẽ nói thẳng với chị Hướng Du về mối quan hệ của chúng ta đây, lần trước đã đồng ý với em mà… Đừng sờ chỗ đó, đáng ghét.”
Giọng nói của phụ nữ vô cùng quen thuộc.
Hướng Du sau khi nghe th giọng nói đó thì sững sờ tại chỗ ba giây, sau đó chân cô lập tức nâng lên, một cú đá mạnh vào cánh cửa đang khép hờ.
“Thường Minh, kh làm thất vọng ?” Hướng Du ném số lương thực trong tay về phía cặp nam nữ trên giường, nước mắt chớp động trong mắt cô. Tiếng la của cô làm cặp nam nữ trên giường tỉnh lại ngay lập tức.
“Được, tốt, Hướng Vãn, cô thật sự kh làm thất vọng. Hai kẻ nam nữ đủ tiện này, lão nương quả thật đã bị mù . ểm nào lỗi với hai , mà hai lại đối xử với như vậy….”
Hướng Du rút con d.a.o găm giắt ở bắp chân ra. Lưỡi d.a.o còn dính vệt m.á.u chưa khô. Với ánh mắt mang theo hận ý ên cuồng, Hướng Du giơ d.a.o găm đ.â.m thẳng về phía hai trên giường.
trên giường, một là bạn trai Thường Minh, cô yêu hai năm và cùng nhau gắn bó 5 năm cuối thời mạt thế; một là em họ tốt của cô, Hướng Vãn.
Theo cú đ.â.m của Hướng Du, Hướng Vãn kêu lên một tiếng kinh hãi, “A… Minh ca.”
nh, Thường Minh đã phản ứng lại, tay kéo Hướng Vãn đã sợ đến ngây sang một bên, tay trái vươn ra, tóm chặt l con d.a.o găm lóe lên ánh hàn quang.
Tiếng kim loại va chạm vang lên, Hướng Du cúi đầu đối diện với Thường Minh đang quần áo kh chỉnh tề. Tay trái của Thường Minh đã bị cắt cụt, hiện giờ tay trái của ta là một cánh tay robot.
“Hướng Du, đừng làm loạn nữa…,” ngữ khí của Thường Minh đầy thiếu kiên nhẫn, đó là ngữ khí ta vẫn thường dùng để nói chuyện với Hướng Du.
“Chị họ,” Hướng Vãn trốn sau lưng Thường Minh, giọng ệu đầy ủy khuất kêu lên.
làn da trắng nõn và khuôn mặt xinh đẹp của Hướng Vãn, cùng với vẻ yếu đuối đáng thương khi cô ta nói chuyện. Nếu là trước kia, chắc c cô sẽ bị vẻ này của cô ta lừa gạt, nhưng giờ đây cô ta lại đang nằm trên cùng một chiếc giường với Thường Minh.
Hướng Du khó lòng thể đối xử với cô ta như trước đây.
Trong mắt mang theo vẻ tàn nhẫn, tay nắm d.a.o găm của Hướng Du muốn dùng sức rút ra, nhưng cánh tay robot của Thường Minh lại siết chặt l thân dao, khiến Hướng Du nhất thời khó rút ra được.
Tay trái cô nh chóng sờ ở eo sau, một khẩu s.ú.n.g lục xuất hiện trong tay Hướng Du. Cô giơ s.ú.n.g lên lao về phía Thường Minh.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Một tia hoảng loạn lóe lên trong mắt Thường Minh, tay nắm d.a.o găm lập tức bu ra, tiếp đó cánh tay robot che c trước . Phịch một tiếng, viên đạn b.ắ.n trúng cánh tay robot, Leng keng một tiếng, viên đạn bị chặn lại, đầu đạn rơi xuống đất.
“Minh ca, cô ta muốn g.i.ế.c chúng ta…,” Hướng Vãn trốn sau lưng Thường Minh, rụt đầu lại, vẻ mặt ác độc.
Thường Minh cũng bị hành động vừa của Hướng Du dọa sợ, nếu viên đạn kh bị chặn lại, e rằng ta đã lạnh .
Sau khi phản ứng lại, cánh tay robot ném mạnh về phía bụng Hướng Du. Một cơn đau nhức truyền đến, cơ thể Hướng Du ngã ngửa ra sau, khẩu s.ú.n.g trong tay rơi xuống đất.
Hướng Vãn đã sớm đứng dậy khỏi giường, chưa kịp mặc quần áo, chân trần chạy đến bên Hướng Du, nh chóng nhặt khẩu s.ú.n.g lục rơi trên mặt đất lên.
Ôm bụng, Hướng Du cuộn lại trên mặt đất. Vết m.á.u nhè nhẹ thấm qua quần áo chảy ra, nhuộm đỏ cả sàn nhà.
Bang một tiếng, Thường Minh bật đèn phòng. th màu đỏ chói mắt trên mặt đất, cả hai đều sững sờ.
Hướng Du chịu đựng cơn đau, chống đỡ thân thể. nh, một tiếng s.ú.n.g vang lên, tiếp đó cánh tay cô đau nhói, cơ thể Hướng Du một lần nữa ngã quỵ xuống.
nổ s.ú.n.g chính là Hướng Vãn vừa nhặt được súng. Thường Minh nhíu mày khẩu s.ú.n.g trong tay Hướng Vãn, “Đừng g.i.ế.c cô ta, cô ta còn hữu dụng.”
Hướng Vãn dường như nghĩ đến ều gì, cất khẩu s.ú.n.g trong tay .
Thường Minh quần áo trên bụng Hướng Du đã bị nhuộm đỏ, cú đ.ấ.m vừa của ta đáng lẽ ra kh thể gây ra vết thương chí mạng mới .
Thường Minh vươn tay, tát vào mặt Hướng Du, “Giao những thứ trong kh gian của cô ra đây.”
“Ha hả… Phì,” Hướng Du ngậm một ngụm đờm lẫn m.á.u trong miệng, phun thẳng vào mặt Thường Minh.
Tay Thường Minh vươn ra lập tức tát vào mặt Hướng Du. Hướng Du nghiêng đầu về bên , né tránh cái tát này của ta.
“Giao đồ vật ra đây mau…,” Thường Minh nhấc chân đá về phía Hướng Du. Hướng Du bị Thường Minh giận quá mất khôn đá văng ra xa 1 mét, vệt m.á.u trên mặt đất bị kéo dài.
Dù cũng đã xé rách mặt, Thường Minh cũng kh cần ngụy trang như trước nữa.
Vết thương trên bụng là do cô bị những kẻ cướp giật tấn c khi đang tìm kiếm thức ăn bên ngoài ngày hôm nay.
Trên mặt Hướng Du lộ ra nụ cười tự giễu. Cả gia đình đại bá được cô chăm sóc, thế mà lại bày mưu tính kế, để cô em họ tốt bụng đến làm nhục cô. Còn đàn cô cùng nhau vượt qua hoạn nạn thì từ đầu đến cuối đều một bộ mặt khác.
Kh trách được, kh trách được đôi khi cô trở về từ việc tìm kiếm thức ăn bên ngoài, hàng xóm xung qu lại cô bằng ánh mắt khác thường.
Mọi chuyện giờ đây đều lời giải thích. Hôm nay là ngày nghỉ theo th lệ của Thường Minh, cô muốn về sớm cho ta một bất ngờ, kh ngờ bất ngờ lại là chính bản thân cô.
“Minh ca, giờ làm đây…” Hướng Vãn lo lắng hỏi, cô ta đã nghe th tiếng bước chân bên ngoài cửa, cùng với tiếng đập cửa bang bang. Tiếng s.ú.n.g vừa đã dẫn đến nhân viên trị an khu an toàn.
Cảm nhận được nhiệt độ cơ thể dần mất , Hướng Du đối diện với ánh mắt chút âm trầm của Thường Minh, “Muốn đồ trong kh gian của , nằm mơ .” Chỉ th một quả l.ự.u đ.ạ.n xuất hiện trong tay Hướng Du.
“Kh hay ,” mặt Thường Minh lộ vẻ kinh hãi, nhưng ngay sau đó, một tiếng nổ lớn phịch, trước mắt cô lập tức tối sầm.
Một giọt nước mắt chảy dài xuống tóc từ khóe mắt, cơ thể còn chưa kịp cảm nhận đau đớn, Hướng Du đã nhắm mắt lại.
Nếu kiếp sau, cô nhất định sáng mắt ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.