Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thiên Tai: Trọng Sinh Trở Về Giai Đoạn Đầu Của Mạt Thế

Chương 164: Cô Có Nghe Nói Đến Tôi Không

Chương trước Chương sau

Hiện tại, tất cả nhân viên nghiên cứu ở khu ẩn náu thành phố A đều đang cố gắng hết sức nghiên cứu thuốc kháng sinh.

Loại dược tề này thể cứu được mạng sống của nhiễm bệnh, nhưng nó lại được đưa tới cùng với nhóm nhân viên cứu viện thứ ba. Đó cũng chính là thời ểm đời trước cô tham gia nhiệm vụ, tức là hai tuần sau.

Tuy nhiên, vài ngày nữa khi nhóm nhân viên cứu viện thứ hai đến, họ cũng sẽ mang theo một lô thuốc kháng sinh. Hiệu quả của lô thuốc này tuy kh tốt bằng lô thứ ba được đưa tới, nhưng cũng thể giảm bớt tình trạng bệnh của nhiễm.

Mặc dù vậy, nó chỉ thể làm giảm bớt những triệu chứng nhẹ, còn những ca nghiêm trọng thì kh cứu được.

Đúng lúc Hướng Du đang treo dung dịch dinh dưỡng cho bệnh thứ năm, đó lại toàn thân co giật run rẩy, miệng kh ngừng nôn mửa. Một ít chất lỏng màu vàng lẫn m.á.u văng tung tóe khắp nơi.

ta nắm l chân Hướng Du: “Giết …, cầu xin cô g.i.ế.c …” Trong cổ họng ta phát ra tiếng kêu đau nghẹn ngào.

Tròng mắt ta sung huyết, lồi ra. Vì nắm cổ tay Hướng Du quá chặt, một phần mô da của ta hoàn toàn cọ xát vào quần cô.

ta hẳn là đã hôn mê lâu. Lúc này mở mắt ra th tình trạng trên cơ thể , cảm th giống như một con quái vật.

Tròng mắt lồi của ta kích động, bàn tay xé rách vùng da còn tương đối lành lặn trên n.g.ự.c : “ kh muốn biến thành cái dạng này, cầu xin cô, g.i.ế.c …”

“Giết a……………….”

ta bắt đầu đ.ấ.m đá chính như phát ên. Gần như ngay lập tức, Hướng Du liền đặt bình dung dịch dinh dưỡng trong tay xuống đất.

Ngồi xổm xuống, cô dùng hai tay ghì chặt hai tay ta, khiến ta kh thể cử động.

Hai chân đàn đá loạn xạ. Vài bị nhiễm bệnh nằm bên cạnh ta lúc này cũng bị dọa sợ, vội vàng chống thân thể xê dịch sang hai bên.

Cơ thể ta lắc lư, hai chân giãy giụa vô cùng mạnh. Đôi tay bị kiềm chế cũng đang ra sức thoát khỏi. ta lúc này một lòng muốn chết, gần như đã dùng hết sức lực cuối cùng.

bạn, bình tĩnh một chút a…” Một chú bên cạnh gọi. Ông kỳ thực những thay đổi trên cơ thể mỗi ngày, cũng tuyệt vọng.

Nhưng vẫn muốn sống.

“Đúng bé, bình tĩnh một chút a. Những loại thuốc này đều là cứu mạng, bệnh của chúng ta sẽ tốt hơn thôi.”

Lúc này, những bệnh nhân vốn đang ngủ say trong lều trại đều bị ta đánh thức. Mọi mở to mắt về phía Hướng Du.

Hướng Du kh dám lơ là chút nào. Mặc dù những kia đang khuyên nhủ, nhưng tay chân đàn phía dưới vẫn đang ra sức giãy giụa.

Lúc này, th kh thoát được, ta đã bắt đầu khóc nức nở: “Tại lại biến thành cái dạng này…”

Đối với sự thay đổi trên cơ thể lúc này, ta căn bản là khó thể chấp nhận. Hướng Du th ta đã bình tĩnh lại, mới chậm rãi bu tay ra.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

ta chống hai tay, thẳng nửa thân trên lên, hai tay che mặt khóc rống. Đúng lúc này, đội tuần tra cũng đến.

“Chuyện gì vậy…” Tiểu đội trưởng cầm đầu ánh mắt nghi hoặc Hướng Du.

Một dì bên cạnh thay Hướng Du giải thích. Mọi mới biết được đã xảy ra chuyện gì. Tiểu đội trưởng đến bên cạnh Hướng Du nói nhỏ:

“Lần sau gặp tình huống này, trực tiếp dùng thuốc an thần. Một số bị nhiễm bệnh hôn mê, họ kh thể chấp nhận được việc biến thành cái dạng này.”

Hướng Du gật đầu đồng ý.

Nâng cái thùng đựng dung dịch dinh dưỡng lên, Hướng Du đến bên cạnh một bệnh nhân hôn mê khác, nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng liếc đàn vừa .

Treo xong dung dịch dinh dưỡng cho tất cả họ, Hướng Du mới một lần nữa đến bên cạnh đàn . ta lúc này ngồi dưới đất, buồn bã kh hé răng.

Hướng Du treo dung dịch dinh dưỡng cho ta. đàn quay đầu cô, khẽ hỏi: “Bộ dạng hiện tại của , xấu lắm kh…”

“Kh xấu,” Hướng Du thần sắc đạm mạc.

gương kh, thể cho xem kh,” khi Hướng Du trả lời đều kh thẳng vào mắt ta, đương nhiên ta sẽ kh tin.

Treo nước xong cho ta, Hướng Du thò tay vào túi sờ một chút, kỳ thật là l trộm đồ vật từ trong kh gian ra.

Một khối gương to bằng bàn tay xuất hiện trong tay. Hướng Du đưa gương qua.

đàn nhận l gương liền soi. th làn da trên mặt còn tương đối lành lặn, ta nhẹ nhàng thở ra.

Ngẩng đầu trả gương lại cho Hướng Du: “Cô kh biết là ai ?” đàn nghi hoặc hỏi.

Hướng Du lắc đầu. Cô kh muốn biết, cũng kh hứng thú.

tên Trần Diệu, cô chưa từng nghe nói đến ,” trên mặt ta mang theo vẻ kh thể tin được. Tuy nói hiện tại ta gầy yếu một chút, cơ thể cũng suy dinh dưỡng, nhưng khuôn mặt vẫn thể th được bộ dạng trước kia. ta chính là đại minh tinh sở hữu m trăm triệu hâm mộ.

Làm lại kh quen biết ta.

Trần Diệu… hình như đã nghe nói đến ở đâu đó. Hình ảnh trong đầu chợt lóe lên biến mất, nhưng Hướng Du nh liền quên mất.

“Kh nghe nói qua…” Cất gương vào túi, Hướng Du xoay rời khỏi lều y tế.

L ra m tờ khăn ướt từ trong kh gian, Hướng Du lau sạch vết m.á.u và vết chất lỏng màu vàng dính trên cổ tay . Đồ cách ly cũng nhiều vết bẩn.

Vì Trần Diệu vừa cảm xúc kích động, đồ nôn mửa của ta b.ắ.n tung tóe khắp nơi. Hướng Du liền tr thủ lúc nghỉ ngơi.

Tìm hai nhân viên dọn dẹp lại đây hỗ trợ quét dọn. Vệ sinh kh được đảm bảo, vi khuẩn đồng dạng cũng sẽ khiến vết thương tái nhiễm lần thứ hai.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...