Thiên Tai: Trọng Sinh Trở Về Giai Đoạn Đầu Của Mạt Thế
Chương 19: Thỏ rừng
Thậm chí khi cô thi đậu đại học tốt, cần tiền, hai họ tránh cô như tránh tà, bị bệnh càng là kh liên lạc được với hai .
Lớn đến như vậy Hướng Du đều đã gần như tiêu tan, sau này cứ coi như là xa lạ , chỉ cần họ kh tới qu rầy .
“Mày nói cái gì, tao là mẹ mày, mày là cục thịt rơi ra từ tao, bà nội mày kh dạy mày cách nói chuyện , đồ kh giáo dưỡng.”
Ánh mắt Hướng Du trầm xuống, bước về phía Ngô Nguyệt, “Mày… mày muốn làm gì,” giọng Ngô Nguyệt run rẩy, chỉ tại ánh mắt Hướng Du lúc này quá mức đáng sợ.
Leng keng một tiếng, cổng nhà bà nội bên cạnh mở ra, trong phòng ra hai bóng , phía sau còn theo ba củ cải nhỏ.
“Hướng Du, muộn thế này cháu còn chưa vào nhà,” giọng chú Hướng truyền đến, dưới màn đêm đen kịt, một bóng trong đó cầm ô, về phía cô.
dáng , hẳn là Hướng Nghị.
Ngô Nguyệt th vậy quay đầu liền chạy về phía con đường nhỏ bên . Hướng Du lạnh lùng bóng dáng cô ta rời . Ngô Nguyệt e rằng đã để ý đến cô, trong thời gian ngắn lẽ còn sẽ quay lại.
“Cháu chuyện gì, cứ gọi sang nhà bên cạnh là được,” Hướng Nghị đứng bên cạnh Hướng Du, ta kh th rõ vừa tìm Hướng Du là ai.
Nhưng Hướng Du một cô gái sống một , trong hoàn cảnh hiện tại, bị khác theo dõi là chuyện bình thường.
“Cảm ơn, bất quá cháu tự thể giải quyết,” sự chăm sóc của gia đình bà nội Hướng Du ghi nhớ trong lòng.
________________________________________
Ngô Nguyệt rời kh lâu, trên con đường nhỏ đồng ruộng liền sáng lên một vệt đèn pin, thể th Ngô Nguyệt cũng kh một đến.
Đối với sự xa cách của Hướng Du, Hướng Nghị cũng đã quen, như cô cùng trong thôn ai cũng thể nói vài câu, kỳ thật cô đối với ai cũng xa cách, thái độ cũng lạnh nhạt.
Kh dọn tuyết sau đó, mỗi ngày Hướng Du đều về phía sau núi, cho dù tuyết lớn vùi lấp nửa đỉnh núi, nhưng các thôn dân vẫn nối gót nhau lên núi.
Cây cối trên núi sau đã bị đốn một nửa. Khoảng thời gian trước họ còn kh cần cả cành cây nhỏ, nhưng sau khi thôn bắt đầu cắt ện.
Họ liền đào cả rễ cây lên.
Buổi sáng ở nhà rèn luyện thân thể, buổi chiều liền lên núi chặt cây. Gần tối Hướng Du liền gặp Hướng Thành và hai bạn nhỏ của bé.
Ba ngồi xổm trong hố tuyết, đang mân mê thứ gì đó. Trời tối sau, thôn dân trên núi lần lượt về nhà, lúc này trên núi chỉ còn lại Hướng Du và m Hướng Thành.
bé cầm một ít lá rau x trong tay, cái giỏ nửa dựa vào một cọc cây, ba làm xong tất cả, liền trốn vào trong hố tuyết, hất một ít tuyết đọng vùi lấp trên .
Hướng Du động tác m , nh một bóng dáng màu trắng nh chóng chạy tới trong đống tuyết bên cạnh, đồng tử Hướng Du lập tức phóng đại.
Bóng dáng màu trắng kia cho dù tốc độ nh, nhưng Hướng Du vẫn th rõ đó là gì, đó là một con thỏ, còn mập.
“Chạy , nó chạy ,” rau x trong tay Hướng Thành bị l một nửa, tốc độ con thỏ kia nh, nh như chớp liền chạy kh th bóng.
Ba từ hố tuyết ra, đuổi theo con thỏ, Hướng Du nắm l củi đốt bên cạnh, nhắm chuẩn tuyến đường chạy trốn của con thỏ, nhất thời ném mạnh qua.
“Chi chi ~~,” con thỏ bị củi đốt đánh trúng, trực tiếp ngã trên mặt đất hôn mê bất tỉnh, loài động vật như thỏ nhát gan nhất.
Ngay cả dọa nó một cái, cũng thể làm nó sợ chết.
Ba Hướng Thành củi đốt rơi bên cạnh con thỏ, vẻ mặt kinh ngạc quay đầu, “Chị Hướng Du, chị giỏi quá .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thien-tai-trong-sinh-tro-ve-giai-doan-dau-cua-mat-the/chuong-19-tho-rung.html.]
Ba xách lỗ tai dài của con thỏ, đến bên cạnh Hướng Du.
“Chị Hướng Du, cái này là chị đánh trúng, bọn em xin nhường,” Hướng Thành vẻ mặt đau lòng, Hướng Du nhận l con thỏ trong tay bé, thằng nhóc này còn nguyên tắc.
“Đây kh c lao một chị, các em còn đặt bẫy mê hoặc nó, chúng ta chia đều ,” Hướng Du l ra d.a.o chặt củi, lập tức liền muốn chia đều.
Ba th Hướng Du kh nói dối, liếc nhau sau, “Chị Hướng Du, bọn em kh cần, chị cứ cầm hết , nhưng chị thể dạy bọn em cách đánh thỏ kh.”
Ba ánh mắt Hướng Du sáng rực, vừa cú ra tay của Hướng Du quá ngầu, còn chưa th cô ra tay như thế nào, con thỏ đã hôn mê bất tỉnh.
“Chị Hướng Du, kỳ thật 2 ngày trước bắt đầu, bọn em liền phát hiện một ổ thỏ ở chỗ này, bọn em bắt ba ngày cũng chưa bắt được, chị thể dạy bọn em cách bắt kh?”
“Một ổ thỏ,” Hướng Du lập tức hứng thú, khả năng sinh sản của thỏ mạnh, nếu thể bắt được hai con nuôi dưỡng, sau này kh lo kh thịt thỏ ăn.
Gần đây hẳn là tuyết lớn phong sơn, thỏ cũng kh tìm th thức ăn, cho nên mới về phía dưới núi.
Đồng ý dạy ba cách bắt thỏ, Hướng Du hẹn họ, chiều hôm sau 3 giờ tập hợp ở chỗ này.
________________________________________
Chiều hôm sau, Hướng Du l ra từ trong kh gian chiếc cung tổng hợp mua trên mạng trước đó, chiếc cung này lúc đó tốn của cô m vạn.
Thời gian 3 giờ chiều mọi đều đang bận vận chuyển củi về nhà, tự nhiên cũng kh ai chú ý Hướng Du và m đứa trẻ.
“Chị Hướng Du, cái này là cung tên nói trong sách , tr ngầu quá,” Hướng Thành và hai bạn nhỏ vẻ mặt kích động Hướng Du.
Ba Hướng Thành mang theo một cái ná cao su, dẫn Hướng Du về phía sau núi, “Chị Hướng Du, bọn em chính là phát hiện thỏ ở chỗ này.”
Hướng Du ngồi xổm xuống, tay đeo găng tay cắm vào tuyết đọng, đào lên một cái hố tuyết sau, quả nhiên phát hiện một ít dấu chân thỏ ở bên trong.
Thậm chí trên nền tuyết cứ cách 1 mét hơn khoảng cách, liền thể th một cái hố tuyết nhỏ, đây là dấu vết thỏ nhảy lên trên mặt tuyết hình thành.
Ba quan sát động tác Hướng Du, “Suỵt,” ngón trỏ Hướng Du đặt bên môi, ba đều chậm lại hô hấp.
Men theo dấu vết còn lại trên tuyết, bốn một đường vào trong núi.
Khi lướt qua hai cây th, Hướng Du theo bản năng giơ tay ra hiệu cho ba phía sau, ba tuy rằng kh hiểu, nhưng vẫn cẩn thận giấu ở phía sau Hướng Du.
Tháo cung tổng hợp từ trên vai xuống, Hướng Du lắp cung tên vào, m năm sinh tồn ở mạt thế, khi kh súng, cung tổng hợp là vũ khí cô thích nhất.
Ba Hướng Thành theo ánh mắt Hướng Du, nh liền phát hiện ba con thỏ đang ngủ trong hố tuyết.
“Mập quá,” Hướng Thành nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.
Vút một tiếng, cung tên trong tay Hướng Du lập tức bay ra, vì khoảng cách khá gần, lực kéo tích trữ tối đa, cung tên trực tiếp xuyên qua hai con thỏ.
Con còn lại tỉnh giấc nhảy cao lên, chạy về phía rừng cây, bóng dáng trắng như tuyết của nó nh liền biến mất trên nền tuyết.
“Chị Hướng Du, đánh trúng hai con,” ba Hướng Thành đến bên hố tuyết, con thỏ kia còn đang giãy giụa, Hướng Du tiến lên, một tay nắm chặt cung tên, dùng sức rút ra, con thỏ lập tức kh còn hơi thở.
Hướng Du trực tiếp cất thỏ vào giỏ Hướng Thành, “Đi,” Hướng Du dẫn ba đuổi theo con thỏ đã chạy trốn kia.
Lần này Hướng Du kh dùng cung tổng hợp, mà là dạy họ dùng ná cao su, ba cũng chuẩn bị đầy một túi đá.
Chưa có bình luận nào cho chương này.