Thiên Tai: Trọng Sinh Trở Về Giai Đoạn Đầu Của Mạt Thế
Chương 460: Sự Yên Lặng Trước Cơn Bão
Để tránh cho bản thân sẽ thất thố, Hướng Thành lảo đảo đứng dậy, “Triệu ca, mệt mỏi cả ngày , em nghỉ ngơi trước, kh qu rầy và chị Hướng Du nữa…”
Hướng Thành gần như chạy trối chết, vừa khi đối diện với ánh mắt của chị Hướng Du.
Dường như chút tâm tư nhỏ mọn này của đã sớm bị đối phương thấu.
Trong lòng đã sớm rõ ràng, mối tình đơn phương này sẽ kh kết quả, nhưng chỉ muốn trân trọng phần tình cảm này trong lòng, cũng hoàn toàn kh ý định tuyên bố ra ngoài.
làm thể xứng đôi với chị Hướng Du, huống chi Hướng Du trước giờ hình như vẫn luôn coi như em trai để đối đãi.
Chỉ cần phần tình cảm được trân quý dưới đáy lòng này kh nói ra, thì sẽ mãi mãi là em trai của chị Hướng Du, hai liền còn giữ được cơ hội ở chung.
sợ những lời này nói ra, chị Hướng Du sẽ luôn tránh né .
Huống chi hiện tại thân ở tận thế, bên cạnh lại bao nhiêu sẽ nghiêm túc suy nghĩ chuyện tình cảm đâu?
Mỗi đều đang lo lắng cho ngày mai thức ăn hay kh, lúc này lại mơ mộng những chuyện này…
Bước ra khỏi lều trại, đón l cơn gió lạnh ùa đến, cả Hướng Thành hoàn toàn tỉnh táo lại. Vừa kh nhịn được uống m ngụm, khi ra khỏi lều trại, bước chân còn chút mơ hồ.
Đúng lúc đang miên man suy nghĩ, Nhược Viện bưng một ly nước ấm tới, “Em vừa uống rượu dâu tây lão đại ủ, thứ đó tác dụng chậm lớn, em cứ từ từ…”
Nhược Viện đưa nước cho Hướng Thành, quay đầu ánh mắt về phía lều trại phía sau, ánh mắt dừng lại trên Hướng Du.
Cô ta dám khẳng định, phụ nữ ngồi đối diện Triệu Lập Tân kia, nhất định chính là đứng sau căn cứ Sáng Sớm, được đồn đại b lâu.
một câu nói đúng, kh thể tr mặt mà bắt hình dong, cũng là thái độ của Triệu Lập Tân đối với Hướng Du vừa , mới khiến Nhược Viện xác định suy nghĩ trong lòng.
Chỉ là từ giờ trở , cô ta đã kh thể lơ là, nếu phụ nữ này chính là đứng sau căn cứ Sáng Sớm, thì thực lực của cô nhất định kh đơn giản như bề ngoài cô ta th.
Cho đến khi Nhược Viện đỡ Hướng Thành rời , Hướng Du cũng đặt cái ly trong tay xuống bàn.
“Cô ta , bất quá xem ánh mắt cô ta vừa , phỏng chừng là muốn g.i.ế.c ngay trong đêm nay, của khi nào đến?”
Hơn nữa cô lại uống chút rượu, chẳng đây là cơ hội tốt cho đối phương .
“Những đó đã bại lộ , lát nữa cô cứ giả vờ giống một chút, của phỏng chừng nửa đêm sẽ tới, chẳng qua cũng kh biết bọn họ khi nào ra tay.”
Triệu Lập Tân cũng kh đoán chắc, liên lạc với Nhược Viện, rốt cuộc ra tay tối nay hay kh, bất quá nhiều trong đội ngũ của hiện tại trên đều mang theo vết thương.
Nếu những đó muốn động thủ, bây giờ chính là thời cơ.
Hướng Du nín thở một lát, cho đến khi mặt đỏ bừng. Thật ra uống chút rượu này, đối với cơ thể cô mà nói, hoàn toàn kh chút men say nào, rượu dâu tây kia giống như nước giải khát, cô uống th ngọt ngào.
Giả vờ giả vịt, cô vẫn làm được.
Hướng Du làm bộ đưa tay chạm vào vỏ chai rượu bên cạnh, bình thủy tinh lập tức rơi xuống đất, "bịch" một tiếng vỡ tan thành m mảnh, thu hút ánh mắt của vài bên ngoài lều trại.
Triệu Lập Tân đưa tay muốn đỡ Hướng Du, nhưng Hướng Du vẫy vẫy tay, sau đó liền lảo đảo đứng lên, “ kh say, chút rượu này chỉ là chút thành ý thôi…”
Nhược Viện đứng ở cách đó kh xa , say là tốt, hơn nữa Hướng Thành hiện tại cũng say, kh thể b.ắ.n s.ú.n.g ngắm…
Hướng Du say đến kh nhẹ như vậy, Nhược Viện do dự mãi, cuối cùng vẫn là liên hệ lại với đã liên lạc với .
Hướng Du lảo đảo mở cửa xe bước lên xe, nhưng gần như là khoảnh khắc đóng cửa xe lại, thần sắc trên mặt Hướng Du liền khôi phục bình thường.
Đi đến bên máy lọc nước rót một ly nước ấm, vẻ đỏ ửng trên mặt cũng tan . Lúc này sắc trời đã hoàn toàn tối sầm.
Trong do trại ngoại trừ lửa trại vẫn đang cháy, thì đã kh còn ánh sáng nào khác.
Cốc cốc cốc, cửa nhà xe bị gõ vang, Hướng Du thoáng qua màn hình theo dõi, phát hiện gõ cửa lại là Nhược Viện.
phụ nữ này phỏng chừng là muốn xem cô say hay kh.
Cũng cẩn thận.
Hướng Du kéo cửa nhà xe ra một khe hở, “ chuyện gì ?”
Ngữ khí Hướng Du mềm nhẹ, hoàn toàn kh mang chút tính c kích nào.
“…, đến tháng, muốn hỏi cô mượn một ít đồ,” Nhược Viện ngượng ngùng hỏi, nhưng kỳ thật hai mắt vẫn luôn đánh giá Hướng Du.
Triệu Lập Tân muốn tới bên này, thì nhất định đã làm chuẩn bị vạn toàn. Trong lòng cô ta ẩn ẩn bất an, phụ nữ này nhất định là biến số.
Bất quá lần này bọn họ cũng đã làm chuẩn bị đủ vẹn toàn, X1 bọn họ nhất định bắt được, hơn nữa lần này, đến đây kh chỉ thành phố A của bọn họ.
Chỉ trách Triệu Lập Tân quá th minh, lại kh chịu làm việc cho thành phố A.
Nếu là chịu tiếp nhận lời mời chào của thành phố A, thì cũng sẽ kh nhiều chuyện như vậy xảy ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thien-tai-trong-sinh-tro-ve-giai-doan-dau-cua-mat-the/chuong-460-su-yen-lang-truoc-con-bao.html.]
Ba giờ tối, trong do trại yên tĩnh như thường, trong lều trại thỉnh thoảng vang lên từng đợt tiếng ngáy.
đội viên ngủ ở giường trên của Hướng Thành, lúc này tiếng ngáy rung trời, như đang mơ th giấc mộng đẹp nào đó, ta kẹp chăn bằng hai chân, lăn qua lộn lại trên giường.
Trong miệng còn chép chép hai cái, khóe môi chảy ra một tia nước dãi trong suốt.
Đội viên tuần tra đêm bốn , máy sáu cỗ, hơn nữa toàn bộ đều là loại chiến đấu.
Những đội viên tuần tra đêm này vẫn như bình thường, theo th lệ tuần tra ở m ểm cố định.
Mắt máy thường xuyên nhấp nháy ánh đỏ, mọi thứ như bình thường.
Máy bộ đàm vẫn luôn nắm chặt trong tay rung lên hai cái, tim Nhược Viện cũng theo đó mà đập trật hai nhịp, cô ta quay đầu về phía m chiếc giường bên cạnh.
Phát hiện bọn họ đều đang ngủ say, Nhược Viện mới chậm rãi ngồi dậy, cẩn thận vén chăn trên , rón rén xỏ giày vào.
Kh ngờ hành động, mọi lời nói cử động của cô ta đều bị khác th.
Kh vội vàng nhấn mở máy bộ đàm, Nhược Viện mặc đồ xong, lại lần nữa về phía các đồng đội xung qu, phát hiện bọn họ kh dấu hiệu tỉnh lại, liền nh nhẹn rời khỏi lều trại.
Mà Nhược Viện vừa rời khỏi lều trại chưa được 2 phút, trên chiếc giường đối diện chéo cô ta, một bóng đã sớm mặc đồ xong, bật dậy như cá chép lộn .
Hai chân cô gái đã trải qua cải tạo máy móc, trong hành động luôn luôn nh nhẹn. Cô muốn theo dõi Nhược Viện, quả thực là dễ như trở bàn tay.
Cô gái bật trang bị máy che c cơ khí được lắp trên hai chân . Máy che c cơ khí này, vẫn là được lục soát ra từ trên những tên gián ệp kia, sau đó Triệu Lập Tân đã cải trang.
Lắp thiết bị che c vào đã được cải tạo máy móc.
Thành phố A bên kia, phỏng chừng nhắm vào những máy này cũng đã làm tốt một tay phòng bị.
Cho nên Triệu Lập Tân cũng kh thể kh chuẩn bị sẵn sàng trước.
Bọn họ Trương Lương kế, thì cũng Vượt Tường Thang (ý chỉ đối sách).
Th bóng dáng Nhược Viện sắp rời xa, cô gái vẫn luôn theo dõi sau lưng cô ta, nhấn vào giao diện báo động được trang bị trên đùi , lập tức liên hệ với Triệu Lập Tân bên kia.
Mà Triệu Lập Tân cũng đã sớm chờ đợi đã lâu trong lều trại, tin rằng những đó tối nay khẳng định sẽ động thủ, nếu kh hôm nay, thì sẽ là ngày mai.
Thiết bị liên lạc đặt trong tầm tay sáng lên, Triệu Lập Tân vội vàng cầm l.
“Lão đại, Nhược Viện đã tách khỏi đội ngũ, em hiện tại đang theo cô ta từ xa.”
Triệu Lập Tân nhíu mày một chút, sau đó liền hồi âm cho cô gái.
“Đừng theo cô ta, em lập tức quay về, nguy hiểm…”
Cô gái vốn dĩ còn muốn tiếp tục theo, nhưng giờ phút này th tin n Triệu Lập Tân gửi tới, cơ thể lập tức dừng lại, kh còn tiến lên nữa.
Từ vừa bắt đầu, cô đã luôn cảm giác một ánh mắt thường xuyên theo dõi , nhưng đôi khi lại cảm th là ảo giác của chính .
Triệu Lập Tân liên tiếp gửi cho cô vài tin n rút lui, nếu chỉ là một tin, thì cô gái nhỏ thể còn chưa lập tức rút lui.
Từ khi hai chân cô được cải tạo máy móc, cô gái nhỏ đối với cuộc sống cũng niềm tin, đặc biệt là sau khi gia nhập đội ngũ của , vẫn luôn muốn làm gì đó để báo đáp.
Triệu Lập Tân liên tục hạ đạt vài mệnh lệnh cho cô , cô gái lúc này cũng cảm giác được tình thế khẩn cấp, cô quay đầu về phía khe suối đen kịt.
Ngay lúc cô vừa cúi đầu xem tin n, trong tầm mắt đã sớm kh còn bóng dáng Nhược Viện.
Nhớ lại lời lão đại vừa nói, cô gái đứng lên liền chạy về phía do trại.
Từ khi tìm ra gián ệp trong đội ngũ, cho đến tận bây giờ, cô là nữ giới, thể tiếp xúc thân mật với Nhược Viện mà kh bị phát hiện, vẫn luôn giám sát cô ta.
Lão đại gần đây cũng vẫn luôn nhấn mạnh, kh được bại lộ, xem ra tối nay, Nhược Viện sẽ hành động lớn.
Nghĩ đến an nguy của lão đại, hai chân cô gái nhỏ chạy nh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh.
Mà bên kia, sau khi Nhược Viện liên lạc với đàn , ánh mắt vẫn luôn cảnh giác quan sát xung qu, đặc biệt là khi th bóng dáng chật vật của đàn , trong mắt cũng sinh ra vài phần lửa giận.
Kh nói những này thực lực đều mạnh , lại bị một bình thường phát hiện nơi ẩn nấp. Cô ta ánh mắt đàn kh khỏi nhiều hơn vài phần khinh miệt.
Mà một câu nói nhẹ nhàng của đàn , lại khiến Nhược Viện thay đổi sắc mặt.
“Ngu xuẩn, phía sau cô vẫn luôn theo dõi, cô chẳng lẽ đều kh phát hiện ?”
Ánh mắt đàn Nhược Viện, dường như muốn ăn tươi nuốt sống cô ta vậy.
phụ nữ này liên tiếp hai lần làm hỏng chuyện của , hiện tại hoàn toàn lý do nghi ngờ, phụ nữ này khi nào ở căn cứ Sáng Sớm quá lâu .
Đến mức quên mất là của nơi ẩn nấp nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.