Thiếu Gia Bùi Có Hàng Tá Ý Tưởng Để Dụ Dỗ Cô Ấy Kết Hôn
Chương 3:
Đến lúc cao trào, Bùi Thiên Lâm khàn giọng nói vào tai Tô Vũ.
- Tên là Bùi Thiên Lâm. Nhớ kỹ tên . - xòe bàn tay thon dài, nắm chặt những ngón tay thon dài của cô. vừa bá đạo vừa dịu dàng.
Tiếc là Tô Vũ, đã kiệt sức đến ngất xỉu, hoàn toàn kh nghe th.
Sáng sớm, Bùi Thiên Lâm đã thay một bộ vest chỉnh tề, khiến dáng cao ráo của càng thêm bá đạo và dữ tợn. phụ nữ trầm lặng đang ngủ trên giường khách sạn. L mày vô thức hiện lên vẻ hài lòng và dịu dàng.
- Báo cáo Tam thiếu gia, mọi thứ đã sẵn sàng. - Giọng nói của cấp dưới vang lên qua ện thoại. Đó là một cuộc họp đã được sắp xếp sẵn. phụ nữ trên giường là một tai nạn đã đột nhập vào cuộc sống của .
- Bắt đầu thôi. - Bùi Thiên Lâm rời mắt khỏi Tô Vũ và sải bước ra khỏi phòng.
Khi ánh nắng chiếu qua tấm rèm cửa hé mở, Tô Vũ đang nằm trên giường từ từ mở mắt. Tầm cô hơi mờ, đầu óc quay cuồng sau cơn say…
Cảnh tượng đêm qua đột nhiên hiện lên trong đầu cô. Một đàn , một phòng tắm, một thân hình trần trụi… Tô Vũ đột nhiên ôm đầu. Một lúc sau, hàng mi cô khẽ run lên, nước mắt rơi xuống.
Như vậy cũng tốt. Ít nhất cô cũng lời giải thích.
Tô Vũ hít một hơi thật sâu xuống giường tìm quần áo. Tuy nhiên, quần áo hôm qua của cô đã biến mất từ lâu. Cô đang mặc đồ ngủ. May mắn thay, trên ghế bên cạnh một chiếc áo sơ mi nam. Cô kh quan tâm nó của đàn đêm qua hay kh, cứ thế mặc vào trước khi rời .
Cô kh nhiều ấn tượng về đàn đêm qua. Cô thậm chí còn kh biết ta tr như thế nào. Cô chỉ biết ta đang mặc đồng phục bồi bàn. ta cao và vóc dáng đẹp...
Khi Bùi Thiên Lâm trở về sau cuộc họp, căn phòng trống rỗng và chiếc giường với vẻ mặt lạnh lùng. Trợ lý của , Từ Phi, cúi đầu theo sau.
Bùi Thiên Lâm cau mày.
- Cô đâu ?
- Cô đã biến mất khi chúng đến giao quần áo. Chúng chỉ biết cô tên là Tô Vũ. Chúng vẫn chưa tìm ra cô đã đâu. - Từ Phi nói.
Bùi Thiên Lâm liếc Từ Phi.
- Hôm nay kh tìm ra được, vậy ngày mai tìm ra được kh?
Từ Phi toát mồ hôi lạnh, vội vàng đáp.
- nhất định sẽ làm xong việc cho trước buổi trưa hôm nay, Tam thiếu gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thieu-gia-bui-co-hang-ta-y-tuong-de-du-do-co-ay-ket-hon/chuong-3.html.]
Bùi Thiên Lâm đứng trước cửa sổ, hai tay đút túi quần, kh nói gì. Từ Phi đưa cho một tách cà phê. Bùi Thiên Lâm cầm l và nhấp một ngụm. Miệng đắng ngắt, kh khỏi nghĩ đến sự ngọt ngào của phụ nữ kia.
nhặt hồ sơ bệnh án và hợp đồng mà phụ nữ để lại trên bàn. Đôi mắt dài của hơi nheo lại.
- đã đưa hồ sơ bệnh án cho bác sĩ chưa?
- Vâng, bác sĩ nói cô bị bệnh thận. Nếu kh tìm được hiến thận phù hợp, cô chỉ còn sống được nhiều nhất là ba năm. - Từ Phi nói.
- Ba năm... - Bùi Thiên Lâm lặp lại. Môi đột nhiên cong lên thành một nụ cười nhạt. Bất kể thế nào, cũng tìm được phụ nữ đó!
Khi Tô Vũ vội vã đến bệnh viện, cô mới nhận ra đã để quên hồ sơ bệnh án và hợp đồng chuyển nhượng cổ phần khách sạn. Tuy nhiên, như vậy cũng tốt. Cô kh muốn đưa hợp đồng cho Tô Ninh nữa.
Lâm Thiên Hạo đã đợi sẵn ở cửa bệnh viện. Th Tô Vũ đến, bước đến trước mặt cô với vẻ mặt dịu dàng. mặc một chiếc áo sơ mi trắng, tr vô cùng ển trai, nhưng ai ngờ bên dưới vẻ ngoài hoàn hảo lại ẩn chứa một tâm hồn dơ bẩn đến vậy?
Tô Vũ cụp mắt xuống, che giấu vẻ chán ghét trong đó.
Cuộc hôn nhân của cô với Lâm Thiên Hạo đã được gia đình sắp đặt ngay từ đầu. Ban đầu, Tô Vũ kh nhiều tình cảm lãng mạn với , nhưng sau một thời gian dài ở bên , cô nhận ra Lâm Thiên Hạo dịu dàng và bao dung với cô. Cô khó mà kh rung động.
Tô Vũ dần dần lòng . Tuy mối quan hệ của họ kh đến mức kh thể thoát ra, nhưng cô đã hứa sẽ tuyệt đối chung thủy với mối quan hệ này với lương tâm trong sáng.
Nhưng Lâm Thiên Hạo thì ? lương tâm trong sáng kh?
- Vũ Vũ, em lại đột nhiên bỏ trốn khỏi bệnh viện? Giờ em kh thể chạy lung tung với cơ thể của được, em hiểu chứ?
Lâm Thiên Hạo đưa tay lên xoa đầu Tô Vũ, nhưng cô lùi lại một bước và tránh .
- Bệnh viện ngột ngạt quá, em muốn ra ngoài hít thở một chút.
Lâm Thiên Hạo kh để ý. dìu cô vào phòng bệnh và dặn dò.
- Vũ Vũ, biết em kh muốn nằm viện, nhưng em ều trị bệnh cho tốt. đã mời bác sĩ giỏi nhất . Tô Ninh cũng nói sẽ hiến thận cho em. Em sẽ sớm khỏe lại thôi. Nhớ uống thuốc đầy đủ nhé.
Tô Vũ cầm l viên thuốc bỏ vào miệng. Khi Lâm Thiên Hạo quay lại l nước, cô rút khăn gi ra và nhổ thuốc ra. Sau đó, cô vứt khăn gi vào thùng rác. Cô kh còn tin tưởng Lâm Thiên Hạo nữa, nên đương nhiên sẽ kh ăn những thứ đưa cho.
- Chị ơi!
Trong lúc Tô Vũ đang nhấp từng ngụm nước, Tô Ninh đột nhiên xuất hiện ở cửa phòng bệnh. Cô chạy đến với vẻ mặt trong sáng, nắm tay Tô Vũ.
- Chị, rể, hai đang nói chuyện gì vậy?
Chưa có bình luận nào cho chương này.