Thiếu Soái, Cô Tô Đã Không Còn Yêu Anh Từ Lâu Rồi
Chương 1: CÔ ẤY KHÔNG THÍCH
Từ khi bị bán vào sân khấu ca kịch, Tô Dao đã biết rằng, kh ai nâng đỡ thì kh thể trở thành vai đỏ được.
Vì vậy, khi Thiếu soái Tiêu Túng đưa ra yêu cầu làm thế thân, cô kh chút do dự mà đáp ứng.
Chỉ là lòng tham lam, kh biết từ lúc nào, cô đã động chân tình.
Cô dốc toàn lực muốn thoát khỏi thân phận này.
Cô dốc hết tâm tư chiều lòng Tiêu Túng, chiều lòng cả em gái của , cũng từng khóc lóc ăn vạ.
Nhưng cái giá cuối cùng lại là mất một cái chân của chính .
Giấc mơ cả đời từ đây chấm dứt.
Cô rốt cuộc cũng hiểu ra, mối quan hệ vốn dĩ đã kh trong sạch từ ban đầu, rốt cuộc chỉ thể càng thêm ô nhơ.
Ô nhơ đến mức ai n đều chán ghét khinh bỉ, ngay cả đứa trẻ do cô nuôi dưỡng từ nhỏ cũng kh thèm cô l một cái.
Cô sợ , ngoan ngoãn .
Thật thà thu lại sống, chỉ chờ chăm chỉ tích góp đủ tiền là rời khỏi cái hang sói này.
Kh ngờ Tiêu Túng lại kh đồng ý...
________________________________________
Vừa mới trở về từ sân khấu ca kịch, Tô Dao đã bị ta khoác tay ôm l eo ném lên giường, ngay sau đó, một thân hình dài rộng chắc nịch đè lên cô.
Mùi t.h.u.ố.c lá hòa lẫn với khói s.ú.n.g phả vào mặt, cô nh đã nhận ra này là ai, ngoan ngoãn ngửa đầu lên, lộ ra một nụ cười nửa như vui mừng nửa như kinh ngạc: "Thiếu soái đã về ạ? kh gọi ện thoại báo trước một tiếng?"
Tiêu Túng kh lên tiếng, c tác m tháng, thèm "thịt" thèm đến chết, nào còn rảnh để nói chuyện, xé toạc áo của Tô Dao là định hôn, nhưng khi rõ màu sắc chiếc sườn xám bên trong, động tác của lại dừng lại: "Lần sau đừng mặc màu đỏ nữa, cô kh thích."
Biệt ly nửa tháng, câu nói đầu tiên khi trở về lại là câu này.
", giận hả?"
Th Tô Dao kh lên tiếng, giọng nói của đàn lại một lần nữa vang lên, mang theo chút trêu chọc và cảnh cáo. Tô Dao hoàn hồn, giơ tay ôm l cổ , thân mật như mọi khi, cô khẽ lắc đầu: "Kh , em nhớ ."
Cô tưởng rằng câu trả lời này sẽ khiến đàn hài lòng. Trước kia, khi cô còn trẻ dại, kh ít lần vì những lời như thế của Tiêu Túng mà nổi cáu, nhất là trong những năm ngu ngốc nhất, mỗi lần như vậy, Tiêu Túng luôn dùng ánh mắt lạnh nhạt khinh bỉ cô, như đang một tên hề giữa đời.
Khiến ta thấu xương giá lạnh.
Nhưng lần này cô trả lời ngoan ngoãn như vậy, trên mặt đàn vẫn kh hề vẻ gì là vui mừng.
"Nói dối."
đàn trầm giọng lên tiếng, ngay sau đó như trừng phạt mà cắn một cái lên môi cô.
Một cái này hơi nặng tay, trong miệng Tô Dao gần như lập tức thoảng mùi t của máu, nhưng Tiêu Túng kh để ý, hai ba cái đã xé rách chiếc sườn xám trên cô, ném xuống đất.
Tô Dao ngoảnh đầu thoáng qua, ánh mắt u tối khó hiểu, cô biết, từ nay về sau, cô đều kh thể mặc đồ màu đỏ nữa, dù cô thích đến đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thieu-soai-co-to-da-khong-con-yeu--tu-lau-roi/chuong-1-co-ay-khong-thich.html.]
Nhưng tâm tư chỉ thoáng qua, nh đã bị cô nén xuống, cô kh dám vì chuyện nhỏ nhặt này mà đắc tội với Tiêu Túng, cô biết tính khí của đàn , nếu đang lúc nóng giận, thật sự sẽ đuổi cô , tiền của cô vẫn chưa tích góp đủ.
"Lại kh chuyên tâm? Nhân lúc ta kh ở, đã theo khác hả?"
Tiêu Túng bóp l cằm cô, Tô Dao buộc ngửa đầu lên, rõ ràng trong lời nói đầy sỉ nhục, nhưng cô đã quen . Tiêu Túng xem thường cô, lúc hai gặp nhau, đã nói rõ ràng rành mạch, chỉ coi cô như một vật thay thế cho khác, kh cho phép cô mơ tưởng những thứ khác.
Cô vốn đã biết rõ chuyện này, ban đầu cũng đã nghĩ th suốt, cô mưu cầu nâng đỡ cô thành vai đỏ, mưu cầu dung mạo và thân thể của cô, giao dịch c bằng, chỉ là sau này kh hiểu , cô lại quên mất.
"Đừng bảo là, vẫn đang vì câu nói lúc nãy của ta mà tức giận chứ?"
Tiêu Túng lại lên tiếng, tay bóp cằm cô đột nhiên dùng lực mạnh hơn: "Tô Dao, ta đã cảnh cáo cô , đừng kh biết tự lượng sức mà so sánh với..."
Tô Dao ngẩng đầu lên, hôn lên khóe miệng , kh để nói tiếp: "Kh giận, vốn là việc em nên làm, chỉ là em đã lâu kh gặp Thiếu soái, nhớ thôi."
Cô cúi mắt xuống, nén tất cả tâm tư xuống. Cô mừng, mừng vì những thứ đã quên, bản thân lại nhớ ra, và, chắc sẽ kh bao giờ quên nữa.
Nhưng rõ ràng, Tiêu Túng kh hài lòng với câu trả lời này, Tô Dao hồi lâu, bỗng nhiên cởi áo khoác ngoài che lên mặt cô, ngay sau đó động tác đột nhiên trở nên mãnh liệt.
Tô Dao cắn chặt môi, kh lên tiếng, cô kh muốn suy nghĩ, lúc này trong mắt Tiêu Túng, rốt cuộc cô là ai.
Ảo tưởng kh thực tế của cô đã tỉnh , Tiêu Túng coi cô là ai cũng kh quan trọng, cô chỉ cần dốc sức tích góp tiền là được, chờ khi tích góp đủ tiền, cô sẽ rời khỏi nơi này, mãi mãi kh quay trở lại.
Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, giọng nói của hầu gái vang lên đầy sợ hãi sau cánh cửa: "Bẩm Thiếu soái, quản gia muốn thỉnh Ngài và tiểu thư Tô xuống dưới một chút, nói là bắt được một ..."
Hứng thú của Tiêu Túng bị ngắt quãng, rõ ràng vô cùng nóng nảy: "Cút!"
Giọng nói của hầu gái lập tức dứt bặt, ngay sau đó là tiếng bước chân vội vã, kia đã bị dọa chạy mất.
Nhưng cô ta chạy được, Tô Dao thì kh thể, cô buộc gánh chịu những động tác càng thêm kịch liệt của Tiêu Túng, thân thể đã khô héo từ lâu thật sự chút kh kịp thích ứng, cô khẽ rên rỉ một tiếng, giơ tay ôm l cổ đàn .
Con thú dữ hung bạo dường như được xoa dịu, từ từ chậm lại động tác, giật bỏ chiếc áo che mặt hôn Tô Dao.
Biết là đã hết tức giận, Tô Dao mới dám lên tiếng: "Xuống dưới xem một chút , quản gia sẽ kh sinh sự vô cớ đâu."
Sắc mặt Tiêu Túng vẫn kh tốt lắm, nhưng kh nói thêm gì, chỉ tăng tốc kết thúc chuyện, rút lui, nhặt chiếc áo khoác choàng lên , bước chân ra khỏi cửa.
Tô Dao thở một hơi cho dịu bớt sự khó chịu của cơ thể, lại thoáng qua chiếc sườn xám màu đỏ dưới đất, khẽ thở dài, tùy tiện khoác lên chiếc áo choàng ngủ màu đen, khập khiễng đuổi theo.
Dưới lầu đã tụ tập một đám , ngoài những hầu và vệ binh trong phủ, còn một cô gái xa lạ, mặc trên chiếc sườn xám màu trắng nhạt, dáng thon thả, khuôn mặt th tú, lúc này đang bị khống chế quỳ dưới đất, trên mặt đầy sợ hãi.
"Đây là trộm vào nhà ư?"
Cô khẽ ho một tiếng lên tiếng, trong giọng nói vẫn mang theo sự khàn khàn đặc trưng sau chuyện ái ân, gần như trong chốc lát, ánh mắt của mọi đều đổ dồn về phía cô.
Lụa đen bọc l làn da trắng ngần, rõ ràng là màu sắc bình thường nhất, nhưng lại tôn lên vẻ như một viên ngọc trai vừa mới được lột ra, tươi sáng rực rỡ khiến ta kh dám thẳng, những lính đều đỏ mặt, hầu gái cũng kh dám nhiều.
Tiêu Túng nhíu mày, bước chân đón lên, đến tận trước mặt mới th Tô Dao thậm chí còn kh mang giày, một tay bế thốc cô lên, vỗ một cái vào m.ô.n.g cô: "Đ như thế này mà cô đã muốn lên giường hả?"
Tô Dao rõ ràng biết chẳng làm gì, cũng biết chỉ đơn thuần muốn chế nhạo , nên kh thật sự trả lời, ánh mắt vượt qua n.g.ự.c về phía cô gái xa lạ kia: " đó là ai?"
Sắc mặt mọi lập tức trở nên khác thường, kh ai lên tiếng, chỉ quản gia bước lên một bước, mang theo đầy vẻ khinh miệt châm chọc sang: "Vị này, là do Thiếu soái mang về từ bên ngoài."
Chưa có bình luận nào cho chương này.