Thiếu Soái, Cô Tô Đã Không Còn Yêu Anh Từ Lâu Rồi
Chương 211: Họa Từ Trời Giáng
Bầu trời dần dần sáng tỏ, Tiêu Túng lười nhúc nhích, đành thôi ngủ luôn trên ghế sofa.
còn nhiệt tình mời mọc Tô Dao, "Em cũng đừng về nữa, ngủ ở đây . Trên đang nóng lắm, vừa hay thể sưởi ấm bụng cho em."
lắc lắc bàn tay đã hơi ửng đỏ vì sốt.
" nằm yên đó ."
Tô Dao đưa thuốc tiêu viêm cho , trong lòng vô cùng khó hiểu về lối suy nghĩ của Tiêu Túng. ai lại dùng bệnh đang sốt như thế này đâu?
Tiêu Túng bị từ chối cũng kh giận, dựa vào sofa thong thả nhắm mắt lại.
Bầu trời đã ngả sang màu trắng nhạt, một vài hầu bị đánh thức đã bắt đầu tưới tắm, quét dọn sân vườn nhân lúc trời đêm còn mát mẻ. Tô Dao chợt nhớ ra đống quần áo để bên ngoài, vội vàng đứng dậy, bước ra ngoài.
"Tiểu thư Tô đâu thế?"
Quản gia l làm lạ hỏi. Tô Dao đương nhiên kh thể nói thật, liền viện cớ qua loa, " xuống hầm l một ít đá, để hạ nhiệt cho ."
Ánh mắt quản gia bỗng sáng lên, vội vàng tỏ ra sốt sắng, "Loại việc nặng nhọc này, để là được. Tiểu thư Tô ở đây bầu bạn với thiếu gia là tốt ."
"Kh cần đâu."
Tô Dao một lời từ chối thẳng thừng, cô đâu thật sự l đá. "Để tự là được."
Quản gia còn muốn khuyên can, Tô Dao đã quay bỏ , kh cho cơ hội mở miệng lần nữa.
Khi cô xử lý xong những dấu vết để lại, bưng vài cục đá quay về, quản gia đã chuẩn bị sẵn khăn mặt và chậu đồng, đang cô với ánh mắt đầy trìu mến.
Tô Dao bị ánh mắt mà toàn thân run lên, thật là c.h.ế.t , cô thực sự kh quen với kiểu ánh mắt này của quản gia.
"Đá để ở đây, phiền …"
Cô đặt chậu đá xuống, nhấc chân định , nhưng quản gia đã nh chân hơn, " hiểu , hiểu . ngay đây, cô yên tâm, sẽ kh để khác qu rầy hai ."
Lời vừa dứt, dẫn theo tất cả những hầu đã thức dậy mất, chỉ trong chớp mắt, phòng khách chỉ còn lại Tô Dao và Tiêu Túng.
Cô đứng nguyên tại chỗ vài giây, mới kh dám tin nổi bước vài bước về hướng quản gia vừa .
"Ý kh vậy."
Cô lẩm bẩm, giọng nói đầy bất lực.
Một lúc lâu sau, cô thở dài, cam tâm tình nguyện ngồi lại lên sofa, l khăn bọc m mảnh đá vụn, áp lên trán Tiêu Túng.
Lời đã nói ra, tổng kh thể kh làm gì chứ?
Chiếc khăn lạnh buốt áp vào trán, Tiêu Túng thoải mái thở phào nhẹ nhõm, vầng trán đang nhíu chặt hơi giãn ra. Tô Dao cúi mắt , mãi sau mới nhận ra, so với lần gặp cuối cùng cách đây một năm, Tiêu Túng thực ra đã gầy nhiều.
Gò má đã hóp vào, tr vẻ tiều tụy.
Tô Dao đưa tay, chọc chọc vào má . đàn kh tránh, cũng kh dùng ánh mắt kỳ lạ cô, tr chút ngoan ngoãn.
Tô Dao hơi choáng váng, vẫn luôn cho rằng Tiêu Túng là kẻ đáng sợ, thấu hiểu lòng , thủ đoạn tàn độc, chỉ cần sơ sẩy chút là sẽ vướng vào tay .
Nhưng giờ lại, kỳ thực cũng chỉ là một bình thường, bị bệnh cũng sẽ tiều tụy, cũng sẽ kh dậy nổi.
Ánh mắt cô di chuyển xuống dưới, dừng lại trên cổ đàn , đầu ngón tay khẽ co rúm.
Cũng sẽ lơ là phòng bị, sẽ bị khác đoạt mất tính mạng.
trong giấc mơ dường như phát hiện ra ều gì, vầng trán vừa giãn ra đã lại nhíu chặt.
Tô Dao thu hồi ánh mắt, sau phút chần chừ ngắn ngủi, vẫn đưa tay xoa xoa chỗ giữa trán cho . Xoa xoa, bàn tay cô rủ xuống, ngoẹo đầu trên sofa và nhắm mắt lại.
Một đêm nay, cô vừa chạy trốn, vừa hoảng sợ, cũng đã tinh thần thể xác đều mệt mỏi rã rời.
Kim đồng hồ từ từ trôi, vô thức đã chỉ sang sáu giờ, bảy giờ, tám giờ…
Thế nhưng bên ngoài nắng sáng rực rỡ thế, phủ Nguyên soái lại suốt từ đầu đến giờ yên tĩnh.
Đến nỗi khi Tô Dao mở mắt ra, còn tưởng chỉ chợp mắt một lúc.
Chỉ là ngay khoảnh khắc sau, cô đã th kim giờ trên chiếc đồng hồ tủ, chỉ thẳng vào số mười một cách rõ ràng.
Cô bật ngồi dậy, cô lại ngủ đến mười giờ ?
Cô vội vàng bước xuống đất, lúc này mới phát hiện vị trí nằm kh là chiếc ghế sofa đơn trước khi ngủ nữa, mà là chỗ Tiêu Túng nằm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thieu-soai-co-to-da-khong-con-yeu--tu-lau-roi/chuong-211-hoa-tu-troi-giang.html.]
Nhắc đến Tiêu Túng…
Cô đứng dậy qu một lượt, đừng nói là Tiêu Túng, đến cái bóng hầu cũng kh th.
Trong phút chốc, cô cảm giác, phủ Nguyên soái này chỉ còn cô.
"Mọi đâu ?"
Cô cất tiếng gọi, Tiêu Uyên lạch bạch chạy ra từ phòng ăn, th cô liền nở nụ cười, "Chị tỉnh hả?"
Tô Dao đáp lại một tiếng, theo sau lời cô, phủ Nguyên soái dường như sống dậy, những hầu từ các ngóc ngách lần lượt xuất hiện, tòa phủ Nguyên soái vừa còn yên tĩnh đến mức nghe cả tiếng kim rơi, chớp mắt đã trở nên nhộn nhịp.
Tô Dao cảnh tượng như ảo thuật , chớp chớp mắt mới hoàn hồn, " lên trên thay bộ quần áo."
Khi cô xuống dưới lần nữa, Tiêu Túng kh biết từ đâu chui ra, đang ở trong phòng khách thì thầm với quản gia. Chính xác mà nói, là quản gia đang thì thầm với Tiêu Túng, vừa nói vừa ngẩng đầu cô.
Tô Dao cảm th kỳ quặc, cúi đầu một cái, " thế? Trên gì ?"
Quản gia kh nói gì, ngược lại Tiêu Túng đứng dậy tới.
Tô Dao liếc một cái, này thật là ngoan cường, chỉ một đêm thôi, tinh thần đã khá hơn nhiều.
"Hết sốt chưa?"
"Đương nhiên ."
Tiêu Túng nắm l cổ tay cô, "Bằng kh thì xứng đáng với sự chăm sóc của em? Em còn tự tay l đá nữa?"
ra sức tỏ vẻ hờ hững, nhưng Tô Dao vẫn nghe th một chút hân hoan.
Cô chút hưu tâm cười nhếch mép, kh dám thẳng vào mắt Tiêu Túng.
Một cuộc ện thoại đột nhiên gọi tới, giải cứu cô khỏi tình cảnh vô cùng bối rối.
"Đi nghe ện thoại ."
Cô đẩy Tiêu Túng một cái. Tiêu Túng tr vẻ tâm trạng tốt, ngoan ngoãn nghe ện thoại, chỉ là vừa nghe một câu đã về phía cô, "Từ phủ Thẩm."
Tô Dao chút kinh ngạc, kh biết vì gần đây gặp quá nhiều chuyện kỳ quặc của Tiêu Túng hay kh, phản ứng trong đầu cô lập tức lại là, ện thoại từ phủ Thẩm, Tiêu Túng lại dễ dàng cho cô nghe đến thế ?
Cô mang theo chút nghi ngờ nhấc máy, giọng nói của Thẩm Tri Tâm vang lên từ đầu dây bên kia.
"Chị dâu, trai em kh nhà, lời mời bên Trần Viên, e rằng em một chuyến, chị dâu thể cùng em kh?"
"Em ?"
Tô Dao kinh ngạc lên tiếng, dù biết Thẩm Tri Tâm th minh sớm hiểu chuyện, nhưng dù cũng là trẻ con, Thẩm Tri Du lại cũng yên tâm để cô bé ra ngoài giao thiệp ?
"Chị dâu yên tâm, em thể ứng phó được chuyện này."
Thẩm Tri Tâm bên kia cười một tiếng, Tô Dao nghe giọng ệu của cô bé kiên định thong dong, trong lòng cũng yên tâm, "Được, lát nữa chị qua trường đón em."
"Làm khổ chị dâu mang cho em một bộ quần áo."
"Em muốn bộ nào?"
"Chị dâu cứ chọn giúp em, em tin vào gu của chị."
Điện thoại nh chóng bị cúp, Tô Dao chút cảm khái, Thẩm Tri Tâm thật là khiến ta yên tâm.
Cô gọi một nữ tờ lại, "Cô một chuyến đến phủ Thẩm, bảo họ l cho Tri Tâm bộ đồ tây màu tím đó, màu đó hợp với cô ."
Nữ tờ vâng dạ . Tô Dao tính toán thời gian, cũng định lên lầu thay quần áo, quay lại, th Tiêu Uyên đang đưa mắt cô đầy mong đợi, "Hôm nay em cũng , chị cũng chọn cho em một bộ quần áo ."
Tô Dao ngập ngừng, khẽ mỉm cười, "Tiểu thư sinh đẹp, mặc gì cũng đẹp cả."
Dù là lời khen ngợi, nhưng mặt Tiêu Uyên vẫn xịu xuống, cô bé Tiêu Túng, đầy vẻ cầu cứu.
Tiêu Túng xoa đầu cô bé, bất đắc dĩ lên tiếng, "Đừng tr chờ vào nữa, em tự cầu tự cứu , kh dám nói bừa đâu."
tốn hết tâm tư mới cải thiện được quan hệ với Tô Dao, kh thể nào ở thời ểm này ra mặt cho Tiêu Uyên được.
Tiêu Uyên tức giận trừng mắt , quay thình thịch chạy lên lầu.
Tô Dao cũng nhấc chân lên lầu, quản gia lại vội vã vào, "Thiếu gia, Hội trưởng họ Hà tới, ta nói ngài thiếu bạn nữ, đã đưa tiểu thư họ Hà tới ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.