Thiếu Soái Xin Hãy Để Em Bảo Vệ Anh
Chương 1: Kinh hãi thế tục
Nguyễn Tích Thời c.h.ế.t .
Cô rơi xuống từ gác xép, chỗ hiện trường chỉ thấy đầu nát bấy, m.á.u tươi đầy đất.
Đạo sĩ cô thiên sát cô tinh( chổi), lúc sống khắc c.h.ế.t , khi c.h.ế.t thì oán khí quá nặng, sẽ hại .
Vì sự yên bình gia tộc, nhà họ Chương theo lời khuyên đạo sĩ, c.h.ặ.t x.á.c cô chôn ở những nơi khác , còn dán bùa chú lên nơi chôn xác.
Linh hồn Nguyễn Tích Thời phiêu bạt trong gió, xác chặt thành từng khúc, ngay cả m.á.u cũng rút cạn, dùng để nuôi một chiếc hòm đen.
Đạo sĩ , đồ trong chiếc hòm khéo tương khắc với bát tự cô thế nên thể trấn áp cô.
lẽ vì thế nên cô thể đầu t.h.a.i chuyển sinh.
Cô còn tưởng sẽ như mãi mãi. Cô cứ vất vưởng hết từ chỗ chôn xác qua chôn xác khác, mãi cho đến một ngày, một đàn ông xuất hiện đào xác cô lên.
“Phó Vân Đình…”
Nguyễn Tích Thời ngờ thể gặp ở đây.
Gương mặt tuấn tú tràn ngập đau khổ, cẩn thận đào xác cô lên, nâng niu trong lòng bàn tay tựa như đang nâng niu một báu vật độc nhất đời.
“Xin , về muộn …” Cổ họng khản đặc, hai mắt đỏ hoe, ngón tay run rẩy.
một Đốc Quân mưu mô chiến lược, g.i.ế.c địch như rơm rạ, đầu tiên lộ biểu cảm yếu ớt như thế.
thích giờ chị cô ? đau khổ vì cái c.h.ế.t cô đến ?
tìm từng mảnh t.h.i t.h.ể cô đem về nhà, tự tay ráp .
Chẳng mấy chốc, nhà họ Chương chuyện , họ cũng dám ngăn cản.
Dù đây cũng vị Đốc Quân thủ đoạn tàn độc tiếng nhất lúc bấy giờ, tính tình quái gở, một ai dám trêu chọc gì .
Nguyễn Tích Thời gặp mấy , chuyện với cô luôn mang theo sự mập mờ và trêu chọc, thậm chí đưa cô , thế nên cô ấn tượng về .
mơ cô cũng ngờ , khi cô c.h.ế.t, tổ chức lễ cưới, bái đường thành hôn với t.h.i t.h.ể mục rữa từ lâu cô.
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? đang nhiều độc giả săn đón.
đời điên .
Nguyễn Tích Thời cũng thấy thế.
Cô theo , tiêu hoang hết tài sản để giữ cho cơ thể cô thối rữa.
Chứng kiến đưa cô lên giường, chung chăn chung gối với hàng đêm.
Đến cả khi đ.á.n.h giặc, cũng đưa cô đến quân doanh.
Song, t.h.i t.h.ể cô vẫn dần mục nát.
Thi thể cô bốc mùi hôi thối, hầu trong phủ Đốc Quân cũng bắt đầu oán thán.
Phó Vân Đình dùng cách thể ngăn chặn sự thối rữa, cuối cùng đành đến cầu xin cha , mong thiên sư cận ông thể xuất quan hạn.
Cuối cùng vị thiên sư đưa một kết luận hết sức vớ vẩn: “ nghiệp quá nặng khiến cho cô gái ở bên thôi thể luân hồi, chịu trăm ngàn khổ đau.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thieu-soai-xin--de-em-bao-ve-/chuong-1-kinh-hai-the-tuc.html.]
Ông còn làm phép, gọi “linh hồn” Nguyễn Tích Thời lên.
Bạn thể thích: Ta Tưởng Mình Là Người Dư Thừa, Nên Trả Lại Phu Quân Cho Nàng Ấy - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Đó chỉ một bóng tạo thành từ làn khói, cũng dùng cách thức gì để tạo mà hình đó cứ vặn vẹo ngừng, thôi cũng thấy đau.
Linh hồn Nguyễn Tích Thời thật bên cạnh xem, chỉ thấy nực vô cùng.
Phó Vân Đình tin.
những tin mà còn hỏi thiên sư cách hóa giải.
“ khó, chỉ cần tự cạo xương róc thịt, loại trừ sát nghiệp, cô sẽ luân hồi.”
Phó Vân Đình lời.
đàn ông luôn sát phạt quyết đoán, từng cúi đầu lấy một cam tâm tình nguyện trói lên giá, mặc cho một con d.a.o cứ xẻo từng thớ thịt .
“Đừng mà!”
Nguyễn Tích Thời lóc, bổ nhào lên Phó Vân Đình, định chắn con d.a.o nhuốm m.á.u tươi cho .
Thế ích gì.
Con d.a.o xuyên qua cơ thể cô, cứa thẳng lên da thịt Phó Vân Đình. chỉ chăm chăm hình thiên sư tạo , tựa như đang xem cô còn đau .
Ngàn vạn vết d.a.o hạ xuống, mỗi một d.a.o cứ như cứa thẳng lên tim Nguyễn Tích Thời.
Nguyễn Tích Thời đau đớn khôn xiết!
Phó Vân Đình cứ như thế, mãi đến khi c.h.ế.t vẫn kêu lên một tiếng, cứ như sợ sẽ dọa linh hồn cô hoảng sợ.
Ngay khi Phó Vân Đình c.h.ế.t, Nguyễn Tích Thời thấy cha mà luôn tôn thờ bước trong, ông t.h.i t.h.ể nở nụ tàn nhẫn.
“Đồ ngu xuẩn, c.h.ế.t cũng tiếc!”
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
…
“Phó Vân Đình!”
Nguyễn Tích Thời mở mắt trong sự kinh hoàng và đau đớn tột độ.
Cô bật dậy như một viên đạn, nơi khóe mắt còn vương giọt nước mắt.
Cô làn nước biển trong xanh mắt, cúi đầu khoang thuyền đang , ngây một lúc mới ý thức đang ở biển.
cô c.h.ế.t ? giờ ở biển?
Còn Phó Vân Đình…
nghĩ đến Phó Vân Đình, lòng Nguyễn Tích Thời đau như cắt.
Cô đang chìm cơn đau thì thấy một tiếng va đập vang lên từ ngoài , con thuyền khẽ rung lắc.
Cô còn kịp phản ứng thì tấm rèm xốc lên, một đàn ông ướt sũng bước , nhanh chóng tới đè cô xuống giường!
Chưa có bình luận nào cho chương này.