Thiếu Soái Xin Hãy Để Em Bảo Vệ Anh
Chương 17: Hóa ra em là bà đồng nhỏ
Trái tim Nguyễn Tích Thời khẽ hẫng một nhịp.
Cô chợt nhớ tới một sự kiện.
Kiếp , khi cô tới thành Vân, lúc ghé thăm nhà họ Phó từng họ kể chuyện Tư Lệnh gặp tai nạn, chỉ đ.â.m c.h.ế.t nhiều đường mà bản cũng thương, nghiêm trọng nhất cấp Phó Nhất c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Cũng vì nên nhiều lời đồn thổi nổi lên, như Tư Lệnh Phó coi mạng như cỏ rác, thích làm xằng làm bậy, cuối cùng nhiều gán cho ác danh hoành hành ngang ngược.
Cũng vì lẽ đó mà ấn tượng ban đầu Nguyễn Tích Thời về chẳng chút nào.
Giờ Nguyễn Tích Thời mới , hóa ma quỷ quấy phá!
Cũng may cô xông lên xe, vẫn còn kịp.
Nguyễn Tích Thời lập tức lấy bút và lá bùa, nhanh chóng xuống vài đường, đó ném lá bùa về phía tấm kính.
Phó Nhất trừng mắt lá bùa vàng bay xẹt qua ngay mắt, đó dán chặt lên tấm kính phía xe.
Cảnh khiến sững sờ.
Đương nhiên Phó Nhất hề thấy con ma đang dán mặt lên tấm kính bỗng hét lên một tiếng chói tai, đó đột ngột biến mất!
Gợi ý siêu phẩm: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) đang nhiều độc giả săn đón.
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
Nguyễn Tích Thời khẽ thở phào nhẹ nhõm lập tức sang với Phó Nhất: “Lái xe !”
Đây loại bùa cấp thấp nhất, chỉ thể đuổi tai họa, đó tiểu quỷ từng linh lực trong cô vẫn đủ nhiều, thế nên cô mới dám dùng loại bùa cao cấp hơn.
Phó Nhất ngờ một cô nhóc chẳng từ chui đột ngột xông trong xe, ném một lá bùa, càng nghĩ tới đó cô bé còn dám lệnh cho cả . vội liếc Phó Vân Đình qua kính chiếu hậu, hỏi: “Nhị gia?”
Phó Vân Đình đảo mắt lướt qua lá bùa còn dính tấm kính, ngó cô bé đang rúc trong lòng , trong mắt lóe lên tia sáng, môi mỏng khẽ mở : “Lái xe.”
Lúc , Phó Nhất mới nhấn chân ga, lá bùa , cảm thấy nó chút vướng víu bèn tiện tay gỡ xuống, đó mới nổ máy.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thieu-soai-xin--de-em-bao-ve-/chuong-17-hoa--em-la-ba-dong-nho.html.]
Xem thêm: Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“ thể gỡ cái đó xuống …”
Nguyễn Tích Thời còn hết câu, hướng chiếc xe bỗng dưng đổi khiến Nguyễn Tích Thời mất thăng bằng, cả bổ nhào về phía cửa xe.
lúc , một bàn tay to lớn chợt xuất hiện ôm lấy hông cô, kéo ngược cô .
Cánh tay vững chắc đó ôm gọn hình nhỏ bé Nguyễn Tích Thời lòng, Phó Vân Đình hạ giọng hỏi: “Xảy chuyện gì ?”
“Xe bỗng dưng mất lái!” Phó Nhất hoảng loạn trả lời.
sức giẫm phanh cố gắng đảo bánh lái chẳng giúp ích gì cả.
Bởi vì hề rằng, con ma ban nãy trở , nó dán lên tấm kính, bày tư thế vặn vẹo đến quỷ dị, cố kéo đầu xe hướng về một phía khác!
“Sắp đụng khác !” Phó Nhất trợn trừng mắt .
Chỗ đường lớn, hiện còn lúc đèn xanh, dòng ùa tới từ cả hai phía.
Nếu bây giờ xảy va chạm, nhất định sẽ nhiều bỏ mạng.
Phó Nhất hoảng hốt tới mức mồ hôi đầy đầu, vì dùng sức quá độ mà gân xanh nổi hết cả lên vẫn chỉ thể trơ mắt xe lao về phía đám đông.
“Tránh !” Từ phía truyền tới một giọng nữ trong trẻo.
Phó Nhất vô thức nghiêng , một lá bùa tỏa ánh sáng vàng chợt bay vụt qua vai , nhắm thẳng về phía tấm kính đầu xe.
“Thiên địa tự nhiên, trảm yêu phược tà. Bát phương uy thần, hung uế tiêu tán.”
Giọng thanh thoát Nguyễn Tích Thời như xuyên qua màng nhĩ, và thần kỳ làm , tay lái mới nãy còn mất khống chế giờ thể điều khiển .
Chưa có bình luận nào cho chương này.