Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thiếu Soái Xin Hãy Để Em Bảo Vệ Anh

Chương 3: Chiếc hộp đen

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Một đứa nhóc con chỉ bằng một bàn tay, mặc bộ đồ thời Đường màu đỏ xinh may khéo léo, gương mặt nó trắng nõn đáng yêu miệng đỏ au tựa m.á.u tươi.

Hai mắt nó vốn đang nhắm chặt, khi lộ nụ quỷ dị thì đột ngột mở mắt .

Nó bay đến mặt Nguyễn Tích Thời, đôi đồng t.ử đen ngòm cứ thế chằm chằm cô!

Nguyễn Tích Thời sợ giật thót, bệt m.ô.n.g xuống sàn.

“Ở đây còn một cô bé trắng trẻo thế ?” Đứa nhỏ trắng nõn đáng yêu phát giọng cũng non nớt khiến rợn cả : “ nãy m.á.u cô gọi tỉnh ông đây hả?”

Máu ?

Nguyễn Tích Thời vô thức cúi đầu ngón tay , chỗ cứa hồi nãy vẫn còn đang chảy máu.

“Máu cô ngon phết đấy.” Đôi mắt đen sì tiểu quỷ cô: “Nể tình cô cứu ông đây, từ giờ về , cô hãy làm nô tì !”

Nguyễn Tích Thời: O.O miệng chữ O mồm chữ A

Cô nghi ngờ lầm .

thực , cô quen tiểu quỷ mắt.

Lúc , cô rút hết m.á.u để đem nuôi một chiếc hộp đen.

Trong chiếc hộp đen đó chính tiểu quỷ .

Tiểu quỷ cha Phó Vân Đình cung phụng như tổ tiên, trong một trận chiến, nó dùng sức mạnh g.i.ế.c hết mấy chục nghìn !

Đến tận bây giờ, Nguyễn Tích Thời vẫn còn nhớ cảnh chiến trận kinh hồn, m.á.u chảy thành sông đó.

tiểu quỷ xuất hiện Phó Vân Đình? Chẳng lẽ vì tiểu quỷ nên mới đuổi g.i.ế.c ư?

Cô nuốt một ngụm nước bọt.

Nếu như bây giờ đồng ý với nó thì sẽ đây?

nãy nó m.á.u cô ngon, chẳng lẽ định hút cạn cô ư?

Trái tim Nguyễn Tích Thời giật thót, song nhanh đó bình tĩnh .

ai cũng thể thấy tiểu quỷ , ngay cả cha Phó Vân Đình cũng nhờ tên thiên sư khốn nạn mới thấy .

Mặc dù cô tại thấy chỉ cần cô giả vờ thấy !

Nguyễn Tích Thời trấn tĩnh , giả vờ như hề thấy nó. Cô cho ngón tay miệng mút vết thương, tiếp đó bò dậy: “ còn giấu d.a.o trong đồ nữa , đau c.h.ế.t mất!”

giả vờ chuyện gì xảy , tiếp tục cởi đồ Phó Vân Đình .

con nhóc , cô dám ngó lơ ông đây hả?” Tiểu quỷ vội trôi về phía cô: “Cô tin ông đây làm thịt cô hả!”

Nguyễn Tích Thời chút phản ứng nào.

, bình thường thấy ông đây thì làm gì mà phản ứng kiểu !” Tiểu quỷ lượn vòng vòng đầu cô: “Chẳng lẽ con nhóc thấy ông đây ư?”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thieu-soai-xin--de-em-bao-ve-/chuong-3-chiec-hop-den.html.]

nãy rõ ràng với con nhóc ký khế ước m.á.u mà…” Tiểu quỷ lẩm bẩm: “Lẽ nào do linh lực đủ?”

Khế ước máu?

Mí mắt Nguyễn Tích Thời khẽ động.

Đó trò gì nữa đây!

con nhóc , đừng bảo cô giả vờ với ông đây nhé?” Đột nhiên tiểu quỷ áp sát cô, gương mặt trắng tươi bất chợt xuất hiện mắt khiến Nguyễn Tích Thời tí thì tim.

Cô suýt tưởng lộ.

ngờ, lúc , cổ tay cô một bàn tay ấm nóng nắm lấy!

Giọng trầm thấp, đầy hấp dẫn Phó Vân Đình vang lên: “Cô đang làm gì đấy?”

Gần như cùng lúc, tiểu quỷ tái mặt biến mất ngay.

Nguyễn Tích Thời ngây .

Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen

thẳng đôi mắt sâu thẳm mang theo vẻ cảnh giác Phó Vân Đình.

Ánh mắt khiến trái tim Nguyễn Tích Thời tê dại.

Phó Vân Đình hai năm bao giờ dùng ánh mắt để cô.

Phó Vân Đình sờ bụng , lật hộp đen xem, khi thấy phù chú đó vẫn còn nguyên thì mới thả lỏng thở phào một .

Phó Vân Đình giấu chiếc hộp đen sang Nguyễn Tích Thời đang đờ , nhíu chặt mày: “ gì thế?”

…” Giờ Nguyễn Tích Thời mới phản ứng , vội vã : “ đang băng bó vết thương giúp .”

chỉ vết thương nơi eo .

Phó Vân Đình cô đầy nghi ngờ: “Cô xử lý vết thương ?”

một chút.” Nguyễn Tích Thời : “Vết thương vẫn còn chảy máu, nhanh chóng băng bó .”

Giọng điệu cô mang theo chút sốt sắng, Phó Vân Đình đôi mắt cô, chỉ thấy cô bé mắt ngọc mày ngài, xinh động lòng , khiến khác khó lòng nghi ngờ tấm lòng cô.

Phó Vân Đình cổ tay yếu ớt còn lớn bằng một nắm tay , cũng giống thích khách gì lắm, thế nên mới buông lỏng tay, tùy ý tựa .

Nguyễn Tích Thời thở phào, cẩn thận cuộn áo lên, để lộ miệng vết thương dài.

Vết thương vô cùng sâu, da thịt lật hẳn bên ngoài, thấy đau.

Tim Nguyễn Tích Thời cũng theo đó mà thắt , vội vàng rắc t.h.u.ố.c bột cầm m.á.u lên miệng vết thương.

thấy tiếng “hừ” Phó Vân Đình, cô bèn : “Thuốc rắc lên sẽ đau, cố nhịn chút.”

cẩn thận bôi đều t.h.u.ố.c khắp vết thương.

Bàn tay mềm mại mang theo chút lành lạnh lướt qua vết thương Phó Vân Đình, cơn đau cảm giác ngứa ngáy khó tả thành lời thế.

Phó Vân Đình cần cổ thon dài trắng nõn cô đang cúi xuống, cảnh tượng thật sự khiến nghĩ ngợi miên man.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...