Thiếu Soái Xin Hãy Để Em Bảo Vệ Anh
Chương 30: Chỉ là năm đồng đại dương thôi, anh không ngại tiêu tiền cho cô
“ phụ nữ” phản ứng , vẻ mặt ảo não: “ !”
Nguyễn Tích Thời gò má lạnh lùng Phó Vân Đình.
chắc đàn ông ở phòng cảnh sát , thì đó cũng một trong những kẻ đuổi g.i.ế.c Phó Vân Đình đường biển ?
tìm phụ nữ chỉ vì để điều tra sự kiện đó?
Nỗi buồn Nguyễn Tích Thời bỗng bay biến.
“ phụ nữ” do dự: “ thì sẽ tha cho ?”
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
Phó Vân Đình suy nghĩ chốc lát liếc Nguyễn Tích Thời và : “Ừm, thể tha cho cô.”
“, cho .” Cô lập tức : “ một đàn ông họ Lý...”
Cụ thể thì cô cũng rõ lắm cô trao đổi với đối phương, đối phương tặng cô vài đàn ông cường tráng, cô giúp đó làm việc.
“Họ Lý ?” Phó Vân Đình híp mắt, tỏ vẻ như ai, giễu: “ châu chấu mùa thu, sắp c.h.ế.t còn cố đá thêm hai cái.”
đầu Nguyễn Tích Thời: “Còn giao cho em nhỉ?”
“ sẽ tha cho ?” phụ nữ nổi giận.
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - đang nhiều độc giả săn đón.
Phó Vân Đình gật đầu: “Ừm, tha cho cô chứ cô sẽ tha.”
“ phụ nữ”: “...” quá đáng đấy!
Hai mắt Nguyễn Tích Thời tỏa sáng, tay đang cầm bùa bắt ma cô siết thành nắm đấm: “, cứ giao cho !”
xong, cô tiến lên, cầm bùa bắt ma dán lên trán “ phụ nữ“.
“A a a!”
“ phụ nữ” cầu xin thêm cũng vô ích nên gầm lên giận dữ, vươn móng tay dài tấn công Nguyễn Tích Thời.
Phó Vân Đình kéo Nguyễn Tích Thời , lấy tay che tai cô vùi đầu cô lồng n.g.ự.c , đồng thời rút s.ú.n.g .
“Đùng!” Một phát s.ú.n.g nã “ phụ nữ“.
“ phụ nữ” kêu lên t.h.ả.m thiết, ngã xuống đất, cơ thể nhanh chóng khô héo, biến thành bộ dáng đàn ông, một ít linh lực cuối cùng cũng Nguyễn Tích Thời hấp thụ.
đàn ông nhanh chóng tóp , chỉ còn một bộ quần áo rơi đất, thì biến thấy.
Phó Vân Đình thoáng qua, nhét s.ú.n.g chỗ hông mới buông tay đang che tai Nguyễn Tích Thời.
, cả đầu Nguyễn Tích Thời đều chôn trong n.g.ự.c Phó Vân Đình, gì, chỉ thấy tiếng súng, lúc đầu thì chẳng thấy , hai lá bùa cô dùng cũng đang cháy đất nhanh chóng trở thành tro tàn.
“Thật quá, giải quyết xong !” Hai mắt Nguyễn Tích Thời trong suốt, gương mặt đầy ý như phát sáng ở ánh mặt trời.
Phó Vân Đình cô thật sâu: “Ừm.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thieu-soai-xin--de-em-bao-ve-/chuong-30-chi-la-nam-dong-dai-duong-thoi--khong-ngai-tieu-tien-cho-co.html.]
“ thôi, chúng về thôi!” Nguyễn Tích Thời tiện tay ôm cánh tay Phó Vân Đình.
Phó Vân Đình thoáng qua, tay cô nhỏ, mềm, lúc ôm tay chẳng bao nhiêu sức.
thấy ấm áp, sự ấm áp dù cách một lớp quần áo vẫn thể cảm nhận .
hiểu đẩy .
Nên nhắc nhở Nguyễn Tích Thời mà để mặc cô kéo về chỗ cửa hàng quần áo.
Lúc , ở cửa hàng quần áo đều đang tìm xem tiếng s.ú.n.g phát từ may chỉ một tiếng nên thấy việc gì thì tiếp tục thảo luận chuyện phụ nữ biến thành đàn ông .
Nguyễn Tích Thời từ cửa , quần áo , cầm chiếc váy hoắc mà Liễu Tương Tương đưa cô cùng chiếc váy xinh lên.
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành, truyện cực cập nhật chương mới.
Hai cái váy ở chung một chỗ càng tôn lên vẻ động lòng chiếc váy đỏ.
Cô cầm váy gọi chủ tới: “Xin hỏi, cái váy bao nhiêu tiền?”
cô soi gương thì thấy mặc bộ váy đỏ khá .
Nếu như giá quá đắt, cô định mua để mặc tới phủ Tổng Tư Lệnh.
“Cái năm đồng đại dương.” Chủ cửa hàng .
Đắt thế ?
Nguyễn Tích Thời tiếc nuối chiếc váy trong tay trả cho chủ.
Phó Vân Đình hỏi: “Em thích ?”
“ thích mà quá đắt.” Nguyễn Tích Thời .
Phó Vân Đình “ừm” một cái Nguyễn Tích Thời.
Nếu Nguyễn Tích Thời phận hẳn sẽ giàu, lúc cô sẽ lên tiếng bảo mua váy tặng cho cô.
Chỉ năm đồng đại dương thôi, ngại tiêu tiền cho cô.
Nguyễn Tích Thời vẫn gì, chỉ chằm chằm chủ cửa hàng đem chiếc váy mất.
Phó Vân Đình thấy ánh mắt chuyên chú cô bỗng nhiên gọi ông chủ .
đang định lên tiếng thì cắt ngang: “Tích Thời, con ở đây ?”
Nguyễn Tích Thời thấy gọi cô bèn đầu , thấy Liễu Tương Tương dẫn theo Chương Vi tới. Họ thấy Nguyễn Tích Thời cùng đàn ông nên sang Phó Vân Đình.
Chương Vi cũng thấy Phó Vân Đình.
Ngoài ở nhà thì bình thường cô hiếm khi gặp đàn ông, đặc biệt còn đàn ông cao lớn tuấn như .
Phó Vân Đình qua, cô đỏ mặt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.