Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thợ Xăm

Chương 14

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

, Cương T.ử vội vàng nâng ly, cụng thêm với vài vòng nữa.

Men bia thấm , khí bàn nhậu càng thêm sôi nổi.

Mấy em nâng chén chúc tụng, khỏi cảm thán về những đổi lớn lao ở Lâm Giang những năm qua – từ một thành phố nhỏ vắng lặng nay trở thành nơi phồn hoa đèn hoa rực rỡ, tìm dáng vẻ ngày xưa nữa.

"Suy cho cùng, vẫn nhờ bàn tay nhà họ Trần thúc đẩy thôi!"

Một em cảm thán, giọng điệu xen lẫn chút ngưỡng mộ tâm trạng khó nào đó.

Cương T.ử giờ đây đang theo chân nhà họ Trần, cũng thể coi hưởng lợi.

nhấp một ngụm rượu, mặt mày hồng hào đáp lời: " thế!"

"Chúng may mắn bắt kịp thời thế, cưỡi lên ngọn gió đấy! Nếu cứ ảm đạm như ngày xưa, mấy em lấy đồng đồng như bây giờ?"

lúc , A Kiệt, ca sĩ hát dạo tại các quán bar gần đó nhiều năm cũng bất chợt cảm thán.

uống đến mức mắt đỏ hoe, chẳng tại lái câu chuyện sang những nhân vật từng một thời "lẫy lừng" ở Lâm Giang.

" đến tiếc, thì đến Trác thiếu, thật sự quá đáng tiếc!"

Giọng A Kiệt nghẹn đặc, như thể những lời đè nén từ lâu cuối cùng cũng tìm lối thoát.

" ngoài đều bảo kẻ ngông cuồng, , kiêu ngạo thật, tiêu tiền như nước, lái siêu xe phóng vèo vèo phố, thấy ai ngứa mắt đụng ngay, lúc nổi nóng thì đến trời cao cũng chẳng sợ."

" sống cùng em chúng , chẳng bao giờ tỏ bề ."

"Hơn nữa, đối với thì trượng nghĩa! Kiểu mà thật lòng coi em, thì sẵn sàng vì mà xả !"

, Cương T.ử cạnh gật đầu tán thành, rót đầy ly rượu cho A Kiệt.

"Cái thì , đối với , Trác thiếu hết chỗ chê."

"Chỉ quá cá tính, quá cố chấp!"

A Kiệt tiếp lời, giọng điệu lộ vẻ nuối tiếc.

"Nhà trải sẵn đường cho thì chịu , cứ đ.â.m đầu giấc mơ âm nhạc. Lập ban nhạc, mua thiết , bao nhiêu tiền cũng chơi!"

"Chỉ vì cái lý tưởng ..."

đoạn, A Kiệt khổ lắc đầu.

" đ.á.n.h thì thật, tay chừng mực. Bảo đ.á.n.h c.h.ế.t kẻ từ tỉnh khác đến gây chuyện, thật sự tin!"

xong, A Kiệt dường như chìm hồi ức sâu hơn, giọng thấp xuống.

" nhớ rõ, ở con hẻm phía , gã lưu manh định kéo một cô gái say bí tỉ làm chuyện , cô bé đó chắc vẫn còn chút tỉnh táo nên vùng vẫy kêu cứu, vặn gặp Trác thiếu."

"Các thấy gương mặt lúc đó ..."

A Kiệt cảm thán lắc đầu.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

" chẳng chẳng rằng, lao lên tẩn cho gã nhừ t.ử."

"Đánh đ.á.n.h thật! Gã rụng mấy cái răng, gãy hai cái xương sườn. đ.á.n.h xong, bảo dừng dừng ngay."

" đó còn tự tay gọi cứu thương, lưng đồn cảnh sát ."

"Các bảo xem, chừng mực như , thể kiếp đ.á.n.h c.h.ế.t chứ?"

" thông! Thật sự thể hiểu nổi!"

Cương T.ử cũng chép miệng, giọng điệu phức tạp.

" , Trác thiếu coi trọng đạo nghĩa, ..."

lúc đó, tim bỗng hẫng một nhịp, vẻ mặt vẫn bình thản.

đó bàn nhậu tàn, mấy em giải tán về nhà.

Vì hướng nhà và A Kiệt khá giống , tiện đường đỡ gã đang say khướt về.

Đưa gã về đến phòng trọ và thu xếp thỏa, A Kiệt đang say mèm bỗng ghé sát tai , thì thầm những lời lẽ bí mật.

"... các đều ! Trác thiếu tự sát! ... hãm hại!"

"... một em , gã từ tỉnh khác đến ... vốn dĩ do Trác thiếu g.i.ế.c!"

" do gã em trai con ngoài giá thú cùng gây !"

"Gã em đó cố tình tìm Trác thiếu nhờ mặt, bảo gã năng sạch sẽ, c.h.ử.i bới khó lắm. Trác thiếu trọng nghĩa, nên ngay lập tức lao lên..."

" đó xô xát thế nào, gã con ngoài giá thú vớ cái gạt tàn vỡ nửa, đập thẳng thái dương gã , thế lấy mạng luôn!"

nín thở, cảm giác đang chạm một sự thật chôn vùi kỹ lưỡng.

"Trác thiếu lúc đó cũng hình, sững sờ tại chỗ..."

" gã con ngoài giá thú đó nắm lấy tay áo lóc, rằng cố ý, thấy gã định hành hung Trác thiếu nên mới tay."

" đó... đó Trần Kiến Quốc đến, thu dọn hiện trường."

" đó, Trác thiếu tự nhận hết tội. nghĩ gã em đó vì cứu mà lỡ tay, nghĩ nhà tiền thế sẽ giải quyết , ai ngờ đụng tấm sắt."

"Đối phương lai lịch quá lớn, thể nào dàn xếp . Trác thiếu đành "tự sát"..."

, A Kiệt lắc lắc đầu thật mạnh, cố gắng để tỉnh táo .

" em bảo , gã từ tỉnh khác đến đó thường ngày vốn coi thường gã con ngoài giá thú, hôm đó gã đang phê t.h.u.ố.c, căn bản từng đụng chạm gì đến gã em đó cả..."

"Bạn thấy chủ Trác c.h.ế.t thì cũng dám gì, sợ rằng nếu thì Trần Kiến Quốc sẽ tha cho , nên vội vàng lỉnh mất."

Cuối cùng, dường như dùng hết chút sức lực cuối cùng, đổ gục xuống, miệng vẫn lầm bầm rõ tiếng: " chủ Trác ..."

"Chỉ tại quá trọng nghĩa khí! Thế mà phe chơi xỏ..."

Chương Chương

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...