Thỏa Thuận Tan Vỡ Trái Tim Của Tỷ Phú
Chương 1: Em Đá Tôi, Sao Em Còn Nghĩ Đến Tôi?
- Nghe nói lần đầu của cô Trương vẫn còn, nhưng , thân xác và tinh thần đều kh sạch sẽ, cô chắc c muốn tiếp tục buổi hẹn hò này kh?
Mắt Mạc Thần hơi nheo lại, vẻ mặt vương giả, xa cách, thậm chí còn pha chút tàn nhẫn.
Vẻ mặt phụ nữ cứng đờ lại ngay lập tức.
- Mạc... kh thể quên yêu cũ của ? Cô đã được hai năm .
Một lớp sương giá như phủ lên khuôn mặt ển trai của , đáp lại bằng giọng nặng nề.
- Chuyện đó chẳng liên quan gì đến thời gian cả.
Bị lừa xem mắt ?
Được thôi!
Để xem khi về sẽ xử lý đám này thế nào.
Sắc mặt phụ nữ hơi tái , cô cầm ly nước ch lên nhấp một ngụm.
- Nếu em nói em thể đợi thì ?
- Ồ, quên nói với cô, đã “vô dụng” . - Vẻ mặt Mạc Thần vẫn bình thản, giọng nói trầm ấm và lạnh lùng.
phụ nữ tr vẻ kinh ngạc.
- Ý… ý là ?
- Chính xác là những gì cô đang nghĩ, “kh khả năng kết nối với con ”. - chế nhạo, đôi mắt đen của đầy vẻ thờ ơ.
phụ nữ im bặt.
Đột nhiên, một giọng nói ngọt ngào và trong trẻo vang lên giữa bầu kh khí ngượng ngùng.
- Cô gái, cô nên từ bỏ . ta kh thích cô. Để làm.
Giọng nói quen thuộc này…
Đã im lặng trong thế giới của hai năm .
Khoảnh khắc Mạc Thần xuống, cơ thể cứng đờ, trái tim mục nát trong lồng n.g.ự.c dường như dần dần đập trở lại.
Những dòng nước xoáy cuồn cuộn trong mắt , khuôn mặt ển trai căng thẳng.
Khi đột nhiên ngẩng đầu lên, như th ma vậy.
Kiều Nhược Tâm đã trở về…
Vẻ ngoài kiêu hãnh như một luồng sáng chói lòa ập vào tầm mắt , làm cay xè mắt.
- Cô là ai? - phụ nữ hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thoa-thuan-tan-vo-trai-tim-cua-ty-phu/chuong-1-em-da-toi--em-con-nghi-den-toi.html.]
Kiều Nhược Tâm khẽ mỉm cười, đôi mắt nai ngây thơ trong veo.
- á? là bạn gái cũ của ta. ta chỉ đang đùa cô thôi. Cô kh th ? Đừng phí thời gian với ta nữa. Cô xứng đáng được tốt hơn.
phụ nữ khuôn mặt tuyệt đẹp trước mặt, khó chịu.
- Cô đang đùa đ à? - Cô đứng dậy, cầm túi xách bực bội bỏ .
Kiều Nhược Tâm khẽ cười, ngồi xuống và đàn đối diện.
Ánh mắt họ chạm nhau, như ện, bầu kh khí trở nên căng thẳng kỳ lạ.
Mạc Thần cô chằm chằm. Đây là ảo giác kh? Chắc c là ảo giác…
Kiều Nhược Tâm mặc một chiếc váy đen ngắn kiểu Hepburn, mái tóc gợn sóng bu xõa nhẹ nhàng, lãng mạn xuống eo. Cô trang ểm nhẹ nhàng, đôi môi đào ửng hồng, dáng th thoát, đôi chân thon dài thẳng tắp khiến ta khó lòng rời mắt.
- Mạc Thần, nhớ em đến vậy ? - Kiều Nhược Tâm l tay đỡ khuôn mặt nhỏ n, giọng nói dịu dàng, nhỏ nhẹ.
Nhà hàng yên tĩnh, tao nhã, ánh đèn mờ ảo, ánh mắt mơ hồ.
Nghe th giọng cô, Mạc Thần dừng lại, bật ra một tiếng cười lạnh lẽo khinh thường, giọng khàn khàn đến cực ểm.
- Kiều Nhược Tâm, em dám quay lại gặp ?
Những ngón tay thon dài dưới bàn nắm chặt thành nắm đấm, khớp xương kêu răng rắc.
cầm ện thoại lên, mở nhóm WeChat với m em, n tin: [Cần vài giữ lại, cô đã quay lại.]
Kiều Nhược Tâm chớp mắt.
- Em cũng nhớ nên mới quay lại.
Mạc Thần cười khẽ, giọng ệu đầy giễu cợt.
- Em nhớ đến mức nào?
- nhiều, nhiều. Ngày nào em cũng nghĩ về .
Điện thoại của gần như cong lại vì lực nắm của , và cảm th sắp mất kiểm soát, mím chặt môi.
Mọi bộ phận trên cơ thể đều đau nhức, cơn đau lan đến tận chân tay.
- Là em đá , em lại nghĩ đến chứ? - Mạc Thần cô chằm chằm như thể cô sẽ bốc hơi khỏi thế gian ngay giây tiếp theo.
Ánh mắt Kiều Nhược Tâm lóe lên đầy suy tư, như đang cân nhắc.
- Ừm… chuyện hai năm trước quá phức tạp, em kh thể giải thích trong một hai câu, để em kể sau.
Giây tiếp theo!
Với một tiếng “rầm”, tay đàn đập mạnh xuống bàn, phát ra một tiếng động dữ dội. đột ngột đứng dậy, trừng mắt Kiều Nhược Tâm đối diện, như sắp nổ tung.
Chưa có bình luận nào cho chương này.