Thoái Hôn Xong, Ta Thành Bảo Vật Trong Lòng Người
Chương 106: Thế tử cai quản thuộc hạ là như thế này sao
Lâm Dao cũng kh ngờ đột nhiên lại xảy ra chuyện này.
Nàng cũng đưa mắt lên mặt Tiêu Hàm Chương, chờ xem phản ứng tiếp theo của .
Chỉ th sắc mặt lạnh lùng, nhưng lại ôn tồn an ủi Tiêu Hàm Ngọc.
“Biết , sẽ kh để chịu uất ức vô cớ.”
liền th bước về phía Chu Cảnh Ninh, các nàng ở đằng xa lại, kh rõ hai cụ thể đã nói gì.
Chỉ th Chu Cảnh Ninh cúi đầu thấp, như một đứa trẻ phạm lỗi đang lắng nghe lời răn dạy.
Sau đó, Tiêu Hàm Chương đã đưa về Chu gia.
Chuyện này vừa xảy ra, Chu gia lập tức mất hết thể diện.
Đừng nói gì đến việc còn muốn Định Bắc Hầu phủ nhớ ơn của họ, giờ ều họ nghĩ đến là làm thế nào để xoa dịu cơn giận của Tiêu gia.
Lễ vật tạ lỗi từng đợt gửi đến, nhưng đều bị trả về, Chu gia liền bắt đầu hoảng loạn.
Lúc này Chu Cảnh Ninh mới thành thật với gia đình về tâm ý của .
Gia đình lý lẽ đã lép vế, Chu phu nhân đành đến nhà Hứa thị cầu thân, ều kiện do họ tự đưa ra.
Tiêu Hàm Ngọc bị tin tức kinh thiên động địa này làm cho giật , chỉ hôn một cái mà lại gả cho .
Nàng sống c.h.ế.t kh đồng ý, Chu phu nhân đành hứa về nhà sẽ đánh c.h.ế.t Chu Cảnh Ninh.
Tiêu Hàm Chương mang tin cho nàng, bảo nàng yên tâm, nói Chu Cảnh Ninh đang mang vết thương ở chân còn bị động gia pháp, bị đánh chỉ còn thoi thóp một hơi.
Nếu nàng vẫn chưa vừa lòng, thể đến Chu gia đòi thêm lời giải thích.
Tiêu Hàm Ngọc nghe vậy trong lòng lại kh cảm th vui sướng, còn d lên nỗi lo lắng mơ hồ.
Chân là vì nàng mà bị thương, giờ mới vừa dưỡng tốt một chút.
Th Tiêu Hàm Chương nổi giận đùng đùng, nhất quyết đòi lại c bằng cho , nàng vội vàng khuyên nhủ:
“Đại ca, thôi… thôi , cũng kh chuyện gì lớn lao, đã giúp chúng ta nhiều lần như vậy, chúng ta thể cứ bám víu vào chuyện nhỏ này kh bu.”
Tiêu Hàm Chương lại kh đồng ý, cố chấp muốn đòi lại c bằng cho nàng.
Đây kh chuyện nhỏ, chuyện này liên quan đến d tiết của nữ tử.
Tiêu Hàm Ngọc đột nhiên cảm th nàng chút kh còn nhận ra Tiêu Hàm Chương nữa, từ khi nào lại quan tâm đến chuyện của như vậy.
Lần này cố chấp kh bu, nàng đã ở trong quân do bốn năm, thể để ý những thứ đó.
“Ta cũng mới biết, giúp chúng ta cũng là vì đã sớm ý đồ bất chính với , loại này thể dễ dàng bỏ qua cho .”
Tiêu Hàm Chương liền kể lại chuyện Chu Cảnh Ninh thích nàng, và sẵn lòng làm những việc đó đều vì nàng, nói cho Tiêu Hàm Ngọc nghe một lượt.
Tiêu Hàm Ngọc nhất thời chút ngây , trong lòng đột nhiên phiền muộn kh yên.
Tiêu Hàm Chương đứng dậy định tìm tính sổ, liền bị Tiêu Hàm Ngọc ngăn lại.
“Thôi… thôi , cũng đủ thảm .”
Trong mắt Tiêu Hàm Chương xẹt qua một tia ý cười.
Khổ nhục kế hữu dụng đến thế ? Vậy mà đã xót xa .
Biết thế lúc đó cũng dùng thử.
“Kh thể cứ thế bỏ qua được.” Tiêu Hàm Chương nói nghiêm nghị: “Hoặc là đánh c.h.ế.t , hoặc là để cưới .”
Tiêu Hàm Ngọc lúc này đã ngây dại, đầu óc cũng kh còn minh mẫn lắm, liền đuổi ra ngoài.
Lâm Dao âm thầm quan sát phản ứng của Tiêu Hàm Ngọc, th nàng lại vài phần giống lúc b giờ.
Bị Tiêu Hàm Chương bày sẵn cái bẫy, chỉ chờ nàng nhận rõ lòng , liền sẽ cam tâm tình nguyện nhảy vào.
này thật xảo quyệt.
Vài ngày sau, sứ đoàn Bắc Cương cuối cùng cũng đã đến Thượng Kinh, Khánh An Đế bảo Tiêu Hàm Chương ra mặt sắp xếp cho Cửu c chúa.
Bên ngoài cung hành cung sẵn, đã dọn dẹp trước, thể trực tiếp vào ở.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa, mặt trăng đã lên đầu ngọn cây, Tiêu Hàm Chương định , lại bị mời vào phòng Đường Ninh.
Đường Ninh là chính sứ của sứ đoàn, phụ trách giao thiệp, Tiêu Hàm Chương kh thể tránh khỏi việc gặp mặt nàng ta.
Sau khi vào phòng, vẫn là hai chén trà x, trên án đốt một lư hương.
Tiêu Hàm Chương liếc ẩn hiện trong ánh nến, sau khi ngồi xuống đối diện nàng, liền cầm chén trà trước mặt hắt tắt hương trong lư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thoai-hon-xong-ta-th-bao-vat-trong-long-nguoi/chuong-106-the-tu-cai-quan-thuoc-ha-la-nhu-the-nay-.html.]
Ai biết Tô Hoàn là uống trà của nàng hay ngửi hương của nàng mà bị kh hợp thủy thổ.
Sứ đoàn đã đến kinh thành , đó đến giờ vẫn chưa đuổi kịp.
“Đường đại nhân thứ tội, bổn thế tử kh thích mùi vị này.”
Đường Ninh hành động vô lễ của , ánh mắt khẽ thu lại.
này quả nhiên vừa gặp đã kh được nàng ưa.
Trên mặt lại kh hề để tâm, vẫn mỉm cười.
“Đặc biệt pha chế cho Thế tử, thật đáng tiếc. Kh thích ngửi hương, lại cưới một nữ tử yêu pha hương làm vợ, Thế tử sống mà cứ kỳ quặc như vậy?”
Th nàng vừa mới đến đây, lại đã hỏi thăm chuyện của Lâm Dao, lập tức cảnh giác, trong lòng đã chút kh vui.
“Kh ngờ đại nhân lại quan tâm chuyện riêng tư của bổn thế tử đến vậy.”
Đường Ninh th sắc mặt hơi trầm xuống, cười nhạt nói:
“Đương nhiên , dù c chúa sau này sẽ gả cho , bổn quan kh thể kh tìm hiểu rõ những bên cạnh Thế tử.”
Biết nàng chỉ nói vậy mà thôi, hoàng thất Bắc Cương còn chưa đến mức hạ thấp c chúa của như vậy, cười khẩy:
“Bắc Cương giờ đã sa sút đến mức để c chúa làm cho bổn thế tử ?”
Đường Ninh xoay xoay chén trà trong tay, hàm tiếu nói:
“C chúa đương nhiên kh thể làm , nếu hưu thê, chúng ta sẽ kh ngại. Dù Thế tử ở Bắc Cương cũng d tiếng lừng lẫy, c chúa nhất quyết ái mộ , chúng ta cũng đau đầu.”
Th này càng nói càng lạc đề, toàn những lời vô nghĩa, kh nói một chuyện chính sự nào, Tiêu Hàm Chương lười biếng kh muốn tiếp tục vòng vo vô ích với nàng ta.
Dù ngày mai khi bọn họ bái kiến Khánh An Đế, dâng quốc thư lên thì sẽ rõ tất cả.
“Nếu đại nhân kh chuyện chính sự gì để bàn, vậy xin thứ lỗi bổn thế tử kh thể tiếp chuyện.”
Nụ cười trên mặt dần thu lại, Đường Ninh càng này càng kh thuận mắt.
Gả cho ai kh gả, nàng ta lại cố chấp muốn gả vào Tiêu gia, khiến mọi chuyện trở nên phiền phức đến vậy.
Cũng kh biết Lâm Minh Viễn với tính tình chính trực như vậy sẽ nuôi dạy Lâm Dao thành thế nào.
Lại dễ dàng bị Tiêu Hàm Chương lừa gạt như thế.
“Nói chuyện với khác mà thiếu kiên nhẫn như vậy, kh biết phu nhân của bình thường làm thế nào chịu đựng ?”
“Chuyện nhà của bổn thế tử, kh làm phiền đại nhân bận tâm.”
đứng dậy vừa định , liền nghe th tiếng động ồn ào bên ngoài vang lên.
Hai đều đứng dậy ra ngoài xem xét.
Viện của Cửu c chúa kh xa phòng này, chỉ cách viện của Đường Ninh một bức tường.
Trong viện đó chỉ vài cung nữ do Bắc Cương mang đến hầu hạ.
của Huyền Ưng Vệ chỉ c gác bên ngoài, Trình Quang th áo đen nhảy tường vào, liền đuổi theo.
đó vừa vào viện đã biến mất, trong phòng đột nhiên truyền đến tiếng thét chói tai của Cửu c chúa.
Nếu nàng vừa đến đây đã xảy ra chuyện, vậy thì hiệp ước này cũng kh cần ký nữa.
Là ai muốn phá hoại hòa thân, phá hoại thì lợi cho ai.
Kh kịp suy nghĩ kỹ là của bên nào, Trình Quang chỉ nghĩ trước tiên phá cửa cứu .
Cửa vừa mở ra, đập vào mắt lại là bờ vai trần nửa thân trên của thiếu nữ quay lưng lại với .
Các thị nữ trong phòng th Trình Quang, kinh hãi kêu lên một tiếng, vội vàng l quần áo khoác lên Cửu c chúa.
“Vô lễ, ai cho ngươi x vào, thể khinh bạc c chúa.”
Trình Quang vội vàng quay lưng lại lùi ra ngoài, giải thích:
“Vừa hạ quan nghe th c chúa thét chói tai, lại th áo đen vào viện c chúa, mới mạo đến xem xét, kh hề cố ý mạo phạm c chúa.”
Lúc này Tiêu Hàm Chương và Đường Ninh mới vội vàng đến.
Thị nữ kia th Đường Ninh đến, lập tức tiến lên tố cáo, chỉ vào Trình Quang nói:
“Cô cô, này mạo phạm c chúa, nhất định kh thể dễ dàng bỏ qua cho .”
Đường Ninh quay đầu Tiêu Hàm Chương.
“Thế tử cai quản thuộc hạ là như thế này ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.