Thoái Hôn Xong, Ta Thành Bảo Vật Trong Lòng Người
Chương 112: Đứa trẻ không cần nữa, cũng không thể để Thẩm Thanh Vân biết không phải con hắn
Th Lâm Dao ra bộ dạng này, Đường Ninh tự giễu mà cười một tiếng, là vì ta đã ra tay với Tiêu Hàm Chương chăng.
Trời x đúng là trêu ngươi, khiến nàng gả cho con trai của kẻ thù .
Nàng dẹp yên lòng dạ, triệu trong cung Hoàng hậu đến, giới thiệu sơ qua các vị nữ quyến trong phòng cho nàng ta biết.
Ánh mắt lại rơi xuống Dương Nguyệt Như đang đứng cạnh Lâm Dao.
Đường Ninh cho đưa ra chiếc hộp gấm đã chuẩn bị từ trước, đưa cho Dương Nguyệt Như.
Dương Nguyệt Như nhận hộp, mở ra xem, bên trong là một cây trâm vàng hình hoa báu khảm đá quý.
Cây trâm vàng khảm mười sáu viên hồng ngọc, vô cùng tinh xảo và quý giá, Dương Nguyệt Như tr th liền mày nở môi cười.
Nàng ta chưa từng một món trang sức nào tốt đến thế.
C chúa Bắc Cương ra tay quả nhiên hào phóng.
Những chuyện kh vui vừa xảy ra với Lâm Dao cũng bị nàng ta quẳng ra sau đầu, nàng ta cầm cây trâm vàng này lên, yêu thích kh muốn rời tay mà ngắm ngắm lại.
Đường Ninh liếc hành động này của nàng ta, đáy mắt thoáng qua một tia khinh miệt xen lẫn trào phúng.
Con gái của nàng lại thể thua bởi thứ đồ này, bị tên Thẩm Th Vân mù quáng kia từ hôn.
Nếu kh vì nàng, Lâm Dao giờ đã kh gả cho nhà họ Tiêu.
Nàng cúi đầu chiếc hộp ngọc lam thiêu trong tay, trầm ngâm một lát, vẫn bảo hầu đưa nó cho Lâm Dao.
Hiện tại nàng coi ta là kẻ thù, nếu ta tự tay đưa, e rằng nàng ra khỏi cung liền vứt bỏ.
Điều khiến nàng thất vọng là, món đồ được đưa đến tay Lâm Dao, nàng thậm chí còn kh mở ra xem l một lần, liền đặt nó sang bên cạnh bàn trà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thoai-hon-xong-ta-th-bao-vat-trong-long-nguoi/chuong-112-dua-tre-khong-can-nua-cung-khong-the-de-tham-th-van-biet-khong-phai-con-han.html.]
Lúc này, Hoàng hậu phái đến mời mọi nhập tiệc, mọi liền đứng dậy, do các cung nhân dẫn đường đến Ninh Thọ cung.
Vừa ra khỏi tẩm ện, Lâm Dao liền bị gọi lại, một tiểu cung nữ tay bưng một chiếc khăn tay màu trắng bạc thêu hoa sen đưa cho nàng.
"Phu nhân, đồ của ngài đã bị rơi ở bên trong."
Lâm Dao liếc chiếc khăn tay, nói với nàng ta: "Đây kh của ta."
Tiểu cung nữ chút ngại ngùng, liền nói sẽ hỏi những khác.
Bị nàng ta làm chậm trễ như vậy, Lâm Dao liền bị rớt lại phía sau.
Trên đường từ tẩm ện đến Ninh Thọ cung sẽ qua một lối lát hoa, mọi giờ đã đến đó.
Lâm Dao vội vàng bước nh m bước đuổi theo.
Lưng bỗng nhiên bị ai đó mạnh mẽ đẩy một cái, cả nàng tức khắc mất thăng bằng, lao về phía trước, vừa vặn va vào Dương Nguyệt Như đang trước mặt nàng.
"A!"
Kèm theo một tiếng thét kinh hoàng, mọi đều quay đầu lại.
Liền th Lâm Dao va vào Dương Nguyệt Như mà ngã nhào về phía trước, Dương Nguyệt Như cả ngã mạnh xuống đất, nằm sấp ở đó.
Khi Lâm Dao sắp đè lên nàng ta, cánh tay nàng bỗng nhiên bị ai đó giữ l, kéo nàng trở lại.
Hồn vía vừa định lại, nàng đứng vững thân , đã cứu , từ do dự chuyển thành phẫn nộ.
Kẻ này rốt cuộc vì ba lần bốn lượt muốn hãm hại các nàng!
Dương Nguyệt Như lật lại, co ro thành một cục trên đất, đau đớn khiến khuôn mặt nàng ta vặn vẹo, tay đỡ bụng rên rỉ đau khổ, dưới chân nàng ta tuôn ra một vệt m.á.u đỏ tươi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.