Thoái Hôn Xong, Ta Thành Bảo Vật Trong Lòng Người
Chương 115: Nàng làm như vậy rốt cuộc là vì điều gì
Lúc này, bên ngoài ện vào th báo Đường Ninh cầu kiến.
Sau khi Thái hậu ưng thuận, nàng ta liền từ ngoài ện chậm rãi bước vào, trong tay còn cầm một chiếc hộp đen nhỏ bằng lòng bàn tay.
Nàng ta hướng về Thái hậu và Hoàng hậu làm một trường ấp hành lễ.
Tô Hoán đang định mượn việc này để gây khó dễ, liền mở lời xin lỗi.
"Trong cung xảy ra ngoài ý muốn như vậy, mong Tang đại nhân thay chúng ta bày tỏ lời xin lỗi, mong c chúa đừng trách tội. Kh biết Tiêu phu nhân đã tâm tư gì, cố tình làm loại chuyện này vào lúc này..."
Lời y còn chưa dứt, liền bị Đường Ninh cắt ngang.
"Khi sự việc vừa xảy ra, Tiêu phu nhân đã nói với ta rằng đẩy nàng , kh biết Hoàng hậu nương nương đã tra ra này chưa? Nếu trong hậu cung Đại Tấn loại ôm lòng hiểm độc như vậy, chúng ta thật sự kh dám gả c chúa sang đây."
Tô Hoán nghi hoặc Đường Ninh, nhất thời kh đoán ra nàng ta muốn làm gì.
Hoàng hậu nghe nàng ta hỏi vậy, do dự một lát, đáp một câu.
"Vẫn chưa tra ra ai đã ra tay."
Đường Ninh nói:
"Vậy làm phiền Hoàng hậu nương nương cho triệu tập tất cả những vừa hầu hạ ở thiên ện đến đây. Ta lại một cách thể lôi kẻ đó ra."
Lời này của nàng ta vừa thốt ra, tất cả mọi đều sinh lòng nghi hoặc.
Lâm Dao liếc Tiêu Hàm Chương, th trên mặt cũng đầy vẻ ngờ vực.
Tô Thái hậu và Tô Hoán càng nhíu chặt mày.
Nghe lời nàng ta nói tựa như muốn giúp , Lâm Dao nghi ngại nàng ta, nhưng nàng ta lại trao cho nàng một ánh mắt an tâm.
Tâm tư này quả thực khiến ta kh thể đoán được.
Hoàng hậu ứng tiếng "Được", liền sai triệu tập tất cả những ai ở thiên ện ngày hôm nay đến.
Các tỳ nữ đứng thành một hàng trong ện.
Ánh mắt Đường Ninh lướt qua từng trong số họ, sau đó nâng chiếc hộp trong tay lên hướng về phía họ.
"Trong chiếc hộp này đựng cổ trùng do ta cẩn thận nuôi dưỡng, chúng thể phân biệt được mùi hương dù là nhỏ nhất, và thích nhất là ăn thịt ."
Vừa nói nàng ta vừa mở chiếc hộp trước mặt họ, bên trong một miếng thịt thối rữa bò lổm ngổm hơn chục con trùng trắng.
Trên thân những con trùng trắng đó đều dính vết m.á.u loang lổ, khiến kh khỏi sởn gai ốc.
Mùi m.á.u t tràn ra càng khiến ta buồn nôn.
Một vài tỳ nữ nhút nhát th thứ đáng sợ và ghê tởm này, sắc mặt chợt trở nên trắng bệch, thân thể cũng chút đứng kh vững.
"Nếu đặt chúng lên những ngón tay ngọc ngà của các ngươi, chúng sẽ cần bảy bảy bốn mươi chín ngày mới thể gặm sạch da thịt, trong khoảng thời gian này sẽ khiến sống kh bằng chết, đến cuối cùng đôi tay chỉ còn lại xương trắng trần trụi."
Các cung tỳ đã sợ đến mặt kh còn chút máu, nhao nhao giấu tay vào trong ống tay áo, sợ bị những thứ đáng sợ này dính vào.
Lúc này Đường Ninh mới đóng hộp lại, đến trước mặt Lâm Dao.
"Ngươi muốn làm gì?" Tiêu Hàm Chương nàng ta hỏi.
Đường Ninh kh để ý đến , nói với Lâm Dao:
"Nàng quay lưng lại, ta để chúng ngửi mùi trên xiêm y của nàng, mới thể biết ai đã ra tay."
Lâm Dao nửa tin nửa ngờ nàng ta, cuối cùng vẫn quay lưng lại.
Tiêu Hàm Chương kh chớp mắt nàng ta, sợ nàng ta lại giở trò gì, gây bất lợi cho Lâm Dao.
Dù hành động này của nàng ta quả thực lạ lùng.
Nàng ta đặt chiếc hộp sau lưng Lâm Dao một lúc, sau đó lại quay về trước mặt nhóm cung tỳ.
"Nếu như mùi hương trên tay ai đó giống với mùi hương trên ngoại sam của Tiêu phu nhân, thì những con cổ trùng này sẽ bò lên tay nàng ta, gặm nhấm da thịt nàng ta. đó chính là kẻ đã đẩy Tiêu phu nhân. Giờ cần các ngươi đưa tay ra, để chúng phân biệt một chút."
Mọi nghe vậy tuy sợ hãi, nhưng cũng đều đưa tay ra.
Duy chỉ một sắc mặt đột biến, thân thể run rẩy bần bật, mãi kh chịu đưa tay ra.
Khi Đường Ninh đến trước mặt này, sắc mặt Thái hậu khẽ thay đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thoai-hon-xong-ta-th-bao-vat-trong-long-nguoi/chuong-115-nang-lam-nhu-vay-rot-cuoc-la-vi-dieu-gi.html.]
Đường Ninh chỉnh lại lọn tóc mai lòa xòa bên thái dương của tỳ nữ đó, dịu giọng nói với nàng ta:
"Đừng sợ, nếu kh ngươi, những con cổ trùng này sẽ kh động đến ngươi đâu."
"Nhưng nếu ngươi can tội, ta sẽ mang ngươi về nuôi cổ."
"Loại cổ trùng này ta còn hơn trăm con nữa, đến lúc đó chúng sẽ bò đầy khắp thân ngươi, gặm sạch da thịt ngươi nhưng sẽ kh làm tổn thương ngũ tạng lục phủ của ngươi. Ngươi đến lúc đó vẫn sẽ sống kh ra , c.h.ế.t kh ra ma."
Giọng nói của nàng ta tuy nhẹ nhàng chậm rãi, nhưng lại mang theo vài phần âm trầm kỳ lạ.
Tỳ nữ đó nghe vậy đã run như cầy s.
Lâm Dao cũng nín thở.
Hoàng hậu càng ngoảnh mặt , kh dám nữa, chỉ nghe th giọng Đường Ninh lại vang lên.
"Đưa tay ngươi ra ."
Th tỳ nữ đó vẫn kh chịu động đậy, Đường Ninh quay đầu Tiêu Hàm Chương.
"Thế tử kh đến giúp một tay ?"
Tiêu Hàm Chương liếc Đường Ninh một cái, liền bước về phía tỳ nữ rõ ràng đang chột dạ kia.
Đến trước mặt tỳ nữ đó, giữ chặt cổ tay nàng ta, kéo bàn tay nàng ta đến trước mặt Đường Ninh.
Đường Ninh liền định đổ cổ trùng lên tay nàng ta.
Tỳ nữ đó những con cổ trùng toàn thân dính máu, tuyến phòng ngự trong lòng đã hoàn toàn sụp đổ, nước mắt giàn giụa, liều mạng rụt tay lại.
"Đừng, đừng... Xin tha cho nô tỳ, xin tha cho nô tỳ ... Nô tỳ sẽ kh dám nữa."
Th nàng ta biểu hiện như vậy, những mặt há chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra .
Đường Ninh khẽ cười, thu lại chiếc hộp.
" này cứ giao cho Hoàng hậu xử lý ."
Tiêu Hàm Chương bu tỳ nữ đó ra, nàng ta liền mềm nhũn ngã xuống đất.
Hoàng hậu liền sai áp giải nàng ta vào Nội đình tư xét xử.
Tô Hoán mím chặt môi Đường Ninh, th nàng ta lại giúp Tiêu Hàm Chương, trong lòng vô cùng uất ức, nhưng lúc này cũng kh tiện phát tác.
Tiêu Hàm Chương lúc này lại chất vấn Tô Hoán:
"Lần này của sứ đoàn vào cung, Đại c tử lẽ nào kh kiểm tra kỹ lưỡng những thứ họ mang vào ? lại để họ mang thứ nguy hiểm như vậy vào cung?"
Chu Cảnh Ninh vết thương chân còn chưa lành, Tô Hoán liền chủ động xin chịu trách nhiệm an toàn nội ngoại của yến tiệc lần này.
và vật phẩm sứ đoàn mang vào đều qua kiểm tra kỹ lưỡng, đảm bảo an toàn mới được phép đưa vào hoàng cung.
Tô Hoán cũng chỉ cho xem qua loa, kh ngờ nàng ta lại mang thứ này vào.
Y kh thể hiểu nổi.
Nàng ta làm như vậy rốt cuộc là vì ều gì.
Ban đầu y còn nghĩ nàng ta lại âm mưu gì.
Kết quả lại thực sự chỉ để giúp Lâm Dao tìm ra ai đã đẩy nàng .
Giờ còn muốn kéo cả vào cuộc nữa.
Đường Ninh liếc Tiêu Hàm Chương, khẽ nhếch khóe môi.
"Thế tử qua cầu rút ván cũng quá nh đó. Ta vừa mới trả lại trong sạch cho phu nhân của ngươi, ngươi lại đối xử với ân nhân của ngươi như vậy ?"
Nàng ta ném chiếc hộp trong tay cho Tiêu Hàm Chương, khẽ nhướng mày.
"Ngươi đừng oan uổng Tô đại nhân. Chẳng qua là m con sâu rau ta sai đến Ngự thiện phòng của các ngươi mà l về thôi, lại thành thứ nguy hiểm ."
Tiêu Hàm Chương nhận l chiếc hộp, mở nắp ra xem xét kỹ lưỡng, quả nhiên chỉ là những con sâu rau bình thường.
Chẳng qua là bị nàng ta đặt trên một cục thịt thối, lại dính vết máu, lại được nàng ta nói thần th quảng đại đến vậy.
Vì thế mọi căn bản kh xem xét kỹ, lại đều tin lời nàng ta nói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.