Thoái Hôn Xong, Ta Thành Bảo Vật Trong Lòng Người
Chương 13: Thẩm Thanh Vân đã mặt xám như tro tàn
Nghe vậy, mí mắt Thẩm Th Vân giật giật.
Lúc này nàng ta thể tới được.
Nếu bị Lâm Dao th, làm ầm ĩ lên, vậy thì tất cả những gì đạt được hôm nay chẳng đều đổ s đổ biển .
Kh được, tuyệt đối kh thể để nàng ta vào làm hỏng việc.
Thẩm Th Vân lập tức cáo lui với Tiêu Hàm Chương.
“Thế tử, hạ quan ra ngoài xem .”
“Kh cần.”
Tiêu Hàm Chương vung tay lên, phía sau liền một mặc đồ thị vệ bước tới.
“Nếu đã là biểu của Thẩm đại nhân, vậy thì đều là một nhà, Sơ Cửu đưa vào đây.”
Thẩm Th Vân th thị vệ vâng lệnh rời , cả như rơi vào hầm băng, nhưng kh dám biểu lộ ra ngoài.
Tâm trạng hôm nay cứ lên xuống thất thường, bây giờ tim lại như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
kh biết Dương Nguyệt Như tại lại tới tìm lúc này.
kh đã nói với nàng ta, những dịp như thế này kh thể đưa nàng ta tới .
nàng ta lại kh nghe lời chứ.
Hiện tại chỉ thể trong lòng cầu nguyện nàng ta sẽ kh gặp Lâm Dao, lát nữa nhất định nh chóng tống khứ nàng ta .
“Thẩm đại nhân vào nhà đợi .”
Lời nói của Tiêu Hàm Chương kéo Thẩm Th Vân trở về với thực tại, tê dại theo Tiêu Hàm Chương vào sảnh phụ.
Tiêu Hàm Chương sai dâng trà, còn thì ngồi trên ghế thái sư bằng gỗ hoa lê, nâng trà nhấp nhẹ.
Thẩm Th Vân th Tiêu Hàm Chương kh ý định rời , trong lòng bất an.
Đây là còn muốn nghe lén cuộc nói chuyện của bọn họ ?
cầm chén trà uống một hơi cạn sạch, thầm nhíu mày.
Ánh mắt Tiêu Hàm Chương quét qua Thẩm Th Vân, y đặt chén trà trong tay xuống bàn nhỏ, mở miệng nói:
“Biểu của Thẩm đại nhân lúc này tới tìm, ắt hẳn chuyện gì gấp gáp.”
“Chắc là mẫu thân ta bệnh đau đầu kinh niên lại tái phát, nàng tới báo một tiếng.”
Thẩm Th Vân vắt óc suy nghĩ mới đưa ra được một lý do tương đối hợp lý như vậy.
Tiêu Hàm Chương kh đồng tình cũng kh phủ nhận, chỉ gật đầu.
Sơ Cửu ra ngoài đón Dương Nguyệt Như vào cửa.
Nàng ta vừa vào cửa đã bị khí phách phi phàm của phủ Hầu gia với lan can chạm khắc, xà nhà vẽ vời, hoa quý cỏ lạ làm cho choáng ngợp.
Toàn bộ phủ Hầu rộng lớn, bố cục lại chỉnh tề, dọc đường hoa cỏ bao qu dòng suối chảy róc rách.
Dưới hành lang treo đèn cung đình bằng lưu ly, dưới chân là gạch lát bằng ngọc trắng, quả là dời bước đổi cảnh.
Ánh mắt Dương Nguyệt Như đang bị cảnh tượng phồn hoa tinh xảo này thu hút.
Trong lòng nàng ta thầm than rằng nếu thể trở thành nữ chủ nhân của căn nhà này, vậy thì nàng ta c.h.ế.t cũng kh hối tiếc.
Khi ánh mắt nàng ta lướt khắp nơi, nàng ta lại th Lâm Dao.
Mà Lâm Dao cũng đã phát hiện ra nàng ta, vốn dĩ bọn họ cách nhau xa, nhưng bộ dạng ăn mặc của nàng ta thật sự quá chói mắt.
Thậm chí vẫn là bộ hồng y mà nàng ta đã mặc khi tới Lâm gia gặp nàng hôm đó.
Lâm Dao th nàng ta một khắc, tim bỗng đập mạnh.
Tâm tư nàng nh chóng xoay chuyển, lập tức nói với Tiêu Hàm Ngọc.
“Hàm Ngọc, còn nhớ năm mười tuổi ta đã tặng một cái túi thơm kh?”
Tiêu Hàm Ngọc hơi nghĩ một chút, gật đầu.
“ chút ấn tượng, vậy?”
“Cái túi thơm đó còn tìm th kh?”
“ thể tìm th, nhưng tốn một chút c phu, trong phòng ta đồ đạc nhiều quá, mẫu thân ta đã sai thu hết vào kho .”
Lâm Dao về hướng Dương Nguyệt Như .
Kh biết phụ nữ này tới đây sẽ làm ra chuyện gì, nói ra lời gì.
Nếu để Tiêu Hàm Ngọc biết nàng ta đã mang thai con của Thẩm Th Vân, nàng ta trong lúc kích động kh chừng sẽ làm ra chuyện gì đó.
“ giúp ta tìm xem, lúc đó kim chỉ của ta xấu quá, l ra ta thêu lại cho cái mới.”
“Bây giờ ? Một lát nữa là khai tiệc .”
“Chính là bây giờ, mau .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thoai-hon-xong-ta-th-bao-vat-trong-long-nguoi/chuong-13-tham-th-van-da-mat-xam-nhu-tro-tan.html.]
Tiêu Hàm Ngọc cũng kh biết Lâm Dao lại gấp gáp như vậy, nhưng nàng vẫn đồng ý tìm cái túi thơm đó.
Lâm Dao th nàng xa, vội vàng chạy về phía Dương Nguyệt Như.
Dương Nguyệt Như th Lâm Dao một khắc, trong lòng cũng sắp tức ên lên.
Thẩm Th Vân rõ ràng đã nói cả hai đều sẽ kh đưa tới, nhưng lại lén lút đưa Lâm Dao tới.
Uổng c ta còn vất vả chuẩn bị thọ lễ cho .
Những bức thư họa trong kho của đều bị nàng ta cầm cố, nàng ta còn tự bỏ tiền túi, mới góp được mười thỏi vàng, giúp thăng chức mở đường.
Bây giờ phủ Hầu gia chẳng sẽ ghi hết c lao này lên đầu Lâm Dao .
lại bộ y phục lẳng lơ mà Lâm Dao mặc hôm nay, rõ ràng là muốn câu dẫn biểu ca của nàng ta.
Hôm đó nàng ta vừa nói biểu ca chán ng những bộ đồ đơn ệu của nàng, hôm nay nàng ta liền ăn mặc như vậy để l lòng biểu ca.
Cái tiện nhân này.
Dương Nguyệt Như càng nghĩ càng tức, trong lòng càng thêm vạn phần kh cam lòng.
Nàng ta tuyệt đối sẽ kh để c lao này bị Lâm Dao cướp mất.
Nàng ta để phủ Hầu gia biết, món thọ lễ đó là do nàng ta chuẩn bị.
Khi nàng ta vừa vào cửa th Thẩm Th Vân, vạn ngàn cảm xúc dâng trào trong lòng.
Thậm chí trực tiếp khóc lóc lao tới chỗ Thẩm Th Vân, hoàn toàn kh phát hiện ra sự hiện diện của Tiêu Hàm Chương.
Tiêu Hàm Chương cũng bị hành động này của nàng ta làm cho ngây .
Thẩm Th Vân vội vàng đẩy nàng ta ra khỏi lòng, ra sức nháy mắt với nàng ta.
“ mẫu thân ta bệnh đau đầu kinh niên lại tái phát, nên nàng tới tìm ta?”
Nhưng Dương Nguyệt Như chỉ lo tự ủy khuất, Thẩm Th Vân nháy mắt tới mức mặt mày vặn vẹo, nàng ta cũng kh th.
“Bệnh đau đầu kinh niên gì, còn muốn lừa ta về ? Nếu kh ta tới tìm , ta còn kh biết lại đưa cái tiện nhân Lâm Dao tới đây, bây giờ lại đưa nàng ta mà kh đưa ta? kh nói…”
Lời còn chưa dứt, một chén trà sứ trắng đã vỡ dưới chân nàng ta.
Dương Nguyệt Như kêu lên một tiếng, vội vàng lùi lại m bước, lúc này mới th phía sau còn .
Thẩm Th Vân th vậy vội vàng chắp tay tạ tội.
“Thế tử thứ tội, biểu của hạ quan chưa từng th qua thế sự, ăn nói kh kiêng nể, đã mạo phạm Thế tử.”
Tiêu Hàm Chương liếc Thẩm Th Vân một cái, liền bước tới trước mặt Dương Nguyệt Như, kỹ lưỡng nàng ta.
Dương Nguyệt Như lúc này mới biết trước mắt này lại là Định Bắc Hầu Thế tử vừa mới về kinh.
Nàng ta tự biết vừa nói năng thất lễ, nhút nhát kh dám ngẩng đầu, giọng nói của Tiêu Hàm Chương từ đỉnh đầu nàng ta truyền xuống.
“ vì lại đưa ngươi tới?”
Thẩm Th Vân kh dám để nàng ta nói ra quan hệ của hai .
“Nàng ta chỉ là chưa từng tới…”
“Bản Thế tử kh hỏi ngươi.”
Tiêu Hàm Chương lạnh lùng liếc Thẩm Th Vân một cái, Thẩm Th Vân đành im lặng.
Y tiếp tục Dương Nguyệt Như.
“Ngươi đừng để ý đến , nỗi oan ức gì cứ nói ra, bản Thế tử sẽ làm chủ cho ngươi. Lâm Dao đã làm gì ngươi?”
Dương Nguyệt Như lúc này mới dám ngẩng đầu y.
Th y thần sắc ôn hòa , nàng ta cho rằng y thật sự muốn làm chủ cho .
“Thật ?”
Tiêu Hàm Chương gật đầu.
Dương Nguyệt Như được khích lệ, lá gan lớn hơn.
“Tiểu nữ đã con của biểu ca, nhưng Lâm Dao lại khăng khăng muốn chia rẽ chúng ta.”
Lời còn chưa dứt, ánh mắt Tiêu Hàm Chương đã chợt lạnh như băng.
Thẩm Th Vân nghe vậy cả cứng đờ.
Nàng ta tiếp tục nói:
“Thế tử ều kh biết, Lâm Dao hôm nay tới đây chính là để cướp c lao của tiểu nữ. Món thọ lễ tặng Lão phu nhân đều là do tiểu nữ chuẩn bị, bây giờ lại được dâng lên dưới d nghĩa của nàng ta, tiểu nữ nhất thời tình thế cấp bách mới nói ra những lời như vậy.”
Kh nhắc tới món thọ lễ thì còn đỡ, vừa nhắc tới Thẩm Th Vân lại cảm th trước mắt tối sầm.
“Ta cầu xin ngươi đừng nói nữa, Dao nhi tự chuẩn bị thọ lễ .”
Thẩm Th Vân kéo tay áo nàng ta, răng đều muốn cắn nát, từ kẽ răng bật ra m chữ này.
“Hai ngươi mang thọ lễ gì?” Tiêu Hàm Chương tiếp tục hỏi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.