Thoái Hôn Xong, Ta Thành Bảo Vật Trong Lòng Người
Chương 132: Đừng tưởng ta không biết là ngươi làm
Đường Ninh hít sâu vài hơi, cố gắng giữ cho bình tĩnh lại, nuốt xuống lời châm chọc của .
“Ta về trạch viện cũ của ta, việc thì đến đó tìm ta.”
Hiện giờ thân phận của nàng kh thể lộ diện, ở lại hầu phủ cũng kh là cách hay, Lâm Dao bây giờ chắc cũng kh muốn th nàng.
Trạch viện của nàng nhiều lối bí mật và mật thất, nếu chuyện gì xảy ra, ẩn nấp cũng tiện lợi.
Tiêu Hàm Chương tỏ ý đồng ý, với năng lực của nàng thì căn bản kh cần bận tâm.
“Trước khi Tấn Vương đến kinh, nàng kh được bất kỳ hành động nào, ta sẽ phái hai giám sát nàng.”
Đường Ninh khẽ nhếch khóe môi: “Tùy ngươi.”
Lúc này, Sơ Cửu đến tìm Tiêu Hàm Chương.
“Chủ tử, thiếu phu nhân muốn về Lâm gia tế bái mẫu thân nàng, hỏi ngài kh?”
Lần trước kỵ nhật kh thể tế bái, Lâm Dật và Lâm Dao liền định hôm nay thêm một chuyến nữa.
Tiêu Hàm Chương Đường Ninh, nhướng mày.
“Tế bái nhạc mẫu ta đương nhiên , nói với thiếu phu nhân, ta sẽ đến ngay.”
Đường Ninh quay đầu , ánh mắt sang nơi khác, kh muốn .
Khi Tiêu Hàm Chương về Vân Thủy Cư, Lâm Dao đã đến chỗ Lâm Dật.
Trên bàn bày biện hương nến, tiền gi và lễ vật lát nữa sẽ mang theo.
Tiêu Hàm Chương bảo Sơ Cửu chia ra một phần lễ vật mang đến cho Đường Ninh ăn.
Sơ Cửu nghe yêu cầu này của khóe miệng chút co giật.
Tiêu Hàm Chương lại căn dặn:
“Chọn hai theo sát nàng, sau này mỗi hành động của nàng ta đều nắm rõ.”
Sơ Cửu ôm lễ vật lĩnh mệnh làm.
Khi Lâm Dao trở về, th lễ vật trong hộp chuẩn bị đã vơi kh ít, nàng qu, trong phòng chỉ một Tiêu Hàm Chương.
Trên mặt nàng lộ ra một tia kinh ngạc, đến trước mặt Tiêu Hàm Chương, ngẩng đầu nheo mắt .
“Ngươi đã ăn lễ vật của nương ta ?”
“Sơ Cửu ăn.” Tiêu Hàm Chương mặt kh đổi sắc, “ nói buổi sáng chưa ăn cơm.”
Lâm Dao liền sa sầm mặt quay trở lại bàn để thu dọn đồ đạc, vừa dọn vừa lẩm bẩm bất mãn.
“Nhưng cũng kh thể ăn lễ vật được, thật nên tìm cho một vợ để quản thúc .”
“Phu nhân nói đúng.” Tiêu Hàm Chương vô cùng tán đồng lời nàng, nghiêm nghị nói: “ cũng thật kh quy củ chút nào.”
Sau khi thu dọn đồ đạc xong, ba liền trở về Lâm gia.
Bày biện hương án, đốt hương nến, đặt lễ vật ngay ngắn.
M khấu đầu xong, liền ném tiền gi vào chậu đồng đang cháy than.
Lâm Dao quỳ trên mặt đất ngẩng đầu bài vị của mẫu thân , thần sắc mang theo chút hoang mang, đột nhiên mở miệng hỏi Lâm Dật một câu.
“Nhị thúc, khi nương ta còn sống thích ta kh?”
Tay Tiêu Hàm Chương đang nắm tiền gi khựng lại, nghiêng đầu thần sắc của Lâm Dao.
Lâm Dật khẽ cười, biết phụ nữ trong kỳ thai nghén tâm trạng dễ biến động, thêm vào ngày hôm nay, nàng khó tránh khỏi suy nghĩ lung tung.
“Nói gì mà ngốc nghếch vậy, nào mẹ nào kh yêu con , hồi nhỏ con đáng yêu lại nghe lời, thật là được lòng , nương con đương nhiên yêu con.”
Nghe lời nói, Lâm Dao nở một nụ cười, lại tiếp tục thêm tiền gi vào chậu đồng.
Tiêu Hàm Chương ném tiền gi trong tay vào, lửa nh chóng bùng lên, phản chiếu trên gương mặt Lâm Dao.
th khóe mắt nàng vẫn còn mang theo ý cười nhàn nhạt, đôi mày mắt dịu dàng như thể xua tan cái lạnh giá và băng tuyết của mùa đ này.
Nhận th ánh mắt Tiêu Hàm Chương đặt trên , Lâm Dao đối diện với ánh mắt , nói với :
“Sau này ta nhất định cũng sẽ làm một mẹ tốt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thoai-hon-xong-ta-th-bao-vat-trong-long-nguoi/chuong-132-dung-tuong-ta-khong-biet-la-nguoi-lam.html.]
Nàng đưa tay sờ nhẹ bụng dưới của , mặc dù thai nhi bên trong còn chưa thành hình, nàng đã thể tưởng tượng ra dáng vẻ khi đứa bé ra đời.
Nàng cũng sẽ yêu con .
Câu nói này lại như một lưỡi d.a.o đ.â.m vào tim Tiêu Hàm Chương, khiến đột nhiên đau nhói, hơi thở chợt ngừng lại.
kh muốn để nàng biết sự thật chịu tổn thương, nhưng cũng kh quyền thay nàng đưa ra quyết định, nội tâm giằng xé giữa việc nên nói hay kh nên nói.
vô thức đưa tay nâng mặt nàng lên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán nàng.
Lâm Dao khẽ đẩy một cái, nhỏ giọng nói: “Nhị thúc vẫn còn ở đây.”
“Ta kh th gì cả.” Lâm Dật cười một tiếng, đứng dậy ra ngoài.
Sau khi tế bái xong, ba trở về hầu phủ, Lâm Dật xem bệnh tình của Tiêu Diễn.
Lâm Dao liền hỏi Tiêu Hàm Chương chuyện của Đường Ninh.
Ngoại trừ việc che giấu toàn bộ chuyện nàng ở Tấn quốc trước đây, những chuyện còn lại Tiêu Hàm Chương đều kh giấu nàng.
Nàng nghe xong cũng kh nói gì, Tiêu Lão phu nhân liền qua thăm nàng.
Lùng sục kinh thành m lượt, gây ra động tĩnh lớn như vậy.
Giờ đã tìm được, Tiêu Hàm Chương đương nhiên cũng nói với Hoàng đế một tiếng.
“Kẻ nào to gan như vậy dám bắt của ngươi?” Khánh An Đế hỏi.
“Vẫn chưa ều tra ra chủ mưu đứng sau, thù địch của thần cũng kh nhiều.” Tiêu Hàm Chương đáp.
nói lời này úp mở, Khánh An Đế vô thức nghĩ đến Tô Hoàn.
Chuyện Tô Thái hậu hãm hại Lâm Dao lần trước Khánh An Đế biết rõ, kh ngờ ta lại dám ra tay lần thứ hai.
Tuy chỉ là bắt dọa dẫm vài câu, cũng kh bị thương gì, nhưng lại khiến kinh thành lòng hoang mang.
Ngài tuy ý muốn để hai nhà Tô – Tiêu kìm hãm lẫn nhau, nhưng cũng chỉ giới hạn trong triều đường.
Tô gia nhiều lần dùng cách hạ lưu như vậy tư nhân đối phó Tiêu Hàm Chương, Khánh An Đế cũng kh thể nhẫn nhịn được nữa.
“Ngươi tiếp tục ều tra, ều tra ra là ai làm, Trẫm nhất định sẽ nghiêm trị.”
“Tạ Bệ hạ.” Tiêu Hàm Chương rút binh phù ra dâng lên Khánh An Đế, “Hiện giờ cục diện Bắc Cương đã ổn định, thần xin trả lại binh phù cho Bệ hạ.”
Khánh An Đế mắt khẽ động, ngài kh hề nghĩ Tiêu Hàm Chương sẽ chủ động giao binh quyền ra.
Quan quân hai bên đến nước này, ngài tin tưởng Tiêu Hàm Chương, nhưng cũng kh thể kh thừa nhận trong đó ẩn chứa vài phần kiêng kỵ.
Nếu kh với quyền thế mà hiện giờ đã thu gom ở triều đình, đã đủ để trực tiếp lật đổ Tô gia, nhưng ngài vẫn giữ Tô gia lại.
Giờ xem ra, cũng thể từ từ ra tay với Tô gia .
Sau khi cục diện triều chính ổn định, ngài mới thời gian rảnh để cắt giảm quyền lực trong tay các phiên vương ở khắp nơi.
“Ngươi cũng kh cần vội vàng như vậy.” Khánh An Đế khách sáo một câu.
Tiêu Hàm Chương chắp tay: “Quân đối thần bằng lễ, thần tự nhiên phụng sự thượng cấp bằng lòng trung.”
Khánh An Đế Tiêu Hàm Chương trong mắt tràn đầy sự hài lòng.
“Dù cuối năm Huyền Ưng Vệ cũng kh việc gì, cứ để bọn họ tiếp tục ều tra chuyện này, ngươi cứ nghỉ thêm vài ngày nữa , về an ủi phu nhân ngươi cho tốt.”
Tiêu Hàm Chương lĩnh chỉ vừa định cáo lui, đúng lúc gặp Tô Hoàn vào bẩm báo c việc.
Khi cùng Tô Hoàn lướt qua nhau, cố ý dừng bước lại.
Tô Hoàn th dừng lại, cũng đứng im, lịch sự hỏi một câu.
“Nghe nói Thế tử phu nhân đã tìm th ?”
Tiêu Hàm Chương lạnh lùng .
“Đừng tưởng ta kh biết là ngươi làm, ngươi đừng để ta nắm được nhược ểm.”
Tiêu Hàm Chương cố ý hạ giọng, trùng hợp là khoảng cách từ hai đến Khánh An Đế vừa đủ để Khánh An Đế thể nghe th câu nói này.
Tô Hoàn th nói vậy liền vội vã, liếc Khánh An Đế một cái, chau chặt mày, nghiến răng nói với Tiêu Hàm Chương:
“Ngươi nói bậy bạ gì vậy? Liên quan gì đến ta?”
Tiêu Hàm Chương kh thèm để ý đến nữa, cất bước thẳng ra ngoài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.