Thoái Hôn Xong, Ta Thành Bảo Vật Trong Lòng Người
Chương 20: Tổ mẫu dùng bữa
Ba cùng nhau đến Sùng Quang Các.
Lâm Dao hành lễ với Định Bắc Hầu.
“Bá phụ, thương tích ở chân của ngài thế nào ?”
Ngày yến tiệc mừng thọ, nam nữ phân chỗ ngồi, Lâm Dao kh cơ hội hỏi thăm Tiêu Diễn.
Nay gặp , nàng liền hỏi thăm bệnh tình của .
“Ha ha, vẫn như cũ, giờ lão phu đã thành phế nhân .”
Tiêu Diễn kh để tâm vỗ vỗ đôi chân .
Độc tố còn sót lại trong cơ thể chưa được th trừ, giữ được cái mạng này đã là may mắn lắm .
Các loại thuốc đều đã dùng qua, các d y khắp nơi cũng đã chẩn trị .
Trong lòng cũng đã chấp nhận sự thật này.
“Nếu hùng bảo vệ quốc gia như ngài còn khiêm tốn như vậy, thì chúng ta đây còn mặt mũi nào hưởng thái bình chứ.”
“Ha ha ha, con nha đầu nhà ngươi đúng là biết dỗ , trách gì nha đầu Hàm Ngọc kia cứ muốn quấn l ngươi.”
Tiêu Diễn cười vang.
“Ta nói sự thật mà bá phụ còn trêu chọc ta.” Lâm Dao cười nói.
Nàng thật lòng coi mỗi trong Tiêu gia như thân nhân của .
Cơm nước đã dọn xong, Hứa thị mời lão phu nhân đến, m liền nhập tiệc.
Hứa thị bảo Lâm Dao ngồi cạnh nàng.
Tiêu Hàm Ngọc và Tiêu Hàm Chương thì một ngồi bên trái, một ngồi bên lão phu nhân.
Trên bàn tiệc, m liền nói chuyện hôn sự của Lâm Dao.
Tiêu lão phu nhân cũng là tính tình thẳng t.
Nghe xong ngọn việc, bà cũng tức giận đập đũa.
“Thẩm Th Vân kia tr ra , ngợm ra ngợm, kh ngờ bên trong lại thối nát dơ bẩn, dám làm ra chuyện như vậy, đứa trẻ khốn khổ này sau này biết làm đây.”
Tiêu Hàm Ngọc hôm nay giày vò như vậy sớm đã đói bụng.
Vừa ăn ngấu nghiến thức ăn vừa nói: “Dao nhi đã quyết định từ hôn với .”
“Từ hôn?”
Hứa thị nghe Tiêu Hàm Ngọc nói Lâm Dao muốn từ hôn thì giật .
Nàng lập tức liếc Tiêu Hàm Chương.
Th đang thản nhiên ăn ngọn rau măng trước mặt, vẻ mặt kh chút biểu cảm.
Còn khá biết cách giả vờ.
“Từ hôn là tốt.”
Tiêu lão phu nhân lại vỗ bàn một cái, căm phẫn nói:
“Loại như vậy mà kh từ hôn với , chẳng lẽ còn giữ lại ăn Tết , tổ mẫu ủng hộ ngươi.
Chỉ là nữ tử bị từ hôn, nói ra rốt cuộc cũng kh hay tiếng.
Sau này e là cũng khó tìm được nhà chồng tốt.”
“Kh tìm được thì cứ ở với ta.”
Tiêu Hàm Ngọc nuốt miếng cơm trong miệng, vỗ vỗ ngực.
“Ta nuôi nàng.”
Tiêu lão phu nhân khinh thường một tiếng.
“Ngươi còn nuôi nàng? Ngươi hãy gả trước hãy nói, ngươi xem cả kinh thành này nhà nào dám cưới ngươi, ngươi còn khó gả hơn nàng .”
“Vậy thì tốt, hai ta cứ sống chung cả đời.”
Tiêu Hàm Ngọc chẳng hề bận tâm.
Khóe miệng Tiêu lão phu nhân nhếch lên, lại chuyển mục tiêu sang Tiêu Hàm Chương.
“Con cũng kh còn nhỏ nữa, chuyện của cũng nên sốt ruột , bây giờ nhiều nhà đã gửi thiệp cầu hôn cho nương con đ, ta th đích nữ nhà Ninh Viễn Bá kia…”
“Tổ mẫu dùng bữa.”
Lời còn chưa dứt, miệng bà đã bị Tiêu Hàm Chương nhét vào một cuộn cá bạc.
Tiêu lão phu nhân nhai xong, vừa định nói gì đó lại bị nhét thêm một con tôm sen.
Đây là kh cho bà nói chuyện .
Tiêu lão phu nhân nhận ra, liền vỗ vào cánh tay Tiêu Hàm Chương một cái.
Hứa thị th vậy vội lên tiếng trách mắng: “Hàm Chương, kh quy củ.”
Tiêu lão phu nhân chỉ vào Tiêu Hàm Chương, bực bội nói: “Các ngươi đúng là kh đứa nào làm ta bớt lo.”
Tiêu Hàm Chương khẽ cười, lại gắp một đũa măng xào đặt vào đĩa trước mặt bà.
“Nếu bớt lo toan một chút, tối cũng kh đến nỗi mất ngủ.”
Lời vừa dứt, trên cánh tay lại bị đ.ấ.m một cái.
Tiêu Hàm Ngọc xem trò vui kh sợ chuyện lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thoai-hon-xong-ta-th-bao-vat-trong-long-nguoi/chuong-20-to-mau-dung-bua.html.]
Xúi giục nói: “Tổ mẫu, đánh mạnh vào ca ca , để ta bớt ngày thường hay ức h.i.ế.p con.”
Tiêu Hàm Chương nhón một hạt lạc trên bàn, liền b.ắ.n về phía trán Tiêu Hàm Ngọc.
Đau đến mức nhảy cẫng lên.
Một nhà đùa giỡn ầm ĩ, kh khí vô cùng ấm áp.
Lâm Dao cảnh đó, khóe môi cũng bất giác cong lên.
Hứa thị nắm tay Lâm Dao nói:
“Trước kia con đang trong thời gian chịu tang, ta cũng kh tiện thường xuyên gọi con đến, nay bọn chúng cũng đã trở về, con cứ thường xuyên đến chỗ chúng ta chơi, đừng cứ mãi buồn rầu ở nhà.”
Lâm Dao cười đáp lời.
“Vâng, đừng ngại ta phiền là được.”
Dùng bữa xong, Lâm Dao kh nán lại lâu, Tiêu Hàm Ngọc liền tự nguyện tiễn nàng về.
Đến cửa, Lâm Dao liền bảo Tiêu Hàm Ngọc trở về.
Nàng vừa định vào cửa, liền một bóng đen từ sau gốc cây lướt ra.
Tâm trạng tốt đẹp vừa thoáng chốc tan thành mây khói.
“Ta đã đợi nàng ở đây một c giờ .” Thẩm Th Vân nói.
“Sau này Tiêu gia sẽ kh còn tìm phiền phức cho các ngươi nữa đâu.” Lâm Dao nói.
Nói xong, Lâm Dao liền vòng qua định bước vào, bị kéo l cánh tay.
Lâm Dao hất tay ra, ánh mắt bình tĩnh .
“ muốn gì?”
“Nàng còn chưa gây đủ náo loạn ? Ta đã hạ đến mức này , ngay cả mẫu thân ta cũng đến cúi đầu với nàng, nàng còn hỏi ta muốn gì? Rốt cuộc nàng muốn thế nào?”
Thẩm Th Vân kh hiểu vì chỉ chút chuyện nhỏ này mà nàng cứ mãi kh bu.
Lại còn khiến Tiêu gia đánh tới tận cửa.
“Ta kh thể nào bắt Nguyệt Như bỏ đứa bé được, nó là cốt nhục của Thẩm gia chúng ta, ta kh đành lòng nhẫn tâm đến thế.
Nếu nàng kh muốn hài nhi của nàng ta chiếm vị trí đích trưởng tử, ta thể kh ghi nó vào d phận của nàng.”
“Những chuyện này đều kh liên quan đến ta, kh cần nói với ta.”
Giọng Lâm Dao nhàn nhạt, mặt nàng kh chút gợn sóng.
Cứ như thể nàng đang nghe chuyện nhà khác vậy.
Thẩm Th Vân th nàng bộ dạng này, trong lòng càng thêm phiền não.
“Ta đã nói , Nguyệt Như sẽ kh ảnh hưởng đến vị trí của nàng, con của nàng ta cũng sẽ kh ảnh hưởng đến vị trí của con chúng ta, như vậy vẫn kh được ? Rốt cuộc làm thế nào nàng mới vừa lòng?”
“Ta đã nói ta sẽ từ hôn, muốn cưới ai, sinh con với ai đều kh liên quan đến ta.”
Giọng nàng kh nặng, nhưng từng chữ đều toát lên sự kiên quyết.
Khiến Thẩm Th Vân một thoáng hoảng hốt.
Cứ như thể nàng thật sự đã hạ quyết tâm, muốn từ hôn với .
Thế nhưng, nh đã phủ nhận suy nghĩ này.
Chưa nói đến chuyện hôn sự này là do phụ thân tự định đoạt, nàng sẽ kh trái lời.
Chỉ nói nàng là một nữ tử bị từ hôn, làm thể lập thân trên đời này.
Tiêu gia bọn họ thể quản nàng một thời, nhưng thể quản nàng cả đời ?
Nếu nàng từ hôn, cũng sẽ kh tìm được ai tốt hơn .
Nàng sẽ kh làm vậy đâu.
Nàng vẫn là đang dùng cách này để ép nhượng bộ.
Thẩm Th Vân hít sâu một hơi, trầm giọng nói:
“Rốt cuộc nàng muốn ta làm đến mức nào, nàng cứ nói thẳng .”
Thần sắc bình tĩnh của Lâm Dao cuối cùng cũng động đậy, lộ vẻ kh kiên nhẫn.
“Là đầu óc vấn đề, hay tai chướng ngại, kh hiểu tiếng ?”
Thẩm Th Vân nghẹn lời.
Lâm Dao thừa lúc kh đề phòng, giẫm mạnh lên chân một cái.
Ngay lập tức lách vào cửa, bảo khóa chốt cửa lại, nhốt ở bên ngoài.
Dưới chân đau nhói, Thẩm Th Vân mới từ tiếng mắng chửi của nàng hoàn hồn lại.
ngây cánh cửa đóng chặt.
Thẩm Th Vân tức giận phất tay áo, khập khiễng rời .
Sáng hôm sau, gần đến giờ Ngọ.
Lâm Dật dẫn theo thê tử vào kinh.
Lâm Dật vẫn chưa hay Lâm Dao gọi đến là vì chuyện từ hôn.
Suốt đường , vẫn vui vẻ cho rằng cốt nhục duy nhất của trưởng cuối cùng đã chỗ nương tựa.
nhận được thư của Lâm Dao, liền mang theo thê tử, lại đem theo sính lễ thêm cho nàng, vội vã lên kinh.
Nay cuối cùng cũng đã đến.
Chưa có bình luận nào cho chương này.