Thoái Hôn Xong, Ta Thành Bảo Vật Trong Lòng Người
Chương 47: Ba ngày sau, đợi ta đến dạm hỏi
Hơn một tháng sau, tiệm hương của Lâm Dao đã khai trương.
Đợt khách đầu tiên đến đều là những nghe theo lời giới thiệu của Tiêu lão phu nhân, đến mua hương an thần.
Hương an thần mà Tiêu lão phu nhân nhận được trong tiệc mừng thọ vô cùng hữu hiệu.
Bây giờ mỗi tối nàng đều thể an nhiên chìm vào giấc ngủ.
Khi trò chuyện trà nước với m bạn già của , nàng liền nhắc đến chuyện này.
Dù già , giấc ngủ sẽ ít , ai n đều nỗi trăn trở này.
Nhưng các nàng lại kh giao tình gì với Lâm Dao, cũng ngại ngùng kh tiện đến xin nàng.
Bây giờ biết được nàng đã mở một tiệm hương, tự nhiên đều đổ xô đến mua loại hương an thần thần kỳ trong lời kể của Tiêu lão phu nhân.
Thử xem rốt cuộc thật sự tốt như vậy kh.
Mỗi khi đến mua hương an thần, Lâm Dao đều dặn chưởng quầy tặng thêm một ít hương x mà các cô gái trẻ yêu thích để các nàng mang về.
thể tặng cho những vãn bối trong nhà.
Những loại hương này đều do Lâm Dao tự viết hương phương, tự nhiên khác với m loại hương x đã đại trà ngoài kia.
Ngay lập tức nhận được sự yêu thích của các quý nữ trẻ tuổi.
những yêu cầu cao hơn, còn thể viết ra sở thích của .
Để được ều chế loại hương độc nhất vô nhị chỉ thuộc về .
Tất nhiên giá cả cũng cao hơn một chút.
Kinh do được một thời gian, tiệm đã hoạt động ổn định.
Lợi nhuận cũng cao hơn nàng tưởng.
Vốn dĩ nàng chỉ nghĩ thể nuôi sống cả nhà là đủ .
Nay tính toán mỗi tháng, trong tay nàng vẫn còn kh ít dư dả.
Hôm nay nàng từ cửa hàng trở về, vừa mới an tọa.
Linh Tê liền hớn hở ôm một chiếc hộp đựng thức ăn sơn đen khảm xà cừ bước tới.
“Tiểu thư, thế tử đưa tới, nói là tự tay làm, dặn nhất định nếm thử.”
Kể từ lần trước Tiêu Hàm Chương và Lâm Dao đã định tâm ý.
liền thường xuyên lui tới Lâm gia, vô cùng ân cần.
Mỗi lần tới còn luôn mang theo kh ít đồ vật cho vợ chồng Lâm Dật, ngay cả Linh Tê, Trang ma ma và An An cũng quà nhận.
Khiến đám này ai n đều vui mừng khôn xiết.
Trang ma ma và Linh Tê đương nhiên đều nhận ra tâm ý của dành cho Lâm Dao.
Dù trước đây toàn là Tiêu Hàm Ngọc tới, Tiêu Hàm Chương ít khi đường hoàng ghé thăm.
Song sau khi hủy hôn, số lần tới rõ ràng nhiều hơn hẳn.
Nhưng quãng thời gian này Lâm Dao ngày nào cũng sớm về muộn.
Tiêu Hàm Chương sau khi tan c vụ cơ bản kh gặp được nàng.
Những ngày đầu khai trương, Lâm Dao kh thể kh tự quán xuyến mọi việc mới yên tâm.
đôi khi tới cửa hàng chờ nàng, nhưng nàng cũng kh thời gian nói chuyện vài câu với .
May thay giờ đây việc làm ăn của cửa hàng đã vào quỹ đạo, nàng cũng chẳng cần tự làm mọi chuyện nữa.
Nhờ đó nàng mới chút thời gian rảnh rỗi.
Hộp thức ăn được Linh Tê mở ra, bên trong bày một miếng bánh hoa quế.
“Một miếng?”
Lâm Dao nghi hoặc ngẩng đầu, Linh Tê vội vàng xua tay.
“Nô tỳ kh ăn vụng.”
Nàng l đĩa ra, đặt trước mặt Lâm Dao.
“ lẽ là lần đầu làm sợ kh ngon, nên chỉ làm ít thôi.”
Lâm Dao cầm lên cắn một miếng nhỏ, vị đắng chát lập tức lan tỏa trên đầu lưỡi.
“ lại đắng thế này?”
Linh Tê khó khăn giúp Tiêu Hàm Chương giải thích.
“ lẽ là… thế tử lần đầu làm, thể làm ra được như vậy đã là hay .”
Lâm Dao nhíu mày, vẫn cố nuốt xuống.
“Thế nhưng cũng kh thể biến bánh ngọt thành bánh đắng chứ.”
“Khó ăn đến thế ư?”
Linh Tê biểu cảm của Lâm Dao liền biết món này khá khó nuốt.
“Để nô tỳ bẻ một miếng cho nếm thử.”
Vừa nói, nàng vừa cầm miếng bánh bẻ đôi ra.
Tờ gi nhỏ giấu bên trong liền lộ ra.
Hai nhau, kh ngờ bên trong còn vật khác.
Tờ gi được mở ra, trên đó rành rành viết.
‘Lòng tương tư biết ngỏ cùng ai, Kẻ bạc tình nào hay.’
Lâm Dao thầm nghĩ thật ấu trĩ, lớn từng này mà còn bày trò này.
Linh Tê cười tủm tỉm lại gần, hỏi Lâm Dao.
“Tiểu thư, dòng chữ này nghĩa là gì vậy?”
“Kh gì.”
Lâm Dao hiện vẻ ngượng ngùng, gấp tờ gi lại.
“ kh nói nô tỳ cũng biết.”
Linh Tê khúc khích cười nói:
“Thế tử nói bạc tình, kh biết nhớ .”
Lâm Dao lườm nàng một cái.
“Ngươi trẻ con hiểu gì chứ.”
“Được được được, nô tỳ chẳng hiểu gì hết. Vậy chúng ta nên hồi đáp thế tử một chút kh, dù cũng đang chịu nỗi tương tư khổ sở kia mà.”
Linh Tê véo một miếng bánh bỏ vào miệng, vẻ mặt bi ai.
“Kh biết lòng này khổ sở đến mức nào, mới thể làm ra thứ bánh đắng ngắt như vậy chứ.”
Im lặng một lát, Lâm Dao cuối cùng cũng cầm bút viết chữ.
Tiêu Hàm Chương đang ở thư phòng phê duyệt c văn, Sở Cửu liền bưng hộp đựng thức ăn mà họ đã gửi hôm nay bước vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thoai-hon-xong-ta-th-bao-vat-trong-long-nguoi/chuong-47-ba-ngay-sau-doi-ta-den-dam-hoi.html.]
“Chủ tử, Lâm cô nương nhờ gửi hộp thức ăn về ạ.”
Cây bút trong tay Tiêu Hàm Chương khựng lại, ngẩng mắt .
“Bên trong gì kh?”
Sở Cửu nhấc lên hạ xuống trong tay hai cái.
“Rỗng tuếch.”
Tiêu Hàm Chương mím môi, sắc mặt hơi u ám, lại cúi đầu tiếp tục xem c văn trong tay.
“Biết , mang xuống .”
Nàng kh th tờ gi ?
“Khoan đã.”
Sở Cửu ôm hộp thức ăn vừa định bước ra khỏi cửa phòng, lại bị gọi lại.
“Mang qua đây cho ta xem một chút.”
Sở Cửu ấm ức ôm hộp thức ăn đặt lên bàn sách của .
vẫn kh tin chứ?
Chẳng lẽ sợ mang về ăn vụng ?
Nắp hộp thức ăn được Tiêu Hàm Chương mở ra.
Bên trong nằm một tờ gi nhỏ hình hoa mai đã được gấp gọn.
Tiêu Hàm Chương tay cầm tờ gi nhỏ lạnh lùng chằm chằm Sở Cửu.
“Muốn lén xem thứ chúng ta viết ?”
Khóe miệng Sở Cửu khẽ giật giật.
thật sự kh cái tật đó.
“Kh , thuộc hạ thật sự kh biết bên trong gi n.”
Ai ngờ hai này lại khéo chơi đến thế.
Th Tiêu Hàm Chương mở tờ gi nhỏ ra, Sở Cửu vội vàng quay lưng lại.
Chương nhỏ này vẫn chưa xong, xin hãy nhấp vào trang kế tiếp để đọc tiếp nội dung đặc sắc phía sau!
Kẻo lát nữa lại nghi ngờ lén .
Tiêu Hàm Chương dòng chữ nhỏ n th tú trên tờ gi, khóe mắt tràn ra ý cười.
Ngẩng đầu th Sở Cửu đã quay lưng , nhặt cây bút trên bàn chọc chọc vào eo .
“Ngươi kh xem trên đó viết gì ?”
Lưng Sở Cửu thẳng tắp.
Chắc c đây là thế tử nhà đang khảo nghiệm đây mà.
“Thuộc hạ một chút cũng kh hứng thú.”
Tiêu Hàm Chương mím môi.
“Ngươi quay lại đây, bổn thế tử lệnh cho ngươi .”
Mi tâm Sở Cửu khẽ giật, chút kh đoán được ý của chủ tử nhà .
Rốt cuộc là muốn hay kh muốn xem đây.
lại là một vòng khảo nghiệm mới kh.
Chủ yếu là thật sự kh hứng thú với những gì viết trên đó.
Nhưng thế tử nhà lại dùng khẩu khí ra lệnh, đành cứng đờ quay lại, da mặt dày mà liếc mắt một cái.
Trên tờ gi nhỏ viết: Núi cây, cây cành, Lòng yêu , nào hay.
“Kh ai từng viết cái này cho ngươi ?”
Khóe miệng Tiêu Hàm Chương ngậm ý cười, đột nhiên lên tiếng.
Sở Cửu ngây lắc đầu.
Ý nghĩa của những gì viết trên đó còn chẳng biết.
Tiêu Hàm Chương đứng dậy vỗ vỗ vai Sở Cửu, ra hiệu an ủi.
“Chuẩn bị xe, đến Lâm gia.”
Xe ngựa dừng trước cửa Lâm gia, Tiêu Hàm Chương kh xuống xe.
L bút mực ra lại viết thêm một tờ gi nữa, bỏ vào hộp thức ăn, sai Sở Cửu giao cho gác cổng.
gác cổng nhận l hộp thức ăn giao vào tay Lâm Dao.
Lâm Dao l tờ gi bên trong ra, mở ra đọc.
‘Kể từ khi ta gặp nàng, lòng liền sinh ngưỡng mộ, tình sâu như biển.
Ngày trước lặng lẽ c giữ, chưa từng nói ra lời nào, tất cả là vì trân trọng mối tình này, sợ làm phiền sự yên bình của nàng.
Hôm nay may mắn, được cùng nàng tâm ý tương th, nguyện dốc quãng đời còn lại, bảo hộ nàng vẹn toàn.
Ta xin nguyện cùng nàng kề vai sánh bước hồng trần, đồng cam cộng khổ, kh rời kh bỏ, cho đến bạc đầu.’
Trái tim Lâm Dao như bị thứ gì đó va đập mạnh, rung động dữ dội.
“Tiểu thư, thế tử vẫn ở ngoài cửa, kh vào cũng kh .”
gác cổng lên tiếng, mới kéo ánh mắt Lâm Dao khỏi dòng chữ.
Nàng cất bước thẳng ra ngoài cửa.
Dọc đường kh ngừng xuyên qua hành lang, bước lên lối nhỏ, qua cổng hoa rủ.
Mặc cho gió đêm cuốn lá rụng vờn qu vạt váy, cũng kh thể khiến nàng dừng chân dù chỉ một khắc.
Nàng bỗng nhiên muốn gặp .
Cho đến khi tới cổng, th đang ở ngoài cửa về phía nàng từ xa, nàng mới dừng bước.
Hai cứ thế cách cánh cửa đối diện nhau, kh ai nói lời nào.
Vạn vật im lìm.
Chỉ còn lại tiếng gió thoảng bên tai và tiếng tim đập.
Kh biết đã qua bao lâu.
Tiêu Hàm Chương lại quay về phía khoang trước xe ngựa viết một tờ gi nữa, sai đưa cho Lâm Dao.
cong môi cười với Lâm Dao, chỉ vào con đường phía sau, ra hiệu sắp rời .
Lâm Dao khẽ gật đầu với .
Ánh mắt nàng thu lại từ bóng lưng đang xa dần, rơi xuống tờ gi trong tay.
Tờ gi trong tay nàng từ từ mở ra.
“Ba ngày nữa, đợi ta hạ sính lễ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.