Thoái Hôn Xong, Ta Thành Bảo Vật Trong Lòng Người
Chương 51: Tổ mẫu đã đồng ý chưa?
Hương an thần thắp lên, Tiêu lão phu nhân mới chìm vào giấc ngủ.
Đợi đến ngày hôm sau bà dậy, Hứa thị liền đẩy Tiêu Diễn qua thăm bà.
Từ ma ma l một cái gối mềm đặt sau lưng Tiêu lão phu nhân, để bà tựa vào giường thoải mái hơn.
Tiêu Diễn mở lời hỏi thăm tình hình của bà.
“Mẫu thân đã đỡ hơn chưa, còn chỗ nào kh thoải mái kh?”
“Còn thể thế nào nữa, sớm muộn gì cũng bị con trai ngươi làm tức chết.”
Tiêu lão phu nhân mí mắt hé mở, một bộ dáng yếu ớt.
“Tiêu Diễn ta thể nói cho ngươi biết, ta xem hai vợ chồng ngươi ai dám để Lâm Dao bước chân vào cửa này, cái nhà này nàng ta thì kh ta, ta thì kh nàng ta.”
Tiêu Diễn và Hứa thị nhau một cái.
Đều ra đôi chút bất lực từ ánh mắt đối phương.
Hứa thị mở lời khuyên nhủ:
“Mẫu thân bớt giận , Hàm Chương đã biết lỗi , hiện giờ còn đang quỳ ở từ đường kìa, nếu chưa hả giận thì cứ để quỳ thêm vài ngày.”
Tiêu Diễn nói theo.
“Đúng đúng đúng, trời này gạch đá x trong từ đường lạnh lẽo thấu xương, quỳ ở đó là khổ sở nhất, nên để chịu khổ mà nhớ đời.”
Tiêu lão phu nhân kh nói gì, nhưng trên mặt cũng lộ ra vẻ kh nỡ.
Đỗ ma ma liếc hai vợ chồng, liền cúi thấp xuống thì thầm bên tai Tiêu lão phu nhân.
“Lão phu nhân, quỳ nữa e rằng chân Thế tử sẽ bị thương mất, tấm đệm mềm tối qua đưa tới, Thế tử hoàn toàn kh dùng.”
Tiêu lão phu nhân nghe vậy giật , lập tức ngồi thẳng .
Quát mắng hai này.
“Hai làm cha mẹ kiểu gì thế? Con mà kh biết xót . từ chiến trường trở về, vết thương trên còn chưa lành hẳn, chịu nổi sự giày vò như vậy.”
Tiêu Diễn trong lòng nghĩ bụng chẳng là vì .
Trên mặt lại lộ ra vẻ ủy khuất.
“Hài nhi đây chẳng muốn giúp mẫu thân hả giận .”
“Ta cần ngươi hả giận giúp ta .”
“Vậy ý mẫu thân là cho đứng dậy?” Tiêu Diễn hỏi.
Tiêu lão phu nhân ngẩng đầu Hứa thị.
“Ngươi làm mẹ kiểu gì thế, lại thật sự để quỳ cả đêm. Nếu bất kỳ sai sót nào, đừng trách ta truy cứu trách nhiệm của ngươi.”
Hứa thị giả bộ vẻ mặt kinh hoảng.
“Dạ, con dâu biết lỗi , con dâu gọi dậy ngay đây.”
Th nàng vẫn còn đứng đó, Tiêu lão phu nhân thúc giục:
“Còn kh mau , lại tìm một đại phu xem cho , đừng để quỳ hỏng chân thật.”
Hứa thị gật đầu, liền cất bước đến từ đường.
Tiêu Diễn bóng lưng Hứa thị rời nhướng mày.
Ánh sáng ban mai xuyên qua làn sương mỏng chiếu vào từ đường, in lên bóng dáng thẳng tắp của Tiêu Hàm Chương.
Sơ Cửu đứng ngoài cửa đợi , kh dám vào, cũng kh dám lên tiếng.
Th Hứa thị đến, chắp tay hành lễ.
“Phu nhân.”
Hứa thị gật đầu với nàng, bước vào từ đường.
“Đứng dậy .”
Tiêu Hàm Chương đôi chân đã hoàn toàn mất cảm giác, vừa nhúc nhích đôi đầu gối liền đau nhói như kim châm.
một tay chống đất mượn lực đứng dậy, loạng choạng vài bước.
Hứa thị th vậy vội vàng tiến lên đỡ l ,
“Đi gọi phủ y đến xem , bảo xin nghỉ cho con, con ở nhà nghỉ ngơi một ngày.”
Tiêu Hàm Chương kh khẳng định cũng kh phủ nhận, chỉ hỏi nàng.
“Tổ mẫu đồng ý ư?”
Hứa thị mím môi, cụp mắt nói:
“Chuyện cầu hôn này cứ tạm gác lại đã, bà tạm thời vẫn chưa chấp nhận được, chúng ta hãy tính toán lâu dài, dù Dao nhi ở đó cũng kh chạy đâu được.”
Tiêu Hàm Chương tập trung suy nghĩ một lúc lâu, mới nói một câu đã biết .
“Chuyện này mẫu thân kh cần bận tâm, con kh , con thay y phục đến vệ sở một chuyến.”
Ba ngày sau đến cầu hôn, đó là lời hứa đầu tiên dành cho Lâm Dao.
Hiện giờ đã là ngày thứ hai .
Nàng bị ta phụ bạc trước, trong lòng nhất định căm hận nhất kẻ kh giữ lời hứa.
Hiện giờ khó khăn lắm mới khiến nàng chấp nhận .
tuyệt đối kh thể thất hứa với nàng.
Nếu ngày mai kh đến dạm hỏi, nàng tinh ý như vậy, đến lúc đó nhất định sẽ nhận ra ều gì.
Nếu để nàng biết vì chuyện của hai họ mà và tổ mẫu mâu thuẫn đến mức này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thoai-hon-xong-ta-th-bao-vat-trong-long-nguoi/chuong-51-to-mau-da-dong-y-chua.html.]
Nàng nhất định sẽ kh đồng ý gả qua đâu.
Thời gian cấp bách.
Tiêu Hàm Chương sau khi tắm rửa thay y phục, liền trực tiếp đến vệ sở.
“Đi gọi Trình Quang tới.”
Trình Quang là chỉ huy đồng tri của Huyền Ưng Vệ, Tiêu Hàm Chương là cấp trên trực tiếp của .
Hiện giờ Huyền Ưng Vệ đang phụng thánh mệnh bí mật ều tra vụ việc lương thực cứu trợ ở Vĩnh Châu bị tham ô.
Chuyện này kéo dài một tháng, Bộ Hình và Đại Lý Tự vẫn kh ều tra ra kết quả.
Hoàng đế liền giao vụ án này cho Tiêu Hàm Chương tiếp quản, để tránh đánh rắn động cỏ nên chưa c bố ra bên ngoài.
Trình Quang đến sau đó chắp tay hành lễ với .
“Đại nhân, ngài gọi ta?”
“Ngươi mau mang bắt Sử Minh Đài.” Tiêu Hàm Chương trầm giọng phân phó.
Trình Quang đột ngột ngẩng đầu, chút kinh ngạc Tiêu Hàm Chương.
“Đại nhân, chúng ta kh bất kỳ chứng cứ nào đã bắt ? Huống hồ Bệ hạ muốn chúng ta âm thầm hành sự, như vậy chẳng là tự ý nhúng tay vào chuyện này, làm lộ rõ mọi việc .”
Sử Minh Đài nhậm chức Hộ bộ Viên ngoại lang, phụ trách áp tải lương thực cứu trợ lần này.
Lương thực cứu trợ được vận chuyển đến Vĩnh Châu, sau khi mở kho mới phát hiện gạo tốt bên trong đều bị tráo thành gạo mốc.
Gạo mốc ăn vào thể c.h.ế.t .
của Sử Minh Đài một mực khẳng định, là do quan viên Vĩnh Châu lén lút tráo đổi gạo tốt của triều đình.
Mà bên kia lại nói lương thực từ triều đình vốn là như vậy, sau khi nhập kho căn bản kh ai động vào.
Hai bên mỗi một lời.
Cho đến nay vẫn chưa thể tra ra số lương thực cứu trợ này rốt cuộc bị ai tráo đổi, vào lúc nào và ở đâu.
Đại Lý Tự và Hình bộ thẩm tra kh ra kết quả, lại khổ vì mãi kh tìm th chứng cứ.
Đành thả tất cả những bị giam giữ.
Lại từ các phương diện khác mà ra tay ều tra.
Huyền Ưng Vệ bọn họ kh chứng cứ cũng kh thể tùy tiện bắt .
Huống hồ Sử Minh Đài giờ đây đã thoát khỏi hiềm nghi.
Hình bộ và Đại Lý Tự đều đã phán vô tội.
Bọn họ lại bắt trở về, chẳng là nghi ngờ năng lực phá án của hai bộ môn này ?
Khiến cho cả hai đều đắc tội.
Trình Quang kh hiểu Tiêu Hàm Chương lại đưa ra quyết định như vậy.
“Ngươi sợ xảy ra chuyện? Cứ yên tâm, bề trên trách tội thì bổn thế tử sẽ gánh vác.”
“Thuộc hạ kh ý này.”
Trình Quang vội vàng nói.
“Chỉ là chúng ta sư xuất vô d a.”
“Cứ nói tố cáo đã nhúng tay vào việc lương thực cứu trợ.” Tiêu Hàm Chương lạnh giọng nói.
“Cái này…”
Chẳng là nói càn .
Th vẫn kh nhúc nhích, Tiêu Hàm Chương trên mặt đã chút kh kiên nhẫn.
“Còn kh mau .”
“Là.”
Trình Quang th kiên quyết như vậy, tự biết kh thể khuyên can, đành cắn răng bắt .
Sử Minh Đài sau khi bị bắt về, lập tức bị nhốt vào địa lao của Vệ sở.
Cả vô cùng tức giận.
Thánh thượng đã phán vô tội, Tiêu Hàm Chương dựa vào đâu mà bắt ta.
Trước khi vào đây, đã nhờ tìm Tô Tướng, sáng sớm mai trên triều đình sẽ dâng tấu sớ hạch tội Tiêu Hàm Chương thật nặng.
này thực sự quá cuồng vọng.
Nói tố cáo , khi trong lòng cũng hoảng hốt.
Kết quả đến đây mới biết, bọn họ căn bản kh thể đưa ra được nhân chứng này.
Phì!
Dám cả gan lừa gạt như vậy.
Sử Minh Đài từ khi vào đây liền liên tục chửi bới.
Cho đến khi th một bóng mặc trường bào màu mực xuất hiện trước mặt .
Ngọn đuốc trên tường lúc sáng lúc tối, soi rọi lên gương mặt Tiêu Hàm Chương.
Khiến ta kh thể rõ trên gương mặt u ám của là biểu cảm gì.
Sử Minh Đài th đến, lập tức đứng dậy, hai tay bám chặt song sắt cửa lao.
“Tiêu Hàm Chương, ngươi bắt bổn quan đến đây ý gì, còn kh mau thả bổn quan ra, nếu kh bổn quan sau khi ra ngoài nhất định sẽ dâng tấu hạch tội ngươi lạm dụng chức quyền.”
“Dùng hình chưa?”
Tiêu Hàm Chương ánh mắt thâm thúy Sử Minh Đài, lời nói lại hướng về Trình Quang bên cạnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.