Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thoái Hôn Xong, Ta Thành Bảo Vật Trong Lòng Người

Chương 87: Nghe nói ngươi biết điều chế hương?

Chương trước Chương sau

“Tiêu phu nhân cũng vào cung ?”

Lâm Dao dịch chuyển đầu gối, quỳ về phía Thái hậu.

thân ra mắt Thái hậu.”

“Đứng dậy .”

Lâm Dao tạ ơn đứng dậy, Thái hậu nói với nàng:

“Vừa Thái y nói Thái tử rơi xuống nước bị kinh hãi, cần chuẩn bị một ít hương liệu trừ tà tiêu tai, xua đuổi bệnh tật để đốt, nghe nói ngươi biết ều chế hương?”

Lâm Dao trong lòng thót lại, biết bà ta nhất định lại kh ý tốt.

thân kỹ nghệ nhỏ bé, đương nhiên kh thể sánh bằng các vị ều hương sư trong cung, kh dám múa rìu qua mắt thợ.”

“Tiêu phu nhân hà tất khiêm tốn.”

Thái hậu nghe vậy lộ vẻ kh vui.

“Hoàng hậu đã sốt ruột như vậy , chẳng lẽ chút chuyện nhỏ này ngươi cũng kh muốn vì Thái tử mà cống hiến sức lực? Ngươi trở về hãy nh chóng ều chế một bộ mang đến đây, ai gia cũng muốn sớm đốt cho Thái tử.”

Lâm Dao trong lòng khẽ thở dài, biết chuyện này chắc c kh thể tránh được.

Nàng liếc Hoàng hậu vẫn đang quỳ dưới đất cúi đầu, nói với Tô Thái hậu:

“Thái hậu, thân cần xem tình trạng của Thái tử ện hạ trước, xem phương thuốc Thái y kê, mới thể ều chế hương, tránh xung khắc với thuốc Thái tử ện hạ đang dùng.”

Hoàng hậu nghe vậy, mắt lộ vẻ mong chờ, căng thẳng về phía Thái hậu.

Thái hậu đảo mắt qua hai .

Biết đây là Lâm Dao đang tìm cơ hội cho Hoàng hậu gặp Thái tử, liền đồng ý.

Bà ta dù cũng kh thể mãi mãi kh cho hai mẹ con gặp nhau.

Nắm được sai lầm của Hoàng hậu, sau này đưa Thái tử về bên nuôi dưỡng, đó mới là mục đích của bà ta.

Nếu nhân tiện thể thu xếp Lâm Dao, thì càng tốt hơn.

“Các ngươi theo ai gia đến đây .”

Lâm Dao và Hoàng hậu lúc này mới đến Thọ Khang Cung gặp Thái tử.

Thái tử nhắm nghiền hai mắt nằm trên giường, trên đắp chăn b dày, khuôn mặt nhỏ n sốt đỏ bừng, môi đã khô nứt, thỉnh thoảng còn run rẩy.

Hoàng hậu th dáng vẻ đó của , bỗng nhiên rơi lệ.

Nàng phủ phục bên giường, đưa tay thử nhiệt độ của .

Sau khi bình tĩnh lại một chút, nàng quay đầu hỏi cung nhân đang hầu hạ ở Thọ Khang Cung.

“Thái y nói ?”

Vị cung nhân đó đáp:

“Bẩm Hoàng hậu nương nương, Thái y nói Thái tử ện hạ bị hàn tà xâm phạm biểu bì, lại bị kinh hãi, tâm khí hư yếu, tim đập kh yên, cần tĩnh dưỡng một thời gian.”

Th giờ ra n nỗi này, Thái hậu đương nhiên sẽ kh để chuyển chỗ.

Lòng Hoàng hậu lại càng chìm xuống vài phần.

Lâm Dao cúi đầu đơn thuốc Thái hậu sai đưa cho nàng, chìm vào trầm tư.

Thái hậu ngồi trên ghế hai , mở lời:

“Thôi được , Thái tử giờ đã thoát khỏi nguy hiểm, chỉ là bị sốt cao. Ngươi giờ lại đang mang long thai, đừng để chưa chăm sóc tốt đứa lớn lại lây bệnh sang đứa trong bụng, đừng ở đây lâu nữa, Tiêu phu nhân cũng ra khỏi cung nh chóng ều chế hương .”

Hai đành rời khỏi Thọ Khang Cung.

Sau khi mọi đều hết, Thái hậu sai chăm sóc cẩn thận Thái tử, quay về tẩm ện của .

Bà chống tay lên đầu, nửa dựa vào giường bên cửa sổ nghỉ ngơi.

“Mọi đã xử lý sạch sẽ chứ?”

cung nhân tiến lên bẩm báo.

“Bẩm Thái hậu, kh để lại một ai sống sót.”

Thái hậu hài lòng nhếch khóe môi.

Lần này dù thế nào, cũng nắm Thái tử trong tay, như vậy mới thể kiềm chế Hoàng đế.

Vị cung nhân đó tiếp lời:

“Phấn hoa cỏ Lê cũng đã chuẩn bị xong, Thái tử hiện giờ vốn đã phổi khí hư yếu, chỉ cần hít thứ này, chắc c sẽ gây ra chứng hen suyễn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thoai-hon-xong-ta-th-bao-vat-trong-long-nguoi/chuong-87-nghe-noi-nguoi-biet-dieu-che-huong.html.]

Thái hậu nửa khép mắt, lãnh đạm nói:

“Tìm một nh nhẹn mà làm.”

Khánh An Đế hạ triều sau khi biết chuyện này, liền đến Thọ Khang Cung thăm Thái tử.

Tô Thái hậu mặt mày âm trầm, trước mặt trách mắng Hoàng hậu vài câu.

l lý do Thái tử cần nghỉ ngơi thật tốt mà đuổi hai về.

Trở về tẩm cung của , Hoàng hậu khóc kh thành tiếng, quỳ dưới đất xin tội.

“Đều là thần vô năng, kh chăm sóc tốt Thái tử, kính xin Bệ hạ trị tội.”

Hoàng đế phất tay lui hết mọi trong cung, mới đỡ nàng dậy.

khẽ thở dài một tiếng, đáy mắt thoáng qua vẻ âm hàn.

“Kh liên quan đến nàng, thủ đoạn của bà ta kh ai hiểu rõ hơn trẫm.”

Khánh An Đế vén tay áo của lên, một vết sẹo dài bằng tấc liền lộ ra.

“Vết sẹo này, trẫm chưa bao giờ kể nàng nghe nó từ đâu mà . Đó là năm trẫm sáu tuổi, bị thị nữ bên cạnh Hứa Thái phi đang ở lãnh cung đẩy vào giá nến, cây nến xiên chéo đ.â.m vào cánh tay trẫm mà để lại.”

Hoàng đế trên mặt xẹt qua một nụ cười khẩy kh chút độ ấm.

“Lúc đó trẫm còn nhỏ, chẳng hiểu gì cả, th m.á.u chảy nhiều, lại đau thấu tim, sợ hãi vô cùng, cứ nghĩ sắp c.h.ế.t . Kết quả Thái hậu liền dẫn trẫm tìm phụ hoàng phân xử, phụ hoàng đại nộ giáng Hứa thị xuống làm phế phi.”

“Lúc đó trong lòng trẫm kh nói lên lời biết ơn bà ta, cảm th bà ta đã kéo trẫm ra khỏi khổ nạn, trẫm cũng là được ta yêu thương .”

“Thế nhưng sau này trẫm lén nghe được cô cô bên cạnh Thái hậu nói, hai thị nữ kia vốn là do Thái hậu sắp xếp, chính là để hãm hại Hứa thị.”

“Bề ngoài bà ta đối với trẫm từ ái hiền lành, nhưng sau lưng vì tr sủng kh biết đã làm bao nhiêu chuyện âm hiểm với trẫm.”

“Trẫm chỉ là c cụ để bà ta giữ vững địa vị và tr sủng, bà ta chưa bao giờ coi trẫm là . Nhưng trẫm lại chỉ thể giả vờ kh biết, còn ngày ngày diễn vở kịch mẹ hiền con hiếu với bà ta, nếu kh bà ta và Tô Tướng ngay lập tức thể thay trẫm.”

Bản thân đã chịu bao nhiêu tội khổ mới leo lên được vị trí này, chỉ tự biết.

kh muốn khơi lại những vết sẹo cũ, nhưng giờ để Hoàng hậu biết.

Hoàng hậu nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo của , với ánh mắt đầy xót xa.

Bỗng nhiên lại chút lạnh sống lưng.

Nàng kinh ngạc về phía Hoàng đế.

“Bệ hạ nghi ngờ chuyện của Lâm nhi là do mẫu hậu cố ý làm?”

Hoàng đế dùng ngón tay cái lau sạch vết lệ trên mặt Hoàng hậu.

“Kh bà ta thì còn ai nữa? Làm lại chuyện trùng hợp đến thế. Cung nhân chăm sóc Lâm nhi kh một ai ở bên cạnh, để một , sau khi rơi xuống nước, lại vừa hay được của Thái hậu cứu.”

Hoàng hậu trong lòng lập tức hoảng sợ, bất an về phía Hoàng đế.

“Vậy… vậy Lâm nhi… càng kh thể giao vào tay bà ta, hãy cứu …”

Hoàng đế ngắt lời thỉnh cầu của nàng.

“Nàng nói đúng, nhưng mắt trẫm kh thể lúc nào cũng dán chặt vào hậu cung, tay cũng kh thể vươn quá dài vào hậu cung.”

đặt hai tay lên vai nàng, sâu vào nàng, giọng nói đột nhiên trở nên vô cùng nghiêm nghị.

“Tĩnh Nhi, nàng hãy nhớ kỹ, hiện giờ nàng mới là chủ Trung cung này, nàng kh thể một mực chỉ biết nhẫn nhịn thoái lui.”

do dự một chút, như thể đã hạ quyết tâm nào đó, trầm giọng nói:

“Lâm nhi, trẫm muốn nàng tự đòi về. Nếu nàng ngay cả ều này cũng kh làm được, nàng cũng kh xứng làm mẫu hậu của .”

kh thể mãi mãi giúp nàng giải quyết hậu quả.

Nếu nàng tự kh thể trưởng thành, thì cũng kh gánh vác nổi vị trí này.

Hoàng hậu mắt khẽ lóe lên, đối diện , trong lòng cũng hiểu rõ ý .

Tiền triều đã đủ loạn , nếu nàng ở hậu cung còn kh thể gánh vác nổi, kh thể trở thành trợ lực của , mà chỉ thể kéo chân .

Vậy thì lẽ sẽ cân nhắc phế hậu.

Hoàng hậu cố gắng kìm nén những suy nghĩ rối ren trong lòng, nhẹ nhàng gật đầu với .

Lâm Dao trở về Hầu phủ liền sai chuẩn bị một đống hương liệu bày trên án.

Th Tiêu Hàm Chương trở về, nụ cười của nàng chút cay đắng.

vậy?”

Tiêu Hàm Chương th trước mặt nàng một đống phương thuốc hương liệu viết hỏng, tưởng nàng lại đang nghiên cứu hương liệu mới, đang vì chuyện này mà sầu muộn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...