Thoát Khỏi Ác Ma
Chương 12:
Trịnh Tuấn Khang tung chăn, cầm theo ện thoại xuống giường thẳng ra ban c. Tịnh Sa đưa mắt theo, qua lớp kính của cửa sổ sát trần, tấm lưng thẳng tắp của đàn khiến cô cảm giác bản thân bỗng trở nên thật xa lạ.
Hơn một năm ở gần , hoá ra cô vẫn chẳng biết chút gì ngoài những th tin mọi vẫn biết. Đối với đám đàn bà vẫn đeo bám , Tịnh Sa cô gì khác biệt? chăng chính là sự thù hận của !
Kh biết bên kia ện thoại nói gì, sắc mặt Trịnh Tuấn Khang trở nên cực kỳ căng thẳng.
cúp ện thoại, vội vàng trở lại phòng, ném ện thoại lên mặt bàn thẳng vào phòng tắm. Tốc độ cực nh đã ra ngoài, tới bên tủ quần áo, lựa nh một bộ thể thao tối màu mặc vào bước nh khỏi phòng.
Chẳng bao lâu tiếng động cơ xe ở dưới nhà vang lên. Trịnh Tuấn Khang lái xe chạy khỏi biệt thự. Tâm trạng rối bời, kiểu như trốn tránh.
Tịnh Sa đứng bên cửa sổ thở dài, cơ thể mỏi mệt cũng khiến cô lười quan tâm tới , kéo tấm chăn còn vương mùi hương của hai quấn chặt l , trở lại giường nhắm mắt cố ru ngủ tiếp.
Giấc ngủ này tới tận trưa hôm sau mới tỉnh, Tịnh Sa nhận được ện thoại của Quốc Bảo, nhắc cô cùng tới Trịnh Gia.
đàn ngồi trong xe giơ tay chào Tịnh Sa. Cô cúi đầu chào, ra khỏi cửa biệt thự của Tuấn Khang nh chóng lên xe, cười hỏi: “ Quốc Bảo tới c ty việc ?”
“ trai bận một thời gian, thay quản lý, em làm thư ký của nhé!” Trịnh Quốc Bảo mỉm cười.
“Thật ạ?” Tịnh Sa chỉnh lại bộ quần áo chút đơn giản của : “Em, em nghĩ là theo chăm sóc thôi , nên mặc như này kh ạ?”
Trịnh Quốc Bảo Tịnh Sa, bĩu môi: “ chút kh tương xứng, thế này càng giống như tình bé nhỏ hơn!”
Tinh Sa bật cười: “ đừng đùa nữa!”
Quốc Bảo vốn chỉ trước mặt Tịnh Sa mới dáng vẻ này. Vệ sĩ của đang lái xe cũng kh lạ lẫm, ánh mắt dành cho Tịnh Sa cũng thân thiện hơn nhiều.
Xe dừng trong gara Trịnh Gia. Vệ sĩ giúp Quốc Bảo ngồi vào xe lăn đẩy , Tịnh Sa sóng bước bên cạnh vào thang máy riêng.
Cửa thang máy mở ra, đây là tầng năm của toà nhà. Thư ký của Tuấn Khang kính cẩn cúi : “Chào phó chủ tịch!”
Quốc Bảo gật đầu: “Tịnh Sa sẽ là thư ký riêng của thời gian này, tài liệu liên quan tới chuyên môn tự xử lý, đừng bắt cô làm việc quá sức!”
Cung Nghị mờ mịt Tịnh Sa như hiểu ra vấn đề cúi đầu đáp ứng: “Vâng ạ!”
Kh giao việc liên quan tới chuyên môn thì làm gì? Còn kh được quá sức? Đây chẳng nói cô gái này là… để trưng cho đẹp hay ?
“Bảo!” Tiếng gọi dịu dàng từ phía xa vọng tới.
Mọi lại liền th một cô gái trang ểm nhẹ nhàng, mặc bộ váy trắng trang nhã bước đến.
“ biết Tuấn Khang đang ở đâu kh?”
“Kh?” Quốc Bảo lạnh nhạt đáp. Đàn bà vây qu Tuấn Khang cũng đủ loại, nhưng đàn bà này là kẻ mà chán ghét nhất.
“Đây là?” Thục Lan Tịnh Sa hỏi.
“ của !” Quốc Bảo nói vẫy tay cho vệ sĩ đẩy xe .
Tịnh Sa cô ả vội vàng bước theo, cảm giác hằn học trong ánh mắt của cô ta thực khiến khác khó chịu.
Mà sau khi họ rời , khóe miệng Thục Lan khẽ nhếch nở một nụ cười thâm độc.
Cô ra là Đinh Thục Lan, vị hôn thê đã từ hôn của Trịnh Quốc Bảo, đồng thời cũng là bạn thân của Tuấn Khang, trước kia vì thích Tuấn Khang mà tuyên bố từ hôn với Quốc Bảo.
Hành động này quá tai tiếng nên nhà họ Đinh đã ép cô ta sang quản lý chi nhánh c ty bên nước ngoài mất m năm giờ mới được trở về, vậy nên đã bỏ lỡ khá nhiều chuyện.
Vốn dĩ cô ả cho rằng đã bị vụt mất Tuấn Khang nhưng lại biết sau vụ tai nạn, Hứa Tuệ Linh đến giờ vẫn chưa tỉnh, như vậy cô ta còn cơ hội. Thế là vừa xuống máy bay liền tìm . Kết quả chính là tình huống vừa , rõ ràng Quốc Bảo vì chuyện từ hôn mà ghi thù kh nói cho cô ta về Tuấn Khang.
Nghĩ đến ều gì đó, nụ cười của cô ta càng quỷ dị hơn, thậm chí mang theo một chút hung ác độc địa: “Què ra bộ dạng như thế còn muốn chó già giữ xương!”
Đinh Thục Lan quay sang Cung Nghị: “Sếp của đâu !”
“ kh biết thưa cô Đinh!”
“Hừ!” Đinh Thục Lan hừ mũi nện gót rời . Chờ ngày cô làm bà chủ Trần Gia, việc đầu tiên chính là tống cổ tên què kia, sau đó đến tên thư ký kh biết ều này.
Thang máy khép lại, Cung Nghị l ện thoại gọi cho lễ tân: “Báo cho bên an ninh, chừng nào lệnh của sếp Trịnh mới cho cô Đinh lên gặp!”
***
Vài ngày trôi qua, c việc ở Trịnh Gia của Tịnh Sa nhàn dỗi, thời gian được nói chuyện với cha cũng nhiều hơn.
U Chẩm biết chuyện con gái làm thư ký của Trịnh Quốc Bảo thì chút lo lắng, ai mà chẳng từng nghe qua phó chủ tịch Trjịnh Quốc Bảo là đàn tính cách cực đoan ra , nhưng sau vài lần ngheTịnh Sa kể chuyện, cũng yên lòng phần nào.
Đôi khi cuộc sống yên bình hiện tại đã khiến cho Tịnh Sa quên mất bản thân đã từng bị đàn kia ép buộc ra .
Thời gian làm thư ký hờ cho Quốc Bảo, cô cũng được bổ túc cho nhiều kiến thức, những thiếu hụt về c nghệ cũng nh chóng được lấp đầy.
“Em muốn một lần được đứng trên sân khấu kh?” Quốc Bảo chống tay vào cằm Tịnh Sa ngồi ở chiếc bàn đối diện đang ngân nga hát.
Tịnh Sa ngưng hát, đàn nháy mắt hỏi: “Nếu như ngày đó, em thích được Bảo ôm hoa tự mang lên tặng!”
Quốc Bảo trìu mến cười.
“Hai vẻ hợp nhau quá nhỉ?” Trịnh Tuấn Khang đã mất tích một thời gian đột nhiên xuất hiện.
tới bên Tịnh Sa, chống tay lên mặt bàn, nghiêng cô, nhếch miệng hỏi: “Muốn làm ca sĩ à?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tịnh Sa hơi cau mày, mùi thuốc khử trùng nhạt trên khiến cô cảm th chút khó chịu, cổ họng lập lờ muốn nôn.
Biểu hiện ghét bỏ này của Tịnh Sa khiến khó chịu, bàn tay cứng như thép lại vươn tới bóp mạnh cằm cô: “ thế? lâu như thế cô kh th nhớ chút nào hả?”
“, về thì em trả c ty cho đ, giờ Tịnh Sa là thư ký của em, em sẽ đưa cô !” Trịnh Quốc Bảo ều khiển xe lăn rời khỏi bàn làm việc tới bên cạnh Tuấn Khang.
Cách một chiếc bàn, Tịnh Sa cũng thể cảm nhận được cơ thể đang ẩn chứa sự tức giận.
“Nh như vậy đã thành thư ký của em trai ?” Tuấn Khang bỏ cằm của Tịnh Sa ra, trên gương mặt trắng nõn hằn lên m dấu tay ửng đỏ.
“Đi theo !” cô ra lệnh.
“!” Quốc Bảo gọi.
“Việc này kh liên quan đến em!” Lần đầu tiên Tuấn Khang nổi cáu với đứa em trai mà yêu quý.
“Đừng để nhắc lại!” Tịnh Sa như con sói đang mồi.
Tịnh Sa đứng dậy, rốt cuộc cũng đã thoát khỏi ảo mộng mà tỉnh giấc.
“ Quốc Bảo, em với Tuấn Khang, nhớ tập luyện đúng giờ nhé!” Tịnh Sa dặn Quốc Bảo nh chân đuổi theo Tuấn Khang.
đưa cô tơis một salon khá nổi tiếng, trước bảy giờ tối hai đã mặt trong một bữa tiệc sang trọng của giới thượng lưu.
Thực ra mà nói Tịnh Sa cũng chẳng quan tâm, việc của cô chính là đóng vai bạn tiệc của , là một b hoa nhỏ ngoan ngoãn hiểu chuyện là được. Chỉ mong đừng giống lần trước, thêm một vết sẹo trên tay.
Nghĩ tời đây Tịnh Sa lại bất giác đưa mắt khắp hội trường, chỉ th các ô bàn sang trọng được sắp xếp tinh tế. Trên các bàn đã ngồi, lướt qua, cũng chưa th Hạ Kiệt, Tịnh Sa thoáng yên tâm.
Nhưng đổi lại, ánh mắt hau háu của đám đàn với vẻ ngoài lịch sự đang đặt lên cô, tưởng như muốn xuyên qua chiếc váy đen phần kiệm vải mà Tuấn Khang muốn cô mặc này mà thấu bên trong. Tịnh Sa khó chịu càng cố nép sát vào Tuấn Khang hơn, mong thể giúp cản bớt ánh thiếu đứng đắn .
Đúng lúc này một gã phục vụ tới, đúng phép tắc cúi đầu chào đưa hai hướng về phía bàn tiệc trung tâm.
Vừa an vị, một lão già liền kiếm cớ bước đến chúc rượu. Chỉ là uống lại chính là Tịnh Sa.
“Xin mời bạn tiệc của ngài Trịnh một ly!”
“Xin lỗi! kh biết uống!” Tịnh Sa lúng túng từ chối.
“Ngài Trịnh, xem ra cô kh nể mặt !” Lão già lên tiếng.
“Uống !” Tuấn Khang lạnh lùng ra lệnh.
“Nhưng…”
“Đây là Lã, cổ đ lớn nhất của tập đoàn dầu khí toàn quốc!” Tuấn Khang cô bằng ánh mắt mỉa mai giới thiệu. “Đắc tội với , cũng chẳng cứu nổi em!”
Tịnh Sa ngửa cổ uống cạn ly rượu nặng, mắt mũi hoa lên, ho sặc sụa.
Cứ vậy, một lại một , chẳng m chốc Tịnh Sa đã rơi vào trạng thái say mèm bắt đầu nói nhảm.
“Trịnh Tuấn Khang, là thằng tồi!”
“Giỏi , em còn dám mắng cả ?” Tuấn Khang cười trào phúng.
“ là cái thá gì mà kh dám mắng?”
“Đứng lên!” quát.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Tịnh Sa ngả nghiêng ngước lên .
Tuấn Khang thở dài, cởi áo vest ra khoác lên vai cô, túm ôm vào lòng đưa cô rời khỏi đó.
***
Sáng hôm sau, Tịnh Sa quen giấc tỉnh dậy, đầu cô đau buốt, hai đầu l mày cau chặt, miệng suýt xoa. Bao lâu nay cô dậy vào giờ này để làm nên nhất thời vẫn cho rằng hôm nay cũng vậy.
Tịnh Sa khó khăn mở mắt ra, đập vào mắt là một vòm n.g.ự.c trần nở nang, hấp dẫn.
Khắp trong kh khí đều là mùi vị hoan ái còn chưa tiêu tan.
“Tỉnh ?” Tuấn Khang lên tiếng hỏi, giọng nói hoàn toàn tỉnh táo.
“Đến giờ làm…”
“Quốc Bảo ra nước ngoài ều trị chân , hiện tại em là thư ký của . À…” với tay đưa cho coo một bản thỏa thuận: “Ký vào đây!”
“Gì thế?” Tịnh Sa ngơ ngác.
“Hợp thức hóa mối quan hệ bạn giường của chúng ta, xóa bỏ khoản nợ 500 triệu của U Chẩm, ngoài ra sẽ trả lương hàng tháng cho em, đồng thời sẽ tìm cho em một quản lý, đưa em lên sân khấu để tỏa sáng… Chỉ - Một - Lần!”
Tịnh Sa kh quan tâm ý tứ phía sau câu nói của cho lắm, cái cô chính là số tiền lương kia, năm mươi triệu một tháng đều, trả trước 1 năm, đổ vào tài khoản riêng. Một tia tính toán thoáng qua trong mắt, Tịnh Sa cầm bút ký tên.
“Em th minh hơn đ, nhớ cho kỹ, trong thời gian bên kh được qua lại với bất kỳ đàn nào khác, để bắt được, sẽ bóp c.h.ế.t em!”
Tịnh Sa gật đầu, cô biết kh chỉ đe dọa xu.
Tuấn Khang bật cười, hất tấm chăn mỏng rơi xuống đất chỉ vào bộ phận nam tính của ra lệnh: “Tới thực hiện ều khoản của thỏa thuận , bất cứ khi nào yêu cầu!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.