Thoát Khỏi Ác Ma
Chương 16:
Chuơng 16:
Chiếc hộp Pandora được mở ra.
Trịnh Tuấn Khang mỉm cười, tình ý trong đáy mắt càng thêm nồng đậm, từ từ đan những ngón tay thon dài vào bàn tay mảnh khảnh của cô, nắm chặt đè lại bên gối.
sẽ cho cô một khoảng ký ức đẹp nhất, để sau này khi nhớ lại, ít nhất ấn tượng về trong cô cũng kh quá tệ.
Nụ hôn của mang theo tất cả sự nâng niu mà Tịnh Sa chưa bao giờ được trải nghiệm.
Cô cứ thế đắm chìm vào trong dòng cảm xúc nồng nhiệt, đàn đã cởi hết y phục từ lúc nào, cơ thể với những khối cơ bắp hoàn mỹ nóng hổi nhẹ nhàng chạm vào làn da mềm mướt mát lạnh. Tựa như nước với lửa chuẩn bị giao hòa. Chỉ một chút chạm nhẹ cũng đã khiến cả hai đê mê ngất ngây.
Tịnh Sa lim dim mắt hưởng thụ sự ngọt ngào, biểu cảm của cô khiến Tuấn Khang bật cười, giọng nói pha chút bỡn cợt lại vang lên: “Em đẹp lắm, nhất là khi động tình!”
“…” Tịnh Sa mở lớn mắt, muốn nói nhưng âm th phát ra đến cô nghe cũng cảm th đỏ mặt.
“Chỗ này của em đúng là vô cùng mềm mại và ngọt ngào.” nhổm b rộng hai đùi cuả cô ra, ngón tay vén một bên mép quần lót sang bên lộ ra b hoa e ấp bên trong tán thưởng. “Thật thơm nha!”
Vừa dứt lời, cái lưỡi linh hoạt của liền hung hăng đưa dọc moọt đường len giữa hai cánh hoa thịt mềm: “Chậc chậc, mùi vị của em khiến mê quá ha!”
đàn vừa khẩu giao vừa nói ra những câu kh đứng đắn, Tịnh Sa hoàn toàn câm nín, cả bị cảm giác mới mẻ kích thích, miệng ngân nga thoát ra những âm ệu vụn vặt. Hang nhỏ cũng kh chịu thua, róc rách chảy kh biết bao nhiêu mật ngọt, toàn bộ đều bị nuốt vào bụng.
Ngón tay nhẹ mở cánh hoa lộ ra cái lỗ nhỏ, dòng mật đang từ đó mà tuôn trào đều đươc chiếc lưỡi hứng l, một giọt cũng h lãng phí. Quyện hết mật ngọt bên ngoài thì tiếp tục luồn lách vào bên trong lỗ nhỏ ẩm ướt mềm mại ngoáy tròn.
“Ưm…” Tịnh Sa kh tự chủ được rên lên một tiếng, cơ thể uốn cong, đôi tay túm l mái tóc của như đẩy lại như ghì đầu vào nơi tư mật của .
“Ưm… Mẹ kiếp! Tuấn Khang, làm gì thế!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thoat-khoi-ac-ma/chuong-16.html.]
đàn kh trả lời, vẫn cần mẫn l.i.ế.m láp cánh hoa ngày càng ướt át kia. Tịnh Sa xấu hổ tới mức cả cơ thể vừa nóng ran vừa ửng đỏ. lại vừa hoảng sợ vừa kích thích tới run lên bần bật.
Bên tai cô ngoài tiếng lép bép do hành động của đàn tạo ra, thì chỉ còn lại tiếng đập thình thịch của trái tim hai .
Lỗ nhỏ bí ẩn trốn giữa các cánh hoa bị liếm, bị ngoáy, chiếc lưỡi đó còn bắt chước độc tác ra vào nữa… kh ngừng khiêu khích cô. Từng trận khoái cảm xa lạ cứ thế cuồn cuộn dâng lên làm Tịnh Sa vô cùng choáng ngợp.
Cô cựa muốn thoát nhưng đôi tay đàn chẳng khác nào gọng kìm siết chặt eo vào h kh cho cô chút cơ hội trốn chạy nào.
liếc mắt Tịnh Sa, ngậm l hạt kê nhỏ ở giữa cánh hoa đảo lưỡi mút một cái làm cô giật nảy , mật ngọt róc rách chảy ra thêm một trận nữa. Lần này kh kịp hứng l, tất cả đều chảy xuống m, ướt nguyên cả mảng ga giường.
“Chậc chậc, em nhiều nước thật đ!” đàn ngẩng đầu gương mặt đỏ như trái gấc của Tịnh Sa. Bên mép còn loang mật dịch, chảy tới cằm. “ uống cũng kh xuể nè!”
“ cố tình trêu đùa em…” Cô cảm th rõ ràng bản thân bị bắt nạt mà.
Hai ngón tay của vẫn đặt tại lỗ nhỏ, khẽ khều một đường ở giữa các cánh hoa, mơn trớn bên ngoài, lập lờ khiêu khích: “Em thèm khát cảm giác được đ.â.m vào đây kh?”
Tịnh Sa cong , lắp bắp: “ đừng… trêu đùa… em… nữa, ưm...”
bật cười, ngón tay giữa đang ở bên ngoài lỗ nhỏ bất ngờ cắm thẳng vào trong, đồng thời ngón tay cái day ấn lên hạt kê ở bên trên. Vách thịt ướt át gắt gao cắn mút ngón tay khiến Tuấn Khang sung sướng, cổ hongj phát ra tiếng rên hừ hừ.
Vô số mật ngọt từ lỗ nhỏ thi nhau trào ra ngoài, theo ngón tay của mà văng vẩy khắp mặt đệm. Tuấn Khang tiếc nuối lại cúi xuống kê miệng vào, vươn lưỡi nuốt sạch sẽ.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Nơi tư mật của Tịnh Sa được ngón tay và miệng lưỡi của chăm sóc nhiệt tình. Hạt kê phía trên nằm trong miệng của đàn hết dùng lưỡi bật bật lại dùng răng hơi cắn nhẹ…
Cơ thể Tịnh Sa bị kích thích tới đỉnh ểm. Chẳng m chốc mà toàn thân cô căng thẳng, một dòng ện chạy dọc sống lưng, tiếng gầm vang lên, phóng thích tất cả tích tụ sung sướng ra bên ngoài, nhiều tới nỗi phun thành dòng, cố cũng chẳng thể nuốt kịp, chảy tràn ra ga giường ướt rầm rề như trẻ con tè bậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.