Thoát Khỏi Bóng Tối
Chương 4:
“Em”
Hơi thở Tưởng Dục đột nhiên dồn dập, dường như nhận ra ều gì đó, giọng ệu thay đổi gấp: “Lê Tỉnh, dù em tin hay kh, và Lạc Thiêm kh như em nghĩ! thể giải thích trực tiếp với em!”
Sợ từ chối, ta vội vàng nói thêm.
“Em rốt cuộc đang ở đâu? Nói cho biết, sẽ đến đón em ngay!”
Ừm.
Câu này nghe quen ghê.
Là câu cửa miệng của trước đây.
Những lúc như thế này, Tưởng Dục đang chơi vui vẻ, đáp lại ngoài câu “Đừng làm mất hứng,” thì là “Đừng bận tâm đến , em ngủ sớm .”
m th nền lần nào cũng khác nhau, nhưng kh thể thiếu giọng nữ yểu ệu kéo dài lời mời rượu đầy quyến rũ.
Đột nhiên mất hứng tiếp tục trò chuyện.
lạnh lùng nhếch môi.
Động tác chuẩn bị cúp ện thoại bị một tấm thẻ phòng đưa đến trước mặt chặn lại.
nghi hoặc ngước mắt lên.
trai Ý với đôi mắt sâu thẳm mỉm cười một cách kiêu hãnh.
“Quý cô xinh đẹp.”
ta kh biết đã đến gần từ lúc nào, cúi đầu , lắp bắp bằng tiếng kh lưu loát.
“Cô thật sự đẹp, kh biết vinh dự được cùng cô trải qua một đêm tuyệt vời kh?”
Ở một đất nước xa lạ, dùng thẻ phòng để làm quen.
Điều này quá phù hợp với định kiến của về đàn Ý, và cũng giống hệt với một gã khốn nạn nào đó luôn thích trêu hoa ghẹo nguyệt ở bên ngoài.
Cảm giác khó chịu mơ hồ tương tự như PTSD nh chóng nổi lên, mặt lập tức lạnh t.
Chưa kịp mở lời từ chối.
“Chết tiệt!”
Đầu dây bên kia, Tưởng Dục hoàn toàn mất kiểm soát.
ta giận dữ đến phát ên, gân cổ gầm lên: “ ta cmn chứ là ai! Bảo cút ngay cho tao!”
“Lê Tỉnh!”
“Chồng em chưa chết! Em dám đồng ý với ta thử xem!?”
Nghe vẻ như ta sắp c.h.ế.t vì tức giận.
Màng nhĩ bị rung lên ù ù.
Cơn bốc đồng kh rõ nguyên nhân đột ngột dâng trào như một cơn bão tố, cuộn lên những con sóng khổng lồ.
“Tất nhiên là được.”
chậm rãi nắm chặt ện thoại, lạnh lùng cười.
Ngước lên đàn Ý vẫn đang chờ câu trả lời của , chấp nhận lời mời với âm lượng đủ để Tưởng Dục nghe th.
“Đó cũng là vinh dự của .”
Ngay sau đó, kh đợi Tưởng Dục kịp phản ứng.
“Tút” một tiếng.
dứt khoát cúp ện thoại, tiện tay kéo ta vào d sách đen.
Thế giới trở nên thật yên tĩnh.
Cứ như thể nút dừng đã được bấm ngay khoảnh khắc ện thoại bị ngắt.
Chỉ còn lại tiếng tim đập ngày càng dữ dội, dần chiếm l toàn bộ sự chú ý của .
đưa tay ấn vào ngực.
Sau đó mới nhận ra, đầu ngón tay đang run rẩy nhè nhẹ.
“ đẹp?”
Cùng với mùi nước hoa cologne nồng đậm xộc vào mũi, đàn Ý lại tiến đến thêm nửa bước, cúi thấp về phía .
Ánh mắt trêu chọc rõ rệt kh ngừng lướt trên đôi môi .
“Kh!!”
Dạ dày đột nhiên thắt lại.
bật dậy khỏi ghế nằm như thể đang chạy trốn, gắt gỏng một cách gần như thô lỗ: “Đi chỗ khác! Tránh xa ra!!”
Khóe mắt nóng ran.
Cảm xúc bi phẫn khó hiểu ên cuồng dâng lên.
Cho đến giờ phút này, mới thực sự nhận ra vừa làm những gì.
Chỉ vì sự cuồng loạn và tức giận chưa từng của Tưởng Dục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thoat-khoi-bong-toi/chuong-4.html.]
Dưới sự thúc đẩy của ý muốn trả thù.
lại sử dụng thủ đoạn lố bịch nhất, thấp kém nhất mà vốn khinh thường, cố gắng dùng cách sơ đẳng và ngây thơ này để chọc tức Tưởng Dục, buộc ta phát ên, để xem ta ghen tu.
Giống như... những gì ta đã đối xử với suốt những năm qua.
sững sờ.
Đột nhiên như được khai sáng, hiểu ra một ều.
Hóa ra là thế này ?
Thì ra, là như vậy?
Tâm lý tự ghê tởm vô cớ tan biến trong chốc lát, hoàn toàn chuyển hóa thành cơn giận dữ ngút trời.
siết chặt tay, toàn thân bắt đầu run rẩy dữ dội kh thể kiểm soát.
Cho đến khi
“ đẹp, kh biết đã làm sai ều gì.”
đàn Ý vẫn chưa từ bỏ ý định, lên tiếng lần nữa, kéo ra khỏi vòng xoáy cảm xúc.
“Nhưng.”
ta thu lại thẻ phòng, đổi thành một tấm d thiết kế cầu kỳ, đưa lại trước mặt , “ sẵn lòng chờ đợi cô thay đổi ý định, ít nhất hãy để mời cô một ly cà phê.”
“...”
nhíu mày kh nói nên lời.
Trong lúc ện thoại rung lên bần bật, vô thức cúi xuống .
Sau một thoáng ngẩn , nh chóng hít một hơi thật sâu, đưa tay nhận l tấm d , nở một nụ cười nhạt nhẽo kh hề chút thành ý nào.
“Kh.”
“Nếu muốn, mười một giờ tối nay, mời uống rượu.”
Để đảm bảo đủ tinh thần cho buổi tối.
Trở về khách sạn, tắt ện thoại và ngủ một giấc thật sâu.
Cho đến khi trời tối mới thức dậy.
Tắm rửa, thay quần áo.
Vừa mở ện thoại, đã nhận được cuộc gọi từ mẹ.
“Dù giận đến m, con ít nhất cũng nên nói cho Tưởng Dục biết con ở đâu chứ, con biến mất kh một tiếng động, nó biết đâu để dỗ dành con đây?”
Bà kh ngừng trách móc , “Gây chuyện cũng chừng mực, vừa thì gọi là tình thú, làm quá lên thì sẽ kh còn đường quay lại nữa...”
Lại nữa .
mím môi cười nhạt trong im lặng.
Mỗi lần và Tưởng Dục cãi nhau gay gắt, mẹ đều khuyên như vậy.
Trước đây, nắm chặt những lời kinh nghiệm của bà như một chiếc phao cứu sinh, dựa vào đó để vật lộn trong sự tuyệt vọng.
bịt mắt tự lừa dối rằng con đường này là đúng, chỉ cần kiên trì thì sẽ th ánh sáng cuối đường hầm.
Nhưng bây giờ, kh muốn nghe thêm một lời nào nữa.
“Mẹ.”
ngắt lời bà, “Con kh gây chuyện, cũng kh cần ai dỗ dành, con chỉ là đã nghĩ th suốt .”
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng.
“Nghĩ th suốt ều gì?”
Mẹ vô thức hỏi.
“Mẹ, con muốn hỏi mẹ một câu.”
kh đáp lời bà, bình tĩnh hỏi ngược lại, “Những năm qua ở bên bố, mẹ hạnh phúc kh?”
Thực ra.
Đây là một câu hỏi kh cần hỏi cũng biết câu trả lời sẽ đau lòng đến mức nào.
kh nhận ra đã mang theo cảm xúc phức tạp đến thế nào khi thốt ra câu đó.
lẽ như đang trả thù, cũng lẽ là oán hận.
Đầu dây bên kia im lặng thật lâu.
Mãi đến khi định cúp máy, đột nhiên tiếng thở dài của mẹ vang lên.
“Sống qua ngày, làm gì hạnh phúc hay kh hạnh phúc, đời phụ nữ chẳng chỉ thế thôi ? Mẹ đã chịu đựng bao nhiêu năm mới được ngày hôm nay, giờ còn nghĩ đến những chuyện đó... thì ý nghĩa gì nữa đâu.”
Cuối câu, giọng bà hơi nghẹn lại.
muốn nói ều gì đó an ủi bà, nhưng cuối cùng lại kh thể mở lời.
Trong sự im lặng của cả hai, mẹ cúp ện thoại trước.
cúi đầu lau tóc, đột nhiên, lại nghĩ đến mẹ của Tưởng Dục.
Chưa có bình luận nào cho chương này.