Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thoát Khỏi Ngục Tù

Chương 1:

Chương sau

ên loạn, khát khao mùi hương từ nỗi tuyệt vọng của , coi là "thuốc giải".

Ba năm cầm tù, là tù nhân phòng the, bị vắt kiệt thể xác và linh hồn.

sống sót, mang theo nỗi đau vô sinh và một kế hoạch "chết giả".

cuồng loạn tìm kiếm, tự nhận ra đã yêu, mà kh biết đã biến thành quân cờ.

Ngày cưới của , quỳ gối xin lỗi, nhưng chỉ cười khẩy. Bởi vì, đã tự tay mai táng , trong chính hôn lễ rực rỡ nhất đời .

Hơi thở u ám của Tần Diệu Kình vẫn còn vương vấn trong kh khí đặc quánh của căn phòng, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về địa ngục đêm qua.

Cố Uyển Dao khẽ động, một cơn đau thấu xương chạy dọc sống lưng, kéo theo từng thớ thịt rã rời. Cô từ từ mở mắt, ánh đèn pha lê trên trần nhà lấp lánh như những giọt nước mắt đóng băng.

Mọi thứ trong căn phòng rộng lớn, xa hoa này đều xa lạ đến đáng sợ, ngoại trừ mùi hương nhàn nhạt, ghê tởm ám vào da thịt cô, một thứ mùi khiến cô muốn nôn khan nhưng lại kh thể gột rửa.

Nó kh chỉ là mùi của giao hoan, mà là mùi của sự tan rã, của những mảnh vỡ linh hồn.

Tần Diệu Kình, thái tử gia Cảng Thành khét tiếng với đôi mắt u tối và khí chất ên loạn, giờ đây đã ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế bành bọc da đen sang trọng. kh nói một lời nào, chỉ chằm chằm vào cô, đôi mắt ẩn chứa một sự thỏa mãn bệnh hoạn, như thể cô là món đồ chơi vừa dùng xong và đang chiêm ngưỡng chiến lợi phẩm của .

vươn tay, những ngón tay thon dài khẽ chạm vào lọn tóc rối bời của cô, vuốt ve một cách quỷ dị. cúi xuống, hít sâu một hơi, như thể đang thưởng thức một loại thuốc phiện quý giá, một hơi thở mang theo sự giải thoát mà chỉ cô mới thể mang lại.

"Mùi hương này... ngọt ngào đến vậy. Đúng là thuốc giải của ," giọng nói trầm khàn của vang lên, phá vỡ sự im lặng ghê rợn.

kh hề nhắc đến chứng rối loạn lưỡng cực, chỉ đơn thuần nói về "cơn ên" của và việc cô là "thuốc giải duy nhất", một cách nói trần trụi và trịch thượng.

Cố Uyển Dao bàng hoàng nhận ra, đã bị Trần Bá Hùng, cha khốn nạn, bán cho Tần gia. Kh chỉ vì món nợ cờ b.ạ.c khổng lồ mà còn vì một bí mật ghê tởm liên quan đến "khả năng đặc biệt" của cơ thể cô.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nhà họ Tần đã săn lùng thứ pheromone hiếm đó từ lâu, một loại "phương thuốc" cổ xưa, tàn bạo, dùng để "chữa bệnh" cho những kẻ ên loạn nhất của dòng họ.

Tần Diệu Kình, sau khi cảm th cơn ên trong lòng dịu , lập tức thay đổi sắc mặt. Ánh mắt lạnh lẽo, khinh miệt, như thể cô chỉ là một món đồ dơ bẩn sau khi đã dùng xong. kh chút thương tiếc, sai đạp cô xuống giường, giọng ệu băng giá: "Bẩn thỉu. Cút tẩy uế cơ thể cô , đừng làm ô uế căn phòng của ."

Cố Uyển Dao, với cơ thể rã rời, đau nhức từng thớ thịt, lê lết vào phòng tắm. Trong gương, cô th những vết bầm tím loang lổ khắp , cùng một nụ cười nhếch mép đầy khinh bỉ trên gương mặt. Nước mắt đã cạn từ lâu, từ khi cô nhận ra chỉ là một món hàng, một c cụ. Kh khóc nữa, chỉ còn lại sự chai sạn và ý chí sinh tồn.

Tiếng nước chảy ào ạt trong phòng tắm kh thể gột rửa hết sự ghê tởm đang cuộn trào trong huyết quản Cố Uyển Dao. Khi cô trở ra, Lâm Cảnh Đức, trợ lý riêng của Tần Diệu Kình, đã đứng đợi. Gương mặt ta cứng đờ, giọng ệu khách sáo nhưng ẩn chứa sự mỉa mai đến tột độ khi báo cáo về các "phác đồ ều trị" cực đoan của Tần Tổng: "Tần Tổng đã ra lệnh tìm mọi cách để duy trì trạng thái 'chữa bệnh' của cô. Cô sẽ được ép uống thuốc k.í.c.h d.ụ.c liều cao, ngâm trong bồn tắm thảo dược đặc chế liên tục, đảm bảo cơ thể cô luôn trong trạng thái 'sẵn sàng' tiết ra loại pheromone đặc biệt đó."

Lâm Cảnh Đức còn thêm một câu, đủ để Tần Diệu Kình nghe th, nhưng lại hướng về Cố Uyển Dao: "Tần Tổng, ngài xem, cô Cố thật sự là vị cứu tinh của ngài. lẽ ngài nên lập một miếu thờ cô ở ngay phòng ngủ để tiện 'chữa bệnh' hơn kh?"

Tần Diệu Kình kh hiểu sự châm biếm, chỉ lạnh lùng gật đầu, ra vẻ hài lòng với "phác đồ" này.

Cuộc sống của Cố Uyển Dao bị giam lỏng ở gác mái trở thành một chuỗi ngày lặp lại của sự giày vò. Cô kh chỉ chịu đau đớn thể xác mà còn bị tổn thương tinh thần sâu sắc.

Mỗi đêm, khi cơn ên của Tần Diệu Kình bùng phát, lại tìm đến. xé rách quần áo cô một cách thô bạo, ên cuồng chiếm đoạt. Ánh mắt đỏ ngầu, hơi thở dồn dập, cơ thể run rẩy vì cơn ên. kh còn là một con mà là một con thú bị bản năng ều khiển. Khi Cố Uyển Dao run rẩy và nhắm mắt, cảm th sự "ngọt ngào" lan tỏa, một cảm giác quyền lực tuyệt đối khi thể khiến cô khuất phục.

Cố Uyển Dao cắn chặt môi, mắt mở trừng trừng trần nhà, tuyệt vọng đến mức muốn tự kết liễu. Cô cố gắng vô cảm hóa bản thân, tách rời ý thức khỏi cơ thể. Nước mắt kh rơi, nhưng trong tâm trí cô là hàng vạn tiếng gào thét căm phẫn.

Mỗi cái chạm, mỗi nụ hôn thô bạo của đều là một nhát d.a.o cứa vào linh hồn cô. Cô hình dung Tần Diệu Kình như một con quỷ hút máu, và cô chỉ là vật chứa cho sự ên loạn của .

Cơn ên dịu , lại trở nên tỉnh táo một cách tàn nhẫn, đẩy cô ra và sai cô tắm. "cảm th bẩn thỉu" vì chính hành động của , nhưng kh nhận lỗi, thay vào đó là phóng chiếu sự dơ bẩn đó lên cô.

Thậm chí, ta còn một sở thích bệnh hoạn là ngửi quần lót của cô sau mỗi lần "chữa bệnh", hoặc yêu cầu cô kh tắm rửa sau vài lần để "giữ mùi".

Điều này khiến Cố Uyển Dao nôn khan vì ghê tởm. Cô nhủ thầm: "Tao sẽ kh chết, tao sẽ sống để mày chết."

Ý chí phản kháng và báo thù trong cô được hun đúc mạnh mẽ hơn bao giờ hết, biến nỗi đau thành động lực.


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...