Thoát Khỏi Xiềng Xích Cốt Truyện
Chương 5:
Chương 5
Trước kia, dùng tính mạng ba mẹ để uy hiếp, buộc làm theo những chuyện ngu ngốc kia.
Nhưng giờ, đã kh còn ểm yếu.
Thẩm Dạng cùng cái hệ thống quái quỷ gì đó tất cả cút hết !
Bây giờ, ều duy nhất muốn,\ là thi đỗ Th Hoa.
Trong quán bar.
Thẩm Dạng đang dính chặt l một cô nàng nóng bỏng trên sàn nhảy.
Chiếc ện thoại tượng trưng cho “hệ thống” được m gã bạn chuyền tay nhau, chờ tin n từ .
Nhưng từng phút trôi qua, pin sắp cạn mà hộp thư vẫn trống rỗng.
Đám đưa mắt nhau.
Bọn họ, đều là những đứa con riêng bị bỏ rơi của các hào môn.
Ai n đều muốn gạt bỏ con của chính thất để tr giành vị trí thừa kế.
Sau khi nghe nói “trò chơi hệ thống” của Thẩm Dạng, tất cả đều tò mò muốn xem thử thứ gọi là “hệ thống” này đủ sức hủy diệt ấm nhà họ Phó, luôn được muôn phần sủng ái hay kh.
Chơi đến bây giờ,
đây là lần đầu tiên hoàn toàn im lặng.
“Dạng ca,” kẻ gọi về chỗ ngồi:
“Tần Hy kh trả lời tin nữa.”
Thẩm Dạng khinh khỉnh:
“Kh trả lời tức là đang ở với Phó Thời Cẩn, việc nhỏ thế này cũng hỏi à?”
“Nhưng, của chúng ta báo lại, cả hai chỉ gặp nhau chiều nay một lát. Khoảng cách xa quá, chẳng nghe được nói gì. Nhưng mà Tần Hy đã năm tiếng kh trả lời…”
“Năm tiếng?” – Thẩm Dạng khựng lại, xua tay.
“Chắc là hết pin thôi. Con nhỏ đó hiếu thảo lắm, vì mạng ba mẹ, nó kh dám giở trò đâu.”
Lời nghe lý, mọi đồng loạt gật đầu.
Kh ai buồn liếc thêm chiếc ện thoại kia nữa.
Khi cảnh tượng này hiện ra trước mắt qua dòng bình luận, đang trong giai đoạn ôn thi cuối cùng.
Bình thản hết, cúi đầu tiếp tục vùi trong biển đề.
Cũng may, Thẩm Dạng này kiêu ngạo, tạm thời sẽ kh làm phiền kỳ thi của .
Kỳ thi đại học đến đúng hẹn.
Kh còn những phiền phức rối loạn, mỗi môn thi, đều phát huy tốt, đạt kết quả ngoài mong đợi.
Ngày thi cuối cùng kết thúc, vừa về đến nhà, bắt gặp mẹ Thẩm Dạng.
Bà ta ngồi ngay trước cửa, sắc mặt vô cùng khó coi.
Th , bà ta chỉ lạnh lùng hừ một tiếng.
Rõ ràng là đang đợi mở miệng trước.
Cũng đúng thôi.
Từ sau khi Thẩm Dạng “chết”, cả nhà luôn mang cảm giác mắc nợ, trước mặt bà, chỉ biết cúi đầu, hèn mọn đến tột cùng.
Mỗi tháng, cứ đến ngày lĩnh lương, bà ta lại tới nhà ngồi chực, giơ tay l ba phần tư.
Còn , làm như con hầu pha trà, dọn dẹp, sai đâu làm đó.
chẳng buồn để ý, xoay định .
“Con tiện nhân! Mày định đâu?”
Th bỏ , bà ta x lên chặn đường, vung tay muốn tát thẳng vào mặt .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
nghiêng , tránh được.
Bà ta mất đà, ngã chúi xuống đất.
“Đồ con đĩ! Giỏi lắm, mày muốn tạo phản kh! Hại c.h.ế.t con trai tao , giờ còn muốn hại c.h.ế.t cả tao nữa chứ gì?”
Nhiều hàng xóm kéo đến vây xem.
Chuyện giữa hai nhà vốn ai cũng rõ.
Giờ nghe bà ta gào lên như vậy, ánh mắt mọi toàn là ý trách móc.
rưng rưng, ép ra vài giọt nước mắt:
“Bác, bác đang nói gì vậy? Rõ ràng là bác muốn đánh cháu, cháu chỉ tránh thôi mà…”
“Còn về Thẩm Dạng, bác luôn nói c.h.ế.t cháy trong nhà . Nhưng vài hôm trước, cháu vẫn còn lướt Douyin th ta ở quán bar! Sợ nhầm, cháu còn tới tận nơi, tận mắt th đang uống rượu, nhảy nhót. Căn bản chưa từng chết!”
“ ta còn chính miệng nói, trận hỏa hoạn năm đó là do ta tự gây ra! Mục đích là để nhà cháu làm trâu ngựa trả nợ cho nhà bác. Bác ơi, mẹ con nhà bác hại chúng cháu khổ quá !”
vừa nói vừa rơi nước mắt.
Mẹ Thẩm Dạng ngẩn :
“Mày… mày biết hết ?”
kh để ý, chỉ th giơ ện thoại livestream, liền tiến lại gần, tiếp tục nói:
“ lẽ mọi chưa biết, thật ra Thẩm Dạng là con riêng của gã ở rể nhà họ Phó! Bọn họ dựng màn kịch giả c.h.ế.t này, chính là để ép hại thừa kế thật sự của nhà họ Phó…”
“ chứng cứ! Tất cả đều ở đây!”
“Con khốn này, mày… mày biết hết …” – ánh mắt bà ta trở nên độc ác, bỗng bật cười the thé:
“Nhưng biết thì chứ! Thằng ngu kia, thật sự vì mày mà từ bỏ kỳ thi đại học ! Nó thành ra như hôm nay, đều là do mày hại đ!”
Phó Thời Cẩn bỏ thi đại học?
Tim chấn động.
Kh thể nào!
Chẳng nữ chính đã xuất hiện ?
vội vào bình luận, khẩn thiết mong một câu phủ nhận.
Nhưng dòng chữ lạnh lùng hiện ra, khiến đôi chân mềm nhũn:
【Nữ phụ à, nam chính quả thật đã vì em mà bỏ thi …】
【Nam chính là tình cảm thuần túy, mặc dù đã để bố mẹ nữ phụ ra nước ngoài, nhưng lại sợ nữ phụ gặp chuyện, nên ngày thi luôn cho túc trực ở ngoài trường, hộ tống từng bước. Chính vậy mà cốt truyện lại bị kéo về quỹ đạo…】
【Mẹ bệnh nặng, bản thân bỏ thi, cha mang con riêng ra ngoài ánh sáng… cốt truyện vốn dĩ như thế, chỉ là đến sớm hơn thôi.】
lập tức chạy đến bệnh viện.
Phòng VIP trên tầng cao nhất, bảng tên ngoài cửa ghi rõ ba chữ Phó Cầm Ngọc.
Nhưng bên trong kh Phó Thời Cẩn, cũng kh mẹ .
Chỉ còn lại một màu trắng chói lòa phủ trên giường bệnh.
Tim kh ngừng rơi xuống vực, hơi thở cũng nghẹn lại.
Là hại Phó Thời Cẩn …
Nước mắt từng giọt to rơi xuống, cổ họng nghẹn cứng, cả như quay cuồng, thứ gì đó đang vỡ nát trong lồng ngực.
Ngay khoảnh khắc đó, một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai .
Giọng nữ mang theo ý cười vang lên:
“Th chưa, đã nói mà, cô cũng thích mà, giờ th đúng chưa?”
Thì ra Phó Thời Cẩn và mẹ , đều bình an vô sự.
“Kh em bảo kh còn gì để nói với ? lại khóc đến thế này.”
cười, đưa tay lau nước mắt cho , chính mắt cũng hoe đỏ.
sững , ba trước mặt.. là Phó Thời Cẩn, mẹ , và… nữ chính, Hứa Gia.
Chưa có bình luận nào cho chương này.