Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thoát Tra Nam, Về Ổ Vàng

Chương 17:

Chương trước

Bên ngoài, Thẩm Thiến Thiến và đàn kia đang chúng , đàn đó cười híp mắt nói: “Thế nào, đã bảo cá cược mới chỉ thua đúng một lần, sẽ kh thua lần nữa đâu mà!”

vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Lục Th Trạch đắc ý nói: “Thiếu gia đây thua cũng th vui.”

đàn kia ôm l Thẩm Thiến Thiến, hôn một cái bảo: “Vợ ơi, đặt món thôi, vi cá, lòng bò, tôm hùm cứ gọi thoải mái, Lục thiếu gia bao tất.”

Đợi bọn họ , vẫn chưa hiểu rốt cuộc là chuyện gì.

hỏi Lục Th Trạch rốt cuộc mọi chuyện là thế nào?

Tại vị hôn thê của lại là vợ khác, còn cái vụ cá cược kia nghĩa là ?

Lục Th Trạch hỏi : “Em biết đàn đó là ai kh?”

lắc đầu, lần đầu gặp mặt, chẳng chút ấn tượng nào.

“Nghĩ kỹ , ta mối quan hệ ‘kh hề tầm thường’ với em đ.” Lục Th Trạch gợi ý.

nghĩ nát óc cũng kh ra, Lục Th Trạch mới nói: “ ta chính là nam sinh viết thư tình cho em đ.”

Ồ, bừng tỉnh đại ngộ, là nam sinh hồi cấp ba đã viết thư tình tỏ tình với , kết quả bị Lục Th Trạch đem đọc trên loa phát th trước mặt toàn thể giáo viên và học sinh trong trường.

Chuyện sau đó thì đã biết.

nam sinh đó ở rể nhà họ Thẩm, mở hội sở này.

Vào ngày kết hôn, Lục Th Trạch được bạn bè đưa đến đây mượn rượu giải sầu, tình cờ bị Thẩm Thiến Thiến nhận ra.

Vì tình nghĩa bạn học cũ, sau này họ thường xuyên tụ tập với nhau.

“Cả hai bọn họ đều nói em cũng thích , bảo hãy dũng cảm lên, nhưng lại nói chắc c em kh thích, thế là chúng đ.á.n.h cược.”

biết cái vụ cá cược này nực cười lắm kh? Ngay cả chuyện bị cách ly, gửi mì tôm cho cũng là giả đúng kh?” đột nhiên nhận ra bị lừa trắng trợn.

“Là thật đ! thề! cũng bị cách ly thật, đống nhu yếu phẩm gửi cho em đều bị ăn sạch , còn béo lên đây này.”

vén áo lên, để lộ phần cơ bụng săn chắc.

vội vàng bảo che lại.

tiến sát lại gần, khẽ c.ắ.n vào tai một cái, thì thầm đầy tê dại: “Buổi tối cho em xem.”

“Đồ kh biết xấu hổ!”

lại ghé sát tai hỏi: “Em thật sự thích ? Trang nhật ký bị xé đó là lời tỏ tình của em dành cho kh?”

“Kh thích! Kh biết!”

Hừ, thật quá đáng, hại lo lắng và áy náy b lâu nay.

“Rốt cuộc là viết cái gì thế, tò mò c.h.ế.t được.”

còn chưa hỏi , bộ lễ phục màu đen trên xe là thế nào? cũng chưa hỏi tội đâu, rốt cuộc đã quen bao nhiêu cô bạn gái , đến mức trên xe còn mang theo cả đồ của phụ nữ nữa!!!”

chưa bao giờ quan tâm đến đời tư của Lục Th Trạch, giờ đột nhiên để ý, cơn ghen nổi lên khiến lòng bồn chồn kh yên.

đầy hứng thú, trêu chọc: “Ghen à!”

mới ghen !”

“Đường Đường, lúc em ghen tr đẹp thật đ.”

Tin tức và Lục Th Trạch ở bên nhau lan truyền nh, hận kh thể th báo cho cả thế giới biết.

Bố cuối cùng cũng yên tâm, cùng bác Lục vừa nói vừa cười, còn đòi mua một căn biệt thự lớn để chúng cùng phụng dưỡng tuổi già, bảo rằng Tết nhất cũng chẳng cần lo về nhà nội hay nhà ngoại nữa.

Bố nói: “Lão Lục này, xem hai chúng ta năm đó tầm xa tr rộng kh, làm ăn đứa thượng hạ nguồn, gộp lại là thành cả một chuỗi c nghiệp.”

“Sinh con thì một trai một gái, gộp lại là thành một gia đình.” Bác Lục tiếp lời.

Mẹ và bác gái ngồi bên cạnh uống trà, hai già cười nhạo họ là m đứa trẻ to xác.

Lục Th Trạch ôm l , lén hôn một cái chụt, nói: “Vợ ơi, nếu em đồng ý sớm chút thì hai còn vui vẻ thêm được m năm .”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Trách à? cũng đâu theo đuổi một cách đường đường chính chính đâu, biết ý đồ đó chứ.”

“Vợ à, nhạc phụ đại nhân nói kh sai chút nào, EQ của em đáng lo thật đ.”

Lục Th Trạch đưa mua nhẫn đính hôn, chấm một chiếc nhẫn kim cương trị giá 200 triệu, nhưng cứ chê kiểu dáng đại trà, đòi vào kho của ta xem bảo vật độc nhất vô nhị của cửa hàng.

ở lại quầy chờ , kh ngờ lại gặp Tống Thần và mẹ ta.

Mẹ Tống kéo Tống Thần đến trả nhẫn, nhưng trung tâm kim cương kh cho trả nên hai bên xảy ra tr cãi.

Nghe nói hôn sự của Tống Thần kh thành nữa nên muốn trả lại nhẫn.

Mẹ Tống cứ cằn nhằn chuyện Tống Thần đặt nhẫn quá đắt, kết quả cô ta kh về nữa, còn lừa một số tiền biến mất.

Xem ra cuộc sống của Tống Thần kh m suôn sẻ, “ánh trăng sáng” của ta đã trở thành một vết m.á.u muỗi đáng ghét.

“Tống Thần, dì... Đã lâu kh gặp.” chủ động bước lên chào hỏi.

Mẹ Tống th một , lập tức kéo tay cười nói: “Đường Đường à, con lại ở đây một , muốn mua nhẫn gì ? Tống Thần rành về nhẫn kim cương đ, để nó xem giúp con.”

“Kh cần đâu, cô .”

Lúc này, Lục Th Trạch bước ra, nắm l tay , bảo vệ bên cạnh, dịu dàng nói với : “Vợ ơi, nhẫn định xong , l cái món bảo vật độc nhất vô nhị kia nhé.”

Tống Thần vô cùng xấu hổ, kéo mẹ nhưng bà kh chịu, Tống Thần tức giận bỏ trước.

Mẹ Tống quả thực tâm lý mạnh, thế mà còn cầm chiếc nhẫn đó tìm Lục Th Trạch, bảo nể tình và gia đình họ quen biết b lâu mà giúp đỡ trả lại.

liếc chiếc nhẫn đó, mẫu tương tự trong cửa hàng cũng chỉ hơn mười triệu đồng.

Xem ra nhà họ Tống sắp phá sản , ngay cả chiếc nhẫn mười triệu cũng th đắt, đó chỉ là tiền tiêu vặt một tháng trước đây của .

Lục Th Trạch nói tùy ý .

“Cửa hàng này cũng kh do chúng cháu mở, kh đến lượt chúng cháu quyết định.”

Lục Th Trạch hiểu ý, trả lại chiếc nhẫn cho mẹ Tống: “Xin lỗi dì, cháu kh giúp được.”

Mẹ Tống hằn học lườm một cái: “Loại tuyệt tình như cô sẽ kh hạnh phúc đâu!”

Nhân viên trong cửa hàng sợ chúng kh vui, đồng th lên tiếng khen ngợi, nói tr chúng vừa đã th tướng phu thê, chắc c sẽ bạc đầu giai lão.

Nếu bà ta kh nói câu cuối cùng kia, lẽ đã gọi bà ta lại để giúp một tay, coi như làm việc thiện cho đám cưới của .

Nhưng bà ta đã cho th rằng, kẻ đáng thương ắt chỗ đáng hận.

Lục Th Trạch cho xem món bảo vật của cửa hàng, thật sự rực rỡ và lộng lẫy.

“Đắt quá.” kh nhịn được mà thốt lên.

“Đắt thế nào cũng kh quý bằng em, chỉ là bộ lễ phục thiết kế lại , em đã mặc qua bộ kia mất .” khẽ nhíu mày.

sực nhớ ra, kêu lên: “Ồ, chính là bộ đó...”

“Em nghĩ , nếu kh mà vừa vặn như vậy được.” lườm một cái.

thích, hay là l bộ đó .” Trong lòng dâng lên niềm hạnh phúc kh tả xiết.

“Kh được, kh hứa hẹn gì, lần trước em còn chạy trốn hôn lễ mà.” Hóa ra bộ đó là do chuẩn bị cho lần đính hôn hụt trước.

Lục Th Trạch, càng th đẹp trai hơn, đằng sau mọi hành động trước đây của đều là sự quan tâm tỉ mỉ đến từng chi tiết.

đã đ.á.n.h giá thấp Lục Th Trạch, ngay ngày đính hôn đã hối hận .

Rõ ràng là theo đuổi bao nhiêu năm, vậy mà ngày đính hôn kh biết đào đâu ra những câu từng viết, đem đọc to trước mặt thân bạn bè hai bên, nói rằng đã thích từ khi còn học...

Kh! muốn hủy hôn!!!!

Tuy nhiên, việc hủy hôn đã kh còn kịp nữa, Lục Th Trạch đeo một sợi dây chuyền lấp lánh lên cổ , cúi thì thầm vào tai .

“Chúc mừng kết hôn, Lục phu nhân.”

(Toàn văn hoàn)


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...