Thời Đại Đói Kém: Tôi Dựa Vào Không Gian Để Giàu Có!
Chương 332: Đạt được nguyện vọng ---
M Cổ tỉnh, A Nhĩ Sơn. Đồn biên phòng.
Tô Dục Bạch và Chu Lôi dò từng bước chân, nặng nhẹ lên.
"Nơi biên phòng trọng yếu, đến dừng bước!"
Tô Dục Bạch qu, một màu trắng xóa: "Đồng chí, chúng đến tìm , đây là gi tờ của ."
Cách mười mét, một bóng từ đống tuyết bò ra, tay cầm súng: "Tìm ?"
"Ném gi tờ qua đây, đừng nghĩ đến chuyện giở trò."
Tô Dục Bạch gật đầu, từ trong túi móc ra gi tờ và thư giới thiệu ném qua.
Nhưng lính gác đó kh nhặt.
Mà là một khác từ đống tuyết bò ra, nhặt gi tờ lên xem qua.
Tô Dục Bạch chút khâm phục, đến cả cũng kh phát hiện ra ở đó còn ẩn , dù thì thời tiết trên đỉnh núi đã đủ lạnh .
" là Tô Dục Bạch?"
Tô Dục Bạch vội vàng gật đầu: "Đúng vậy, còn thư giới thiệu của c xã phía dưới cấp."
lính gác gật đầu: "Đi theo chúng ."
Theo lính gác hơn nửa tiếng, mới th một đồn gác bằng băng tuyết được xây trên đỉnh núi.
Để Tô Dục Bạch và Chu Lôi đợi, lính gác đã nói mục đích của hai cho binh lính gác cổng.
Sau đó quay rời , tiếp tục thực hiện nhiệm vụ tuần tra của .
Kh lâu sau, một quân nhân bước ra từ đồn gác.
" là Võ Khiết An, các là?"
"Võ ban trưởng, chào , tên là Tô Dục Bạch."
Tô Dục Bạch vội vàng nói: "Chúng tìm , vì nghe nói quen một tên Tần Đại Phong.."
Võ Khiết An nhíu mày: "Tần Đại Phong? tìm làm gì?"
Tô Dục Bạch l ảnh từ trong lòng ra: "Tần Đại Phong là út của ."
"Đây là ảnh mẹ và Tần Đại Phong."
" nghe nói vốn đã về quê cũ ở Quế Tỉnh, nhưng khi đến đó thì chẳng th ai."
"Sau bao nhiêu trắc trở, chúng mới nghe nói thể đã đến M Cổ tỉnh nương tựa ."
Tô Dục Bạch nói nh nhưng rõ ràng.
Võ Khiết An sửng sốt một chút: "Mẹ tên Tần Tố Lan kh?"
"Đúng vậy." Tô Dục Bạch gật đầu lia lịa, trong mắt lóe lên một tia hy vọng.
đâu nhắc đến tên.
Trên mặt Võ Khiết An hiện lên một nét mừng rỡ: "Tốt quá ."
"Mau vào trong với , vào nói chuyện từ từ."
Hai theo Võ Khiết An vào đồn gác.
"Nào, mau uống cốc nước nóng cho ấm ."
Tô Dục Bạch chút sốt ruột nói: "Võ ban trưởng, út của thật sự ở chỗ ? Bây giờ đang ở đâu?"
Võ Khiết An cười nói: " út của đúng là ở A Nhĩ Sơn, nhưng kh đến nương tựa đâu, đâu mặt mũi lớn đến thế."
"Các đến đây coi như đã một chuyến oan uổng ."
Tô Dục Bạch phản ứng nh: " nói, ở dưới chân núi ?"
Võ Khiết An cười gật đầu: "Đúng vậy."
"Nhưng vận may của các cũng kh tệ, hôm nay đúng là lúc mang vật tư lên cho chúng ."
"Tính toán thời gian, chắc cũng sắp đến , các kiên nhẫn đợi một chút."
Tô Dục Bạch thăm dò nói: " nói đang dắt con nai sừng tấm kia ?"
Võ Khiết An vội vàng gật đầu: "Các đã gặp ?"
"Gặp thì gặp, nhưng kh chào hỏi gì.." Tô Dục Bạch chút dở khóc dở cười.
Nhưng nghe nói sắp được gặp Tần Đại Phong, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Chỉ cần tìm được , một chuyến oan uổng thì sá gì."
"Võ ban trưởng, nói út của kh đến nương tựa , vậy đến làm gì?"
Võ Khiết An khẽ cười nói: "Tiểu Bạch, gọi như vậy được chứ?"
"Tất nhiên ." Tô Dục Bạch kh chút nghĩ ngợi nói.
Võ Khiết An trêu chọc nói: "Xem ra tuổi của , chắc là chưa kết hôn nhỉ? Đã đến A Nhĩ Sơn , kh biết nghe nói đến các cô gái ở A Nhĩ Sơn đẹp như tr vẽ chưa.."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thoi-dai-doi-kem-toi-dua-vao-khong-gian-de-giau-co/chuong-332-dat-duoc-nguyen-vong.html.]
Tô Dục Bạch dở khóc dở cười: "Cái này.."
Võ Khiết An u uất nói: "Cái út của , năm xưa quen một cô gái địa phương, sau này vì chiến tr mà ly tán.."
"Cô gái đó bụng mang dạ chửa, một trải qua bao gian khổ mới về được quê nhà."
"Nói ra cũng trùng hợp, bố của cô gái đó hai năm trước gặp chuyện mất, vừa hay ở dưới đó đón tân binh."
"Lúc đó th con trai cô , liền cảm th giống Tần Đại Phong, bèn hỏi thăm một chút."
"Tần Đại Phong cái thằng khốn nạn đó làm chuyện kh , thể bỏ qua cho .."
Võ Khiết An vừa nói, chợt nhận ra trước mặt là cháu trai của Tần Đại Phong.
chút ngượng ngùng: "Dù thì là chuyện như vậy đ."
Tô Dục Bạch vội vàng nói: "Võ ban trưởng làm đúng, chuyện này út của nên chịu trách nhiệm."
Đang nói chuyện, bên ngoài vang lên tiếng nói chuyện.
Mắt Võ Khiết An sáng lên: "Đến ."
Tô Dục Bạch và Chu Lôi đứng dậy, theo Võ ban trưởng bước ra ngoài.
Trong sân đồn gác.
Một đàn mặc áo khoác da cừu, dắt một con nai sừng tấm, kéo theo một chiếc xe cày bước vào.
"Lão Võ, hôm nay mang cho rượu ngon đây.."
Võ Khiết An trêu chọc nói: "Hôm nay rượu này e là kh uống được ."
Tần Đại Phong chỉnh lại mũ: " vậy? Bên Ngoại M lại kh yên ổn à?"
Võ Khiết An lắc đầu, nhường ra một bước: " xem đây là ai?"
Tần Đại Phong chút nghi hoặc: "Hai này ?"
Ông chút ấn tượng về quần áo của hai này, là những đã gặp dưới chân núi.
Chỉ là bây giờ trên mặt kh còn khăn quàng nữa.
Tần Đại Phong chợt sững sờ, ánh mắt dừng lại trên mặt Tô Dục Bạch.
Mắt từ từ mở to, chút khó tin: ", là?"
Tô Dục Bạch hít sâu một hơi, tiến lên một bước: "Cháu tên Tô Dục Bạch, mẹ cháu tên Tần Tố Lan.."
Tần Đại Phong cả cứng đờ tại chỗ, há miệng ra, nhưng cổ họng dường như bị thứ gì đó chặn lại, kh nói nên lời.
Bước nh tới, bàn tay lớn đầy vết chai sạn dường như muốn chạm vào, nhưng lại kh dám..
Khóe mắt từ từ đỏ hoe.
Khóe mắt Tô Dục Bạch cũng hơi đỏ lên, tiến lên hai bước: " út, cháu cuối cùng cũng tìm được ."
Khi th Tần Đại Phong, lập tức biết rằng kh cần nghi ngờ gì nữa.
Tần Đại Phong kh chú ý đến lớp băng dưới chân, loạng choạng quỳ xuống.
" út.." Tô Dục Bạch vội vàng đỡ l.
Nhưng Tần Đại Phong kh hề để tâm, run rẩy đôi tay, nắm chặt l vai Tô Dục Bạch, chặt.
Đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt lớn như hạt đậu rơi xuống.
"Chị, chị của .." như thể tiếng nói bị ép ra từ trong cổ họng.
Tô Dục Bạch mắt đỏ hoe, vội vàng nói: "Mẹ cháu khỏe, chúng cháu bây giờ đang ở Bắc Tam Tỉnh.."
Võ Khiết An bên cạnh hít sâu một hơi, quay đầu lau khóe mắt.
Vừa hay chạm mắt với Chu Lôi trầm mặc ít nói ở một bên.
Võ Khiết An cười giải thích một câu: "Gió to quá.."
Chu Lôi nhẹ giọng nói: " biết."
Võ Khiết An cười cười, vẻ mặt chút thổn thức, thật sự là tuổi càng cao, càng kh nỡ th những cảnh tượng như vậy.
hiểu Tần Đại Phong hơn ai hết.
Càng hiểu nỗi khổ trong lòng Tần Đại Phong.
Tần Đại Phong tìm thân của , tìm ròng rã suốt 21 năm!
Mỗi lần chỉ cần một chút m mối, đều kh quản ngàn dặm vội vàng đến ngay..
Dù cho mỗi lần đều với đầy hy vọng, lại trở về trong thất vọng.
Nhưng chưa bao giờ từ bỏ.
Nếu kh vì chuyện này, với c lao năm xưa của Tần Đại Phong.
Bây giờ ít nhất cũng là cán bộ cấp đoàn .
Bây giờ, cuối cùng cũng được toại nguyện!
Chưa có bình luận nào cho chương này.