Thông Quan Gì Chứ? Cùng Chơi Đùa Một Chút Đã Nào
Chương 12: Gặp cướp
Ảnh Đô
Cổng thành phía Đ chen chúc, toàn bộ đều là những tân binh mới đến. Nhưng cổng thành phía Tây lại vắng vẻ, hiếm dấu chân , khung cảnh th tĩnh hiếm .
Tuy nhiên, hiện tại, nơi này lại đón một đám khách kh mời mà đến.
Ngoài thành vật che c, Chu Th Văn đứng giữa bãi đất trống, những theo sau cũng kh còn chỗ để ẩn . Nhưng dù họ cũng đ , còn đối phương lại đơn độc, kh chỗ để ẩn nấp, vậy thì dứt khoát kh cần giấu diếm nữa.
th những bước ra, Chu Th Văn lại chút bất ngờ.
Hơn mười , nhưng khác với một tổ chức dự mưu trong tưởng tượng của y, họ tr giống như một đội ngũ nhỏ tạm thời tập hợp lại với nhau. Trong đội nam nữ, hình dáng khác nhau, ểm chung duy nhất là ánh mắt họ chằm chằm vào y, giống như th một miếng thịt mỡ vậy.
Một đàn đang ở độ tuổi tráng niên bước ra từ đội ngũ, gã siết chặt nắm đấm, giọng nói đầy đe dọa: "Cướp đây!"
Chu Th Văn khó hiểu nhướng mày: "Cướp? Các muốn cướp cái gì?"
"Nói nhảm! Đương nhiên là ểm thử thách!"
Điều này thật thú vị.
Y nhớ rõ hướng dẫn đã nói với y, ểm thử thách kh thể cướp đoạt cũng kh thể tặng, thứ này hoàn toàn kh thể lưu th giữa các chơi.
Nhưng bây giờ đối phương lại nói muốn cướp ểm thử thách của y?
Chu Th Văn lập tức cảm th hứng thú: "Được thôi."
"Tao cảnh cáo mày, thức thời thì mau... Á?" Lời thoại chuẩn bị còn chưa kịp nói xong thì đối phương đã gật đầu. đàn sững sờ, đầu óc nhất thời kh thể chuyển kịp.
"Á cái gì mà á, tiếp tục ." Chu Th Văn cười tủm tỉm tiến lại gần, "Làm thế nào để đưa cho các ?"
Lần đầu tiên gặp một mục tiêu hợp tác như vậy, lời đe dọa kh thể thốt ra, đàn bỗng nhiên kh biết nói gì: "Tao... Mày vào cửa hàng mua đồ ăn đưa cho bọn tao, mua bánh mì... Kh, mua mì bò, bọn tao sẽ cùng mày!"
Nói , gã còn theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt.
Vậy cái gọi là cướp ểm thử thách của họ, thực ra là bắt y mua đồ đưa cho họ?
Chu Th Văn chút thất vọng bĩu môi, kho tay liếc xéo đối phương: "Chỉ ăn mì thôi ? Hay là ăn một bữa lẩu ?"
"Hả?"
Cả đám đều sững sờ.
Phản ứng của con dê béo này, dường như kh giống với tưởng tượng của họ cho lắm?
Nhưng kh đợi họ đáp lời, nửa câu sau của Chu Th Văn đã từ từ đến:
"Đương nhiên, là các mời ăn."
Toàn trường im lặng.
đàn cảm th bị trêu đùa, gã vung nắm đ.ấ.m về phía Chu Th Văn: "Nhóc con, mày đang đùa bọn tao à?!"
"Đùa các ? kh thời gian rảnh rỗi đó." Chu Th Văn nhún vai, " nghiêm túc đ."
Y nói một cách thờ ơ, nhưng nghe lại chỉ cảm th một ngọn lửa kh tên bốc lên.
đàn bị chọc giận: "Xem ra kh cho mày một bài học thì kh được." Gã xắn tay áo, những phía sau cũng theo tiến lên. Họ vây Chu Th Văn ở giữa, chặn mọi đường của y.
đàn dẫn đầu ra tay trước, gã đ.ấ.m tới một quyền, nhưng Chu Th Văn căn bản kh né tránh. Y đưa tay ra nắm l nắm đ.ấ.m của đối phương, trên mặt vẫn mang theo nụ cười rạng rỡ. Ngón tay y thon dài, nhưng ngay tại khoảnh khắc này, đối phương lại nhận ra bàn tay bị nắm l của hoàn toàn kh thể nhúc nhích.
"Chà, dùng thêm chút lực chứ, kh ăn cơm ?" Trong tình huống này, y vẫn còn thời gian để nói lời mỉa mai.
Mặt đàn đối diện đỏ bừng.
Miệng thì nói muốn cho đối phương một bài học, nhưng bây giờ ngay cả tay cũng kh rút ra được. Gã chỉ cảm th mặt âm ỉ đau.
Nhưng sự thật đã chứng minh, sức lực của gã kh bằng đối phương.
Hay nói cách khác, sức lực mà gã thể dùng là vô cùng hạn chế.
lẽ vì th đối thủ như vậy quá nhàm chán, Chu Th Văn khẽ "xùy" một tiếng, tùy tiện đẩy gã ra. đàn đang dùng sức muốn thoát khỏi y, lực đạo của đối phương đột nhiên giảm khiến gã lập tức loạng choạng ngã về phía sau.
Kéo theo cả một nhóm ngã theo.
Lại khác x về phía y. Chu Th Văn phản ứng cực nh đưa tay ra ứng phó, nhưng nắm đ.ấ.m của đối phương lại mềm nhũn, bước chân cũng chút phù phiếm. Hàng này đến bao nhiêu cũng kh đối thủ của Chu Th Văn. Y thành thạo đ.á.n.h ngã nhóm này, làm xong tất cả mà ngay cả một giọt mồ hôi cũng kh chảy ra.
Chu Th Văn thở dài.
"Xem ra các thực sự kh ăn cơm."
Biết t đã đá tấm sắt, dẫn đầu thầm c.h.ử.i một tiếng, ngoài miệng cũng oán hận: " thể, cấp D nào thực lực này..."
Chu Th Văn cười.
"Cấp D? Tình báo của các lạc hậu ."
Y lắc lắc cổ tay: " rõ ràng là cấp C."
"C cấp?" đàn giật .
Tuy chỉ là chênh lệch một cấp, nhưng hàm lượng vàng của cấp C và cấp D hoàn toàn khác nhau.
chơi cấp D chung vẫn chưa thoát khỏi giai đoạn tân binh, nhưng chơi cấp C, họ đã được coi là chính thức bước vào trò chơi này .
Nói đơn giản một chút, là sự khác biệt giữa quân dự bị và quân chính quy.
đàn oán hận đẩy nhỏ con bên cạnh: "Mày kh nói nó từ khu D ra ?"
Nếu kh xác định đối phương là cấp D, họ thể chọn y để ra tay.
Đội ngũ của họ chỉ hai ba cấp D, mà đều là loại vừa mới thăng cấp, những còn lại toàn bộ là cấp F, về cơ bản chỉ tác dụng cho đủ số.
Đối với chơi cấp D bình thường, họ còn thể dựa vào ưu thế số lượng mà chiến đấu. Nhưng chơi cấp C, với chừng này thì họ hoàn toàn là dâng đồ ăn.
nhỏ con cũng tủi thân: "Tao thật sự th tên này từ khu D ra mà..."
Nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn, đã chọc, họ muốn trốn cũng kh thoát.
"Bàn xong chưa? Bàn xong thì nói chuyện với ?" Chu Th Văn ung dung họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thong-quan-gi-chu-cung-choi-dua-mot-chut-da-nao/chuong-12-gap-cuop.html.]
Lúc này cũng kh còn bận tâm đến thể diện nữa, đàn căng thẳng, theo bản năng cúi đầu xin tha: "Đại ca, thật xin lỗi, là bọn mắt kh th Thái Sơn, cầu xin ngài tha cho chúng ..."
"Tha cho các ? Được thôi." Ai ngờ Chu Th Văn lại một lần nữa sảng khoái gật đầu.
Nhưng lời của y vẫn còn vế sau: "Các mời ăn một bữa, sẽ tha cho các ."
Lời này khiến hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng những khác bỗng nhiên tan biến.
Sắc mặt đàn trở nên vô cùng khó coi: "Đại ca, bọn thật sự kh tiền. Nếu kh thì cũng kh ra đây cướp đâu..."
" kh quan tâm." Nhưng Chu Th Văn chưa bao giờ là nói lý lẽ. Y tiến lại gần họ một chút, giọng ệu cũng chút lạnh lùng: "Các vẫn chưa rõ tình hình hiện tại kh?"
Khóe môi y cong lên: "Bây giờ, là , đang cướp các ."
Cả đám tuyệt vọng.
Đi cướp kh thành lại bị cướp, hay cũng thể nói là, ăn trộm gà kh thành còn mất nắm gạo?
Ai bảo họ lại chọn một con sói đội lốt cừu cơ chứ.
Nhưng tình hình hiện tại là họ thực sự kh tiền.
Bản thân họ còn kh cơm ăn, nếu kh thì đã kh dễ dàng bị đ.á.n.h bại như vậy.
trước mặt thì như hổ rình mồi, con đường vào thành cũng đã bị đối phương chặn. Họ đói đến mức mất sức, cho dù muốn chạy cũng kh chạy được xa.
Đây thật sự là tình huống tồi tệ nhất.
"Thế nào, suy nghĩ kỹ chưa?" Chu Th Văn hỏi lại một lần: "Mời ăn một bữa, sẽ tha cho các . Điều kiện này kh khắc nghiệt đâu nhỉ."
Bình thường thì kh khắc nghiệt, nhưng đối với họ thì lại chí mạng.
Thật sự kh còn cách nào, đàn dẫn đầu đàm phán với Chu Th Văn: "Đại ca à, bọn bây giờ thật sự kh l ra được một xu nào... Hay là ngài xem thế này , ngài cho bọn hai ngày, bọn sẽ một phó bản...?"
"Vượt một phó bản?" Chu Th Văn liếc họ một cái: "Các như thế này e rằng sẽ c.h.ế.t trong phó bản mất."
Mày cũng biết à!!!
đàn ên cuồng gào thét trong lòng, nhưng trên mặt vẫn cười nịnh nọt: "Thế... bọn cũng kh còn cách nào khác..."
" lại kh ," Chu Th Văn nhếch môi: " thể cùng vào phó bản mà."
Cùng mày vào phó bản cấp C ư?
Vậy bọn tao chẳng sẽ c.h.ế.t nh hơn !!!
Khóe miệng đàn run rẩy, suýt chút nữa kh thể giữ được biểu cảm của .
Họ sở dĩ nghèo, chẳng vì kh muốn mạo hiểm vào phó bản ? Phó bản cấp thấp thì họ còn thể tạm bợ qua được, nhưng nếu là phó bản cấp cao, họ sợ là đến c.h.ế.t thế nào cũng kh biết.
", kh muốn ?" Ánh mắt Chu Th Văn lạnh .
"...Kh, muốn ạ," đàn khóc kh ra nước mắt.
Tự gây nghiệp, quỳ cũng trả.
gã lại khổ sở thế này.
"Thế thì đúng . Vậy lát nữa cùng , còn những khác... Tự làm gì thì làm . Nhưng mỗi các nợ một bữa cơm, sau này sẽ đến tìm các ."
Đây là kiểu thao tác gì vậy?
đàn chút ngốc: "Cái này... Ngài kh sợ họ chạy ?"
"Chạy? Vậy những khác sẽ phúc ," Chu Th Văn từ tốn vuốt ống tay áo: "Ai mà bắt được trốn về cho , sẽ thưởng cho hai cái bánh mì."
Lời nói vừa thốt ra, đám lập tức im lặng. Thậm chí thể nghe th tiếng nuốt nước bọt của một vài .
"Vậy sau này bọn tìm ngài ở đâu?" trong đám hỏi.
Chu Th Văn nghĩ một chút: "Thường ngày các nơi nào tập trung kh?"
đàn bên cạnh y ấp úng trả lời: "Ở... quán rượu nhỏ bên cạnh khu F..."
"Các còn kh cơm ăn mà tiền uống rượu ?" Chu Th Văn hơi ngạc nhiên.
Đối phương ngượng ngùng cười: "Chỉ là tìm một chỗ để ngồi thôi ạ, kh gọi đồ."
Vào quán rượu ngồi mà kh uống rượu ư?
thời gian đó thì qua hai cửa ải, họ thể đói bụng được.
Nhưng những chuyện này Chu Th Văn lười quản. Y chỉ muốn một nơi để tìm được . Vì thế y tùy ý gật đầu: "Được, vậy ở đó. Sau này sẽ đến tìm các ."
Y quay về phía cổng thành, cuối cùng ném lại một câu: "Bộ dạng của các đều đã nhớ kỹ , cho nên, đừng hòng chạy."
Sau khi y , trong đám c.h.ử.i rủa: " bệnh à? lại nói ra nơi chúng ta gặp nhau?"
Một khác tiếp lời: "Thế thì ? Mày nghĩ tên đó sẽ bỏ qua dễ dàng à?"
vừa nói lập tức cứng họng.
Một lúc lâu sau, mới từ kẽ răng nặn ra một câu: "Số đen."
Đám im lặng thật lâu, cho đến khi một phụ nữ phá vỡ sự im lặng đó: "Hay là chúng ta cùng nhau chạy , ai cũng kh tìm ai nữa..."
Lời nói vừa được một nửa thì bị ánh mắt kỳ lạ của mọi làm cho dừng lại. phụ nữ nghiến răng: "Thế thì làm bây giờ? Thật sự mời ăn cơm ?"
Một khác lạnh lùng mở miệng: "Được thôi, chạy . Mày chạy trước , tao đảm bảo kh tìm mày đâu."
phụ nữ cứng họng.
Lời hứa của những như họ, trước nay đều kh đáng một xu.
Huống hồ hai cái bánh mì đối với họ vẫn hấp dẫn. Muốn thống nhất ý nghĩ của tất cả mọi , ều đó rõ ràng là kh thực tế.
Kh thể kh nói, Chu Th Văn nắm bắt tâm lý của những này thực sự chuẩn.
Một đội ngũ nhỏ tạm thời tập hợp lại như thế này, chỉ cần hai cái bánh mì thôi cũng đủ để phá vỡ hoàn toàn chút lòng tin ít ỏi giữa họ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.