Thông Quan Gì Chứ? Cùng Chơi Đùa Một Chút Đã Nào
Chương 39: Thí nghiệm bí mật (11)
Cơ sở dữ liệu của máy tính trung tâm chứa một lượng lớn tài liệu, mỗi hạng mục đều được phân loại và sắp xếp gọn gàng, tiện lợi cho việc tra cứu.
Trước đây Hứa Lăng vẫn luôn tự hào về ều đó, nhưng lúc này lại hy vọng những tài liệu này thể được sắp xếp lộn xộn một chút, như vậy cũng tốt để gây thêm chút rắc rối cho kẻ xâm nhập.
Tuy nói là c nghệ mũi nhọn nhưng thao tác máy tính trung tâm cũng kh phức tạp, chỉ là từng lớp xét duyệt đã tiêu tốn nhiều thời gian của Chu Th Văn. May mắn là quyền hạn của con tin cao, thể tra cứu được nhiều tài liệu, nhưng vì thời gian hạn nên Chu Th Văn kh kịp sàng lọc, liền trực tiếp chọn tất cả một trăm hạng mục đầu tiên theo thứ tự cấp bậc.
Hứa Lăng vừa mới nộp tài liệu xong, trên còn mang theo ổ cứng chứa thành quả nghiên cứu của bọn họ, nhưng hiện tại ổ cứng này đã bị Chu Th Văn trưng dụng. Y quét sạch tất cả dữ liệu cũ bên trong, chép toàn bộ tài liệu đã chọn vào ổ cứng.
Hứa Lăng cảm th tim đang rỉ máu.
Ổ cứng đó chứa nhiều thứ, ngoài nội dung đã nộp, còn một phần lớn chưa hề được lưu.
Bây giờ ổ cứng bị quét sạch, cũng nghĩa là tất cả nỗ lực của bọn họ đều đổ s đổ bể.
âm thầm siết chặt nắm đấm.
“Kh hổ là c nghệ mũi nhọn, tốc độ truyền tải thật nh.” Tài liệu nh đã chép xong, th kh gian ổ cứng vẫn còn thừa, Chu Th Văn tiện tay kéo thêm một ít thứ vào. Khi mọi thứ hoàn tất, y mới cất ổ cứng , sau đó lười biếng vặn vẹo cơ thể một chút.
“Được , cảm ơn đã hợp tác, thể .” Tiếp theo nên tìm cách rời , mang theo một con tin chắc c kh tiện. Chu Th Văn quay đầu lại định vỗ vai Hứa Lăng, nhưng tay y lại vỗ hụt, Hứa Lăng đã kh còn ở vị trí cũ.
Tập trung kỹ, Hứa Lăng đang đứng trước một giao diện khác của máy tính trung tâm, kh biết đang làm gì.
Trong lòng Chu Th Văn đột nhiên dâng lên một cảm giác nguy hiểm: “ đang làm gì?!”
Hứa Lăng kh đáp, chỉ nhấn mạnh vào một nút trên màn hình.
“Tít-”
“Lệnh xác nhận, thiết bị tự hủy kích hoạt.”
“Đếm ngược bắt đầu, 59, 58, 57…”
“C.h.ế.t tiệt?”
Kh ngờ này lại làm đến mức tuyệt tình như vậy, Chu Th Văn liếc ta một cái, trong ánh mắt mang theo một tia tán thưởng.
Kh thể kh nói, này ở một khía cạnh nào đó hợp khẩu vị của y, đủ ên rồ, hơn nữa tiềm năng phá hoại.
Nếu mục tiêu của kh là thì càng tốt.
Hứa Lăng làm xong tất cả liền lặng lẽ đứng sang một bên, tr kh hề dấu hiệu muốn bỏ chạy. Chu Th Văn th Hứa Lăng như vậy cũng kh vội, y kho tay chậm rãi hỏi: “ kh ?”
“Đi? Một nửa tâm huyết của đều bị hủy hoại, còn một nửa khác đều ở đây.” Hứa Lăng vỗ vỗ máy tính trung tâm: “ sẽ kh , muốn ở lại cùng chúng nó.”
Ánh mắt hung ác: “ cũng vậy.”
Đây là muốn y chôn cùng đây mà.
Nhưng nghe xong lời này Chu Th Văn vẫn cười kh khách: “Vậy à, được thôi, sẽ ở lại đây bầu bạn với .”
Y nói xong liền dựa vào bàn ều khiển ngồi xuống, còn kh quên vỗ vỗ vị trí bên cạnh mời Hứa Lăng: “ cũng ngồi một lát chứ?”
Biểu cảm của Hứa Lăng cứng lại.
Diễn biến cốt truyện này nằm ngoài dự đoán của .
Thiết bị tự hủy đã kích hoạt, một phút sau nơi đây sẽ bị phá hủy hoàn toàn, sinh mạng đang bị đe dọa, tại y vẫn thể bình tĩnh như vậy?
“…40, 39, 38…”
Tiếng đếm ngược bên tai kéo tâm trí Hứa Lăng trở về, nhíu mày thật chặt: “Nơi này lát nữa sẽ nổ tung.”
“ biết.”
“Vậy còn kh ?”
“Cửa đóng , kh ra được.”
Hứa Lăng: “…”
Cửa đóng, nhưng quyền hạn mở cửa mà.
Trong dự đoán của Hứa Lăng, Chu Th Văn chẳng lẽ kh nên vì tự bảo vệ mà ép buộc mở cửa bỏ chạy ?
Kh thể kh nói, đợt thao tác này của Chu Th Văn đã hoàn toàn phá hỏng kế hoạch của Hứa Lăng.
“…25, 24, 23…”
Tiếng đếm ngược ngày càng gần, giọng nữ máy móc lạnh lùng báo từng con số, giống như bùa đòi mạng văng vẳng bên tai bọn họ kh dứt. Căn phòng cách âm cực tốt, ngoài âm th máy móc ra thì chỉ thể nghe th tiếng thở dốc nặng nề của Hứa Lăng. Chu Th Văn ung dung đối phương, khuôn mặt bị khẩu trang che khuất vẫn luôn treo một nụ cười nhạt.
Hứa Lăng kh th biểu cảm của y, nhưng thể cảm nhận được, này thật sự kh vội.
Cho nên sốt ruột.
“ thật sự kh sợ c.h.ế.t ? Chương trình tự hủy này kh để đùa giỡn đâu!”
Chu Th Văn tùy ý nhún vai: “Ồ? Vậy thì càng tận mắt chứng kiến thôi.”
Kẻ ên.
Hứa Lăng thầm mắng một tiếng trong lòng.
“…”
còn muốn nói gì đó, nhưng vừa mở miệng đã bị Chu Th Văn cắt ngang: “ vẻ kh muốn ở lại đây?”
Hứa Lăng nghẹn lời.
lại kh muốn chứ, quyết định này của Chu Th Văn đã trực tiếp dẫn đến việc kế hoạch của hoàn toàn thất bại.
th biểu cảm của Hứa Lăng, Chu Th Văn cuối cùng cũng kh nhịn được mà bật cười.
“Được , đừng diễn kịch với , kh là sẽ tùy ý từ bỏ sinh mạng của đâu, ểm này kh lừa được .” Chu Th Văn đứng dậy khỏi mặt đất, tiện tay phủi bụi trên . Y dường như kh bao giờ thể đứng thẳng đàng hoàng, vừa đứng lên đã lại nghiêng nghiêng tựa vào bàn ều khiển.
Ngay từ khi vừa gặp Hứa Lăng, y đã nhận ra này ý chí cầu sinh vô cùng mạnh mẽ.
Hứa Lăng th minh, biết cách tự bảo toàn , vì vậy sau khi bị bắt c từ đầu đến cuối đều hợp tác, mỗi quyết định đưa ra đều l sự an toàn của bản thân làm trọng, thậm chí kh tiếc tiết lộ th tin trong máy tính trung tâm.
Một như vậy, sẽ vì thành quả nghiên cứu bị hủy mà lựa chọn đồng quy vu tận với kẻ địch ?
Tức giận là ều chắc c, nhưng từ bỏ sinh mạng thì thật sự kh đến mức.
Hứa Lăng kh biết nên nói tiếp thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thong-quan-gi-chu-cung-choi-dua-mot-chut-da-nao/chuong-39-thi-nghiem-bi-mat-11.html.]
Rõ ràng mới gặp mặt chưa đến một giờ, đối phương lại thể nắm rõ tính cách của đến vậy, ều này khiến theo bản năng cảm th khó chịu.
Nhưng tình hình hiện tại đã kh còn do lựa chọn nữa.
“Vẫn chưa động đậy ? Thời gian sắp hết .” Chu Th Văn nhàn nhạt nhắc nhở.
Hứa Lăng giật , chỉ là lơ đãng một chút, tiếng đếm ngược đã vào hồi kết.
“…11, 10…”
kh còn do dự, cất bước chạy về phía sau bàn ều khiển. Chu Th Văn theo sát phía sau, đặt lòng bàn tay lên một tấm kim loại nổi lên.
“Xác minh vân tay thành c.”
Tấm kim loại trượt sang bên cạnh, để lộ camera mini bên trong. Hứa Lăng áp mắt vào, sau đó lại là một tiếng “Đinh” giòn tan.
“Xác minh mống mắt thành c.”
“…8, 7, 6…”
Bức tường động đậy, Chu Th Văn lúc này mới phát hiện bức tường này lại còn giấu một cánh cửa bí mật. Cánh cửa kim loại dày năm sáu mét, tr vẻ khả năng phòng thủ tốt.
Cánh cửa kim loại nặng nề mở ra kh tiện, thể là do lâu quá kh được sử dụng, nó chuyển động càng chậm chạp. Chu Th Văn căn bản kh đợi nó mở hoàn toàn, th khe cửa đủ rộng cho một qua, liền kh nói hai lời mà đẩy Hứa Lăng vào bên trong cánh cửa.
Hứa Lăng vừa định bước liền cảm th một lực mạnh mẽ từ phía sau ập tới, loạng choạng bị đẩy vào bên trong cánh cửa, phía sau cũng theo đó mà vào. Mặc dù còn chưa đứng vững nhưng ý chí cầu sinh của Hứa Lăng vẫn thúc đẩy lao về phía tường, dùng hết sức kéo một cái chốt, cánh cửa kim loại phía sau còn chưa mở hoàn toàn đã bắt đầu chậm rãi khép lại.
“…5, 4, 3…”
Cánh cửa kim loại vận hành kh nh, nhưng may mắn là phần mở ra cũng kh nhiều lắm, tính toán đâu ra đ cũng chỉ là một khoảng cách vừa đủ cho một . Trước khi con số cuối cùng rơi xuống, khe hở cuối cùng cũng biến mất trong ánh mắt sốt ruột của Hứa Lăng.
Ánh sáng và âm th đều bị ngăn cách, bên tai Chu Th Văn vẫn còn văng vẳng tiếng “2, 1” vừa nghe được.
Hai giây sau, một chấn động dữ dội ập tới, bức tường kim loại ma sát phát ra tiếng rít chói tai cùng với tiếng va đập trầm thấp và nặng nề như đến từ chân trời.
Chu Th Văn theo bản năng vịn vào bức tường, nhưng trong vụ nổ dữ dội bức tường cũng kh thể duy trì sự vững vàng như trước. Cánh tay y tê dại vì chấn động, chân cũng chút kh vững, th vậy y cũng kh cố gắng làm khó xử, tìm một góc xa cửa nhất liền ngồi xổm xuống.
Kh lâu sau, Chu Th Văn cảm th một lăn đến bên chân , trong bóng tối y kh rõ, nhưng suy đoán hợp lý một chút đây hẳn là Hứa Lăng.
Cuối cùng, chấn động cũng qua .
Bên tai một lần nữa trở về yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng tim đập dữ dội và tiếng thở dốc nặng nề.
lâu sau lại thêm một câu lẩm bẩm nhỏ.
“…Chà, uy lực cũng khá đ chứ.”
Hứa Lăng sợ hãi ngồi dậy, nghe th giọng Chu Th Văn gần liền cẩn thận lùi về phía sau một khoảng cách. Tiếng quần áo và sàn nhà ma sát trong môi trường kín vô cùng rõ ràng, Chu Th Văn cười thở dài: “Trốn cái gì, chỗ nhỏ như vậy còn thể trốn đâu?”
…Nói cũng đúng.
Nhưng nên phòng vẫn phòng.
Vừa trải qua một vụ nổ, đầu óc cả hai đều còn hơi ong ong, mãi đến khi bình tĩnh lại một chút Chu Th Văn lại kh yên phận nữa. Kh rõ bất cứ thứ gì, y liền kh ngừng sờ soạng xung qu , vừa sờ vừa hỏi kia: “Này tiểu Hứa à, nói xem chúng ta nên làm thế nào để ra ngoài?”
…Tiểu Hứa?
Khóe miệng Hứa Lăng giật giật.
Với thân phận và địa vị hiện tại của , cộng thêm tuổi tác đã ngoài ba mươi gần bốn mươi, thật sự đã lâu lắm kh nghe th cách xưng hô như vậy.
lắc đầu, miễn cưỡng bỏ qua cách xưng hô này: “Nếu cửa còn chưa hỏng thì thể mở được, lỡ như hỏng … Vậy thì chỉ thể đợi đến cứu.”
“Vậy à.” Chu Th Văn đổi một tư thế thoải mái hơn tựa vào tường ngồi, y về phía phát ra âm th, dường như muốn xuyên qua bóng tối để rõ mặt đối phương.
Và câu nói tiếp theo của y lại mang theo vài phần hài hước: “Vậy nếu đợi đến cứu, cũng chỉ thể lại một lần nữa bắt làm con tin.”
“ nói ?”
Cơ thể Hứa Lăng cứng đờ trong một khoảnh khắc.
nói gì? còn thể nói gì nữa.
Vốn dĩ còn định nhân cơ hội kéo dài thời gian với Chu Th Văn, kh ngờ đối phương lại trực tiếp thấu mục đích của , còn trước một bước mà đưa ra lời đe dọa.
thể làm gì bây giờ, ở đây chỉ hai bọn họ, kh trốn thoát được, cũng kh đ.á.n.h tg được Chu Th Văn.
Chẳng chỉ thể làm theo lời y nói .
Sống ngần năm, Hứa Lăng lần đầu tiên cảm th ấm ức đến vậy.
hít sâu một hơi, dựa vào ký ức sờ đến bên tường, nhưng kh bức tường nơi cửa lúc nãy, mà là một bên khác.
Chu Th Văn đã nhận ra hướng của , liền cũng mò mẫm đứng dậy: “Vậy ra ở đây một lối thoát khác.”
“, nhưng chưa từng đến, kh biết ở đâu.” Hứa Lăng vừa tìm vừa nói, thể nghe ra ngữ khí của kh được thân thiện cho lắm. Cũng đúng, hủy hoại tâm huyết của ta còn đe dọa ta, bất kể là ai cũng kh thể tươi cười đón chào được.
Chu Th Văn biết, vẫn còn đang kéo dài thời gian, thậm chí căn bản kh ý định nghiêm túc tìm lối thoát kia.
Nhưng kh , y cách để khiến này nghiêm túc hơn.
“Tiểu Hứa à, phát hiện ra kh, oxy ở đây ngày càng loãng?”
Chu Th Văn nói như thật, nói xong còn dùng sức hít hai hơi để chứng minh quan ểm của .
Hứa Lăng cũng theo bản năng hít sâu một hơi, kh biết ảo giác của kh, cũng cảm giác n.g.ự.c hơi khó chịu.
Ở đây lỗ th gió kh nhỉ?
Hứa Lăng kh xác định.
Cũng vì vậy trong lòng kh tự chủ được mà bắt đầu hoảng sợ.
càng hoảng, cảm giác tức n.g.ự.c càng rõ ràng, đến cuối cùng thậm chí chút kh thở nổi.
“ sắp kh thở nổi , chúng ta sẽ kh ngạt c.h.ế.t ở đây chứ?” Chu Th Văn nói với vẻ lo lắng, nhưng nếu thể th biểu cảm trên mặt y, thì thể phát hiện ra y thực ra cũng kh quá lo lắng.
So với lúc nãy, kh khí ở đây quả thật loãng hơn một chút, nhưng còn lâu mới đến mức “kh thở nổi”. Y nói như vậy chỉ là muốn kích thích Hứa Lăng một chút mà thôi.
Hứa Lăng cũng thật sự bị kích thích.
Nắm bắt được vài từ ngữ nào đó của Chu Th Văn, Hứa Lăng trong lòng căng thẳng, sau đó theo bản năng mà tăng nh động tác trên tay.
muốn sống, dù thế nào cũng muốn sống.
Chưa có bình luận nào cho chương này.