Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thông Quan Gì Chứ? Cùng Chơi Đùa Một Chút Đã Nào

Chương 46: Thí nghiệm bí mật (18)

Chương trước Chương sau

Khu vực vốn yên tĩnh kh bao lâu đột nhiên lại d lên một trận ồn ào.

Dưới tiếng gà bay ch.ó sủa một bóng nh chóng vụt ra từ góc tường. dường như nhận ra ều gì đó quay đầu lại, nhưng trong tầm mắt họ chỉ th một khoảng trống rỗng.

Chu Th Văn rẽ qua một khúc cua, tránh khỏi sự theo dõi, sau đó mới kéo khẩu trang xuống thản nhiên bước ra như kh chuyện gì.

Y đám đ đang căng thẳng cách đó kh xa, khóe môi khẽ nhếch lên. Đúng vậy, lần náo động này lại là do y gây ra.

Nếu đã quyết định tố cáo những lãnh đạo cấp cao xấu xa này thì y tự nhiên sẽ kh ngồi chờ cơ hội đến. D sách lãnh đạo cấp cao y đã được, việc còn lại cũng dễ nghĩ ra - đó là thu thập bằng chứng.

Muốn tố cáo khác đương nhiên đưa ra bằng chứng xác thực.

Chỉ là những bức thư trên tay chắc c kh đủ, ít nhất y còn l được sổ sách của những này, chứng minh bọn họ thực sự đã biển thủ c quỹ. Và vào tình hình hiện tại thì thể nói là thu hoạch khá lớn.

Thân phận của Chu Th Văn vô cùng tiện lợi, nó cho phép y tự do lại ở hầu hết các khu vực của viện nghiên cứu mà kh bị nghi ngờ. Hình xăm trên tay cũng đã được xử lý lại. Mặc dù kem nền và các đồ trang ểm khác đều đã đưa cho con chuột nhỏ kia nhưng may mắn là y đã tầm xa, giữ lại một cây kem che khuyết ểm.

Chu Th Văn đã nghĩ ra đủ mọi cách, hoặc c khai hoặc lén lút để vào văn phòng của những này. lúc mượn d nghĩa xin chỉ giáo, lúc l cớ th báo, nếu thực sự kh tìm được lý do thích hợp thì tìm cơ hội lẻn vào. Tuy nhiên việc lẻn vào vẫn nguy hiểm, và lần này y đã bị phát hiện.

Y kh ngờ lại lắp đặt báo động trong văn phòng. Trước đây mọi việc quá dễ dàng, giờ thì hay , quả báo kh chừa một ai.

Hiện tại cả tòa nhà đã bị phong tỏa khẩn cấp, chỉ thể vào mà kh thể ra. phụ trách khu vực này cũng đã vội vã quay lại, ta qu văn phòng của một vòng, gần như ngay lập tức phát hiện ra đồ vật bị mất.

Hơn nữa ta đã nhận ra thứ bị mất là gì, vì thế sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

“Lục soát! Nhất định lục soát ra đó! Chỗ mất... mất một tài liệu quan trọng!”

Nói là tài liệu thật ra cũng kh sai. Chẳng qua những gì ghi chép trong đó đều là bằng chứng bất lợi cho ta, là những thứ kh thể để khác th.

Vì tiền đồ của ta cần tìm ra đó.

Lệnh này vừa ban ra những bên dưới lập tức hành động. Thế là Chu Th Văn th một đám lục soát từng phòng, ngay cả đồ vật trên tay qua đường cũng kh bu tha.

Thế này thì kh ổn, y sẽ bị phát hiện ra mất. Chu Th Văn nắm chặt tay, những thứ y vừa l ra đều đang cầm trên tay.

Viện nghiên cứu đã lâu kh xảy ra chuyện gì lớn, sự cố nhỏ này khiến những nhân viên văn phòng quen sống trong môi trường yên bình này đều hoảng sợ. Họ ồn ào tụ tập lại một chỗ. Chu Th Văn lẫn vào đám đ, tr như đang xếp hàng chờ kiểm tra.

Nhưng sau khi qua đám đ dài dằng dặc y kh dừng lại mà lén lút lẻn vào góc phòng vệ sinh. Chỉ sau khi xác định kh ai chú ý đến y mới tiếp.

Trong phòng vệ sinh , nhưng họ kh m chú ý đến Chu Th Văn vừa bước vào. Chu Th Văn cũng giữ vẻ mặt bình tĩnh, y tự vào một buồng vệ sinh, đặt tất cả tài liệu vừa thu thập được lên nắp bồn cầu.

Sau đó y l ện thoại ra, lên mạng tìm kiếm địa chỉ và phương thức gửi thư của Viện Kiểm Sát quốc gia.

Cửa phòng mở ra, tiếng bước chân xa dần, phòng vệ sinh trở nên yên tĩnh, đó là tiếng những khác ra ngoài. Chu Th Văn xác nhận chỉ còn y ở đây thì lập tức hành động. Y cất tất cả tài liệu vào một túi hồ sơ. Nghĩ một lát, liền xé một góc gi trắng, chép lại địa chỉ và phương thức gửi thư của Viện Kiểm Sát quốc gia vừa tìm được.

Y còn viết thêm một câu ở phía dưới - Cấp cao cấu kết biển thủ c quỹ, nhân viên viện nghiên cứu đều gặp họa.

Viết xong y vẫn cảm th chưa đủ, lại vẽ thêm một khuôn mặt cười toe toét ở phía sau.

Làm xong tất cả Chu Th Văn nhét tờ gi vào túi, tìm một túi chống ẩm để bọc kín toàn bộ túi hồ sơ. Bốn bề vắng lặng, y cúi sát xuống bồn rửa tay. Dưới bồn rửa tay một khe hở nhỏ, y nhét đồ vật vào đó, còn xác nhận vài lần túi hồ sơ sẽ kh rơi ra.

Sau khi giấu kỹ mọi thứ Chu Th Văn mới vỗ tay đứng dậy. Lần này y thể quang minh chính đại mà ra ngoài.

Còn về những thứ đó, y thể tìm cơ hội quay lại l. Nếu thực sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn khiến y kh thể quay lại, thì th tin để lại chắc c đủ để phát hiện nó hiểu rõ sự thật.

Đương nhiên nếu kh may bị chính lãnh đạo phát hiện, thì cũng đành chịu. Dù việc cần làm thì y đã làm .

Bỏ những tài liệu này Chu Th Văn hiển nhiên kh còn cần thiết bị kiểm tra. Hơn nữa những bị tạm thời bắt làm chân sai vặt lại là những “sư đệ” của y, th y, họ càng kh dám làm càn.

Và sau khi rời khỏi tòa nhà thí nghiệm, ện thoại của Chu Th Văn lại rung hai cái. Là chiếc smartphone kia, ều này nghĩa là y tin n mới.

Bật màn hình lên , Chu Th Văn lập tức nhíu mày - y nhận được tin n rằng sau vài giờ cấp cứu, thầy giáo Tôn Quốc Hữu của y đã được cứu sống.

Điều này kh tốt lắm. Tôn Quốc Hữu biết sự bất thường trên y. Và ta cũng biết, chính y mới là khởi xướng vụ nổ ban đầu. Một khi Tôn Quốc Hữu tỉnh lại, thân phận của Chu Th Văn sẽ bị bại lộ ngay lập tức.

May mắn thay, tin n tiếp theo đã đến. Mặc dù tính mạng đã được cứu nhưng Tôn Quốc Hữu vẫn chưa tỉnh lại nh như vậy. gửi tin n này cho Chu Th Văn là nhân viên y tế, họ cảm th cần báo tin an toàn cho đệ t.ử thân truyền của giáo sư Tôn.

Đọc xong tin n Chu Th Văn lại đứng tại chỗ suy nghĩ vài giây. Là đệ t.ử được Tôn Quốc Hữu yêu quý nhất, vào lúc này y nên thăm thầy kh?

Y cảm th nếu cứ thờ ơ như vậy nhân vật của sẽ bị sụp đổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thong-quan-gi-chu-cung-choi-dua-mot-chut-da-nao/chuong-46-thi-nghiem-bi-mat-18.html.]

Điều này kh được, nhiệm vụ của y còn chưa hoàn thành, và y kh biết sẽ ở lại đây bao lâu. Nếu OOC thì hành động sau này chắc c sẽ khó khăn hơn.

Nghĩ vậy, dành vài phút thăm thầy giáo là vô cùng cần thiết. Dù việc Tôn Quốc Hữu vào phòng cấp cứu y cũng trách nhiệm.

Vậy thì thôi.

Hỏi rõ địa ểm xong Chu Th Văn chỉ mất chưa đầy mười phút để đến nơi.

Tòa nhà y tế nằm cạnh ký túc xá nhưng phong cách trang trí của hai nơi lại khác nhau một trời một vực. Ký túc xá chủ yếu sử dụng t màu vàng cam ấm áp, còn tòa nhà y tế thì đập vào mắt là một màu trắng toát.

Hành lang còn thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c sát trùng. Chu Th Văn vừa bước vào đã nhăn mũi tỏ vẻ ghét bỏ, nhưng y nh chóng thu lại biểu cảm, bởi vì đang tới.

“À, là... Chu Th Văn?” Y tá ở đây nhận ra y, nhưng kh quá ngạc nhiên về việc y đến thăm. Cô chỉ hướng dẫn Chu Th Văn, cho y biết vị trí cụ thể của Tôn Quốc Hữu.

Chu Th Văn khẽ gật đầu với cô về hướng cô chỉ.

Mặc dù ca phẫu thuật đã thành c nhưng dù vẫn chưa tỉnh, nguy hiểm vẫn còn. Tôn Quốc Hữu nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt ICU với mặt nạ thở. Y tá sẽ đến kiểm tra định kỳ để phòng ngừa bất kỳ tình huống bất ngờ nào xảy ra.

Chu Th Văn kh thể vào trong, chỉ đứng ngoài phòng qua lớp kính một lúc.

Về bản chất chỉ là làm bộ làm tịch, y kh định ở lại quá lâu, th đã đủ thì tính toán rời . Nhưng Chu Th Văn vừa quay thì một khác đã nh chóng bước về phía y, thần sắc chút nặng nề, còn mang theo vẻ dò xét.

Chu Th Văn theo bản năng dừng lại. Kh thể kh nói thế giới thật nhỏ, này y nhận ra.

Hứa Lăng nh chóng đến trước mặt y, l mày vẫn nhíu chặt. quan sát Chu Th Văn từ trên xuống dưới một hồi, sau đó mới căng thẳng mở lời: “ tên gì?”

vẻ như vẫn chưa hoàn toàn nhận ra y. Nhưng sự nghi ngờ thì chắc c, nếu kh đã kh biểu cảm này.

Sắc mặt Chu Th Văn kh đổi, chỉ cung kính gật đầu với : “Chào ngài, tên là Chu Th Văn.”

Nói y còn cố ý xoay , để lộ thẻ tên của .

Hứa Lăng càng thêm nghi hoặc.

Cái tên Chu Th Văn này nghe qua, là học sinh mà giáo sư Tôn mới nhận vào gần đây, d tiếng vẫn luôn tốt. Nhưng vừa bóng lưng thực sự cảm th này giống kẻ đã bắt c .

Tuy nhiên nghe giọng nói thì vẻ hơi khác biệt.

Nhưng đã bắt chuyện cũng kh thể bỏ mặc ta, vài lời khách sáo vẫn cần thiết. Vì vậy, Hứa Lăng đưa tay ra với Chu Th Văn: “Chu Th Văn, đã nghe d , hôm nay gặp mặt quả nhiên d bất hư truyền.”

“Quá khen.” Chu Th Văn hiểu đạo lý nói nhiều làm nhiều sai, y nhàn nhạt gật đầu, duy trì hình tượng thiên tài lạnh lùng của .

Nhưng ngay khoảnh khắc hai tay chạm nhau, đồng t.ử Hứa Lăng hơi co lại. Chu Th Văn cảm th tay bị siết chặt, thậm chí da thịt còn bị đối phương vuốt ve hai lần.

Y âm thầm nhíu mày, sau đó kh chút dấu vết rút tay về.

Hứa Lăng vẫn đứng sững tại chỗ.

Cảm giác lạnh lẽo truyền đến từ đầu ngón tay và cảm giác khi hai tay chạm nhau khiến ta nhớ lại những trải nghiệm kh m vui vẻ.

Chu Th Văn bắt đầu cảnh giác. Giọng y hơi lạnh xuống: “Ừm... Thầy Hứa?” Gặp một nhà nghiên cứu cấp A thì gọi là thầy chắc c kh sai.

Y vừa gọi đối phương, vừa lặng lẽ lùi lại phía sau.

“À, xin lỗi.” Hứa Lăng hoàn hồn, ánh mắt lại kh tự chủ được về phía tay Chu Th Văn: “Tay lạnh quá, là bẩm sinh ?”

Chu Th Văn phủ nhận ngay lập tức: “Kh , lẽ là do vừa làm thí nghiệm xong, rửa tay bằng nước lạnh. Vừa làm ngài lạnh ? Thật ngại quá.”

Lời này Hứa Lăng rõ ràng kh tin. Nhưng kh phản bác, chỉ tiếp tục nói theo ý : “Tay ... đẹp, thể cho xem lại kh?”

Yêu cầu này chút kỳ quái, kỳ quái đến mức Chu Th Văn gần như nghi ngờ đối phương sở thích thầm kín nào đó. Yêu cầu như vậy y đương nhiên kh thể đồng ý.

“Xin lỗi, kh tiện lắm.”

Bị từ chối Hứa Lăng cũng kh để tâm, ánh mắt dời lên, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt Chu Th Văn.

“Vậy à, kh , là đường đột.”

Miệng nói xin lỗi, nhưng ánh mắt vẫn chằm chằm y, dường như muốn thấu toàn bộ con của y: “Vậy tiện nói cho biết, một tiếng rưỡi trước đã ở đâu kh?”

Ánh mắt Chu Th Văn chợt lóe. Lời này rõ ràng là đang nghi ngờ y .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...