Thù Nhan
Chương 3
A Từ
Mắt thấy nọ đang dần dần xa.
đột ngột bật dậy, cần suy nghĩ gì nữa liền lao thẳng về phía đó.
“A "
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Nhị tỷ tỷ bịt miệng ấn ngược trở .
Tỷ sợ hãi đến mức mặt mày cắt còn giọt m/áu, áp thấp giọng :
“ điên ?"
Nam nhân đầu , chỉ còn tiếng rèm châu va lách cách.
Tạ Liễm dường như sở giác, vội vàng tiến lên một bước che chắn tầm mắt ngài, bồi nụ bồi tội :
“ lẽ nữ quyến trong nhà, làm kinh động đến bệ hạ, xin bệ hạ chớ trách tội "
Hoàng đế thu hồi tầm mắt, phất phất tay, dắt tay Quý phi bước .
06
giáo huấn một trận trò.
Nào những lời lẽ như phóng khoáng lên đại đường, giáo dưỡng, ngay cả hoàng đế mà cũng dám mạo phạm, hết câu đến câu khác thi đổ xuống đầu .
Đích mẫu càng ý chỉ dâu mắng hòe, lời trong lời ngoài đều chỉ trích lòng bất chính, mưu toan trèo rồng phượng.
Duy chỉ Tạ Liễm cau chặt mày, một mực im lặng tiếng.
Ngay khi sắp sửa nhịn nữa, chỉ thấy quát lớn một tiếng:
“Đủ !"
hít sâu một , cố gượng một nụ khom lưng hành lễ đến tận cùng:
“Ngàn vạn , đều tiểu tế."
xong, màng đến sự ngỡ ngàng , mạnh bạo kéo tay bước .
ngước mắt lên , khóe môi khẽ động đậy.
Đây vẫn đầu tiên, ở mặt ngoài che chở cho .
thẳng cho đến tận tẩm phòng, mới dừng bước .
Lồng ng/ực phập phồng kịch liệt, chân mày nhíu chặt, nơi đáy mắt đè nén sự căng thẳng và hoảng loạn thể che giấu.
“Nàng đều thấy ?"
nhắm mắt , bình phục cảm xúc bản :
“ sớm rõ , ?"
Ánh sáng nơi đáy mắt tối tăm hẳn , giọng cứng nhắc:
“Mạnh Nhan Sưu, nàng chớ quên, nàng thê t.ử , chính thê dùng kiệu lớn tám khiêng rước cửa."
“Cho dù bệ hạ thì cũng cái đạo lý cưỡng đoạt thê t.ử khác, huống chi, ngài Quý phi ."
Quý phi...
Trong tâm trí hiện lên bóng dáng hai dắt tay rời , trong lòng dâng lên một nỗi đau âm ỉ, thản nhiên.
Gợi ý siêu phẩm: Từng Bước Ép Hôn: Tổng Tài Chỉ Sủng Mình Em đang nhiều độc giả săn đón.
thấy thần tình , chút thả lỏng hơn đôi chút, giọng cũng tự chủ mà lớn hơn vài phần.
“ chừng bệ hạ sớm quên sạch nàng , Quý phi tính tình gia thế chỗ nào mạnh hơn nàng chứ, mà chỉ một nàng còn ở đây lưu luyến quên."
“ ?"
nắm chặt hai bàn tay thành nắm đấm, thẳng mắt .
“Nếu như , Thế t.ử tại dám để tiến cung?"
khựng , đồng t.ử co rút.
ép sát tới một bước:
“Thế t.ử tưởng rằng, bệ hạ tại cưới đích tỷ làm Quý phi?"
“Trong cung Quý phi, tại quanh năm ngày tháng bày biện đầy bánh hạnh nhân?"
“Đủ !"
Sắc mặt trắng bệch, cam lòng lùi một bước.
Giọng giống như từ kẽ răng bật , một nữa lặp lời .
“Mạnh Nhan Sưu, nàng !"
Đêm hôm đó khi trở về Hầu phủ, liền Tạ Liễm nhốt .
cho phép khỏi cửa, cũng cho qua tiếp xúc với bất kỳ ai khác.
Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ lụa, phản chiếu gương mặt âm trầm, loang lổ .
“ nhất nàng nên ch/ết cái tâm tư đó ."
ngày ngày đều tới , cũng lời nào, chỉ lẳng lặng ở bên cạnh bầu bạn.
bàn bày biện đầy bánh hạnh nhân, cũng bốn đĩa giống hệt như .
“ mời vị sư phó Ngự Trân Các làm đấy, chắc kém hơn hương vị ở trong cung ."
“Những thứ thể cho nàng, cũng thể cho nàng."
một miếng cũng từng động .
Mùa đông qua , mùa xuân tới.
Trong cung xảy một chuyện đại sự.
Bệ hạ một nữa tuần du phương nam đến Thái Thương.
đều , bệ hạ để tìm kiếm một .
trong lòng mà ngài từng gặp khi tuần du phương nam ch/ết, ngài đích tìm kiếm để đón đó trở về.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thu-nhan/chuong-3.html.]
Khi Tạ Liễm trở về thì sắc mặt vô cùng khó coi.
chằm chằm một cách ch/ết chóc, âm trầm :
“ do nàng làm ?"
mím mím môi, lên tiếng.
Chính .
thả ngoài, dù cũng tự cứu lấy .
Chỉ phương pháp hạn, chỉ thể truyền đạt chừng thông tin mà thôi.
ngờ tới việc bệ hạ đích xuống phía nam.
rũ mắt, trong lòng hương vị gì.
A Từ , chắc hẳn vẫn còn nhớ đến chứ.
Tạ Liễm nắm chặt hai nắm tay, dường như đang sức đè nén cảm xúc gì đó.
Cuối cùng vẫn nhịn , đ.ấ.m mạnh một quyền khung cửa.
Giọng dữ tợn, trong mắt tràn đầy sự phẫn nộ và cam lòng:
“Mạnh Nhan Sưu, mới phu quân nàng."
“ đối xử với nàng còn đủ ?
Tại nàng lúc nào cũng nhớ thương đến ?"
ngước mắt lên, yên lặng :
“ từng, coi phu quân ."
Đêm tân hôn nồng đượm thắp lửa năm xưa, nến đỏ lung lay nhảy nhót.
Khi đó nghĩ rằng, nếu như thể đối xử với , giống như đối xử với thê t.ử , thì chắc thể quên A Từ.
Bởi vì từ nhỏ thiếu thốn tình thương, một nữ t.ử một lòng một kiên định gì cho cam.
Chỉ tiếc .
Trong lòng chôn giấu khác, chán ghét , ghét bỏ .
Càng làm nổi bật lên việc A Từ đáng quý bao nhiêu.
hình run rẩy nhè nhẹ.
Ánh sáng mặt trời bóng dáng che khuất, buông xuống một mảng bóng râm lớn.
một lúc lâu , mới vững hình, khổ một tiếng:
“, thành cho nàng."
đợi trả lời, sải bước lớn ngoài.
Cho đến khi vén rèm cửa lên, khựng một chút:
“Bệ hạ sủng ái Quý phi nhiều năm như , nàng dám khẳng định ngài đối xử với nàng vẫn giữ vẹn tấm lòng ban đầu?"
07
một nữa tiến hoàng cung.
Tạ Liễm làm , thả tự do cho .
Tại cung yến, một nữa thấy A Từ.
đổi nhiều, còn giống như dáng vẻ tùy hòa mỉm năm xưa nữa.
Chỉ ở nơi đó thôi toát vẻ uy nghiêm giận tự uy, khiến dám đến gần.
gặp A Từ ở trong một bãi tuyết hoang vu.
trọng thương, thở thoi thóp.
cứu mạng .
, dùng chất giọng khàn khàn hỏi báo đáp thứ gì.
chống cằm suy nghĩ lâu.
Thuở nhỏ đưa đến trang tử, ai đối xử với cả, chỉ Tôn bà bà nhặt r/ác ở đầu thôn chịu chăm sóc đôi chút.
Khi bà ch/ết đến xé ruột xé gan, từ đó về còn ai đau lòng yêu thương nữa.
Bà từng xoa xoa đầu mà than thở, “Nứa ngốc , hãy tìm một vị phu quân , con ngoan ngoãn một chút, lẽ sẽ đau lòng yêu thương con."
Bà tắt thở quá nhanh, còn kịp rõ câu thứ hai:
“Nếu như thực sự ai, thì con hãy học cách tự yêu lấy chính mìn..."
Thế về phía nam nhân yếu ớt , trịnh trọng :
“ hãy làm phu quân ."
Nam nhân ngơ ngác sững sờ.
thẫn thờ một lát, tiếp theo khẽ mỉm .
thấy giọng khàn khàn :
“."
lén lút gửi về nhà một bức thư, hồi âm.
chút thất vọng, cả.
Tôn bà bà quả , phu quan quả nhiên sẽ đối xử với .
Chúng sống giống như những cặp phu thê bình thường khác, săn còn thêu thùa, vô cùng vui vẻ.
Cho đến ngày hôm đó lên núi săn gặp bất trắc, dã thú c.ắ.n ch/ết.
Xem thêm: Quả Phụ Bán Đậu Hũ Và Sáu Đứa Con Của Thế Tử (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Khi tới nơi thì chỉ còn những mảnh y phục rách nát, cùng với nửa đoạn dải lụa nhuốm m/áu mà dùng để buộc tóc cho .
Mặc dù tại ch/ết, còn trở thành hoàng đế.
Chưa có bình luận nào cho chương này.