Thứ Nữ Trùng Sinh
Chương 2:
2.
Khi cha đang dẫn hùng hổ đến Phương Phỉ uyển, ta đã ở hoa viên phía sau.
Đúng lúc gặp Vu lão phu nhân ngã dưới đất thở hổn hển.
Bà vì nghẹn đờm mà khuôn mặt bị ngạt đến đỏ bừng.
Dựa vào y thuật học được kiếp trước chữa bỏng và v/ết th/ương của , ta kh kịp nghĩ gì khác, đẩy mọi đang lo lắng ra x đến trước mặt lão phu nhân.
Giữa tiếng kinh hô của mọi , miệng đối miệng l miếng đờm đó ra.
Cứu trên hết, những thứ khác đều kh quan trọng.
Ánh mắt khinh ghét của khác cuối cùng thành sự biết ơn và tán thưởng sau khi lão phu nhân tỉnh lại.
Bà hỏi tên ta, bao nhiêu tuổi, đã hôn phối chưa.
Ta cúi đầu, trong ánh mắt u ám kh rõ của đích mẫu, ngoan ngoãn trả lời từng câu.
Lão phu nhân th ta ngoan ngoãn, lại chưa hôn phối, vui mừng, ngay lập tức tháo vòng ngọc trên cổ tay, nhét vào tay ta:
"Cô nương tốt, thật là cô nương tốt."
Bà , trúng ta .
Đích mẫu sẵn sàng dùng một thứ nữ để đổi l tương lai lớn hơn cho cả hai nhà Thôi và Tô, nên cũng ngầm đồng ý.
Gả vào nhà họ Vu quyền quý, chính là tiền đồ mà ta muốn .
Nhà họ Vu ở kinh thành, đời đời vinh hiển, quý phái kh gì sánh được, là tồn tại mà cả nhà họ Thôi và nhà họ Tô đều kh dám chọc vào.
Điều này khác hẳn với vị tri huyện mất vợ, tên phú thương t/i t/iện, hay việc làm cho nhà quyền thế mà đích mẫu đã mai mối cho ta.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ta là một thứ nữ kh chút gốc gác nào, muốn sống tốt ở chốn cao tường này, từng bước leo lên vị trí cao hơn.
Leo đến vị trí mà phụ thân kh thể đụng đến, đích mẫu kh thể làm gì, đó mới là cuộc sống mới thật sự của ta.
Nhưng nhà cao cửa rộng, thể chấp nhận một thứ nữ?
Nếu ân cứu mạng, mọi chuyện sẽ khác hẳn.
Kiếp trước, Vu lão phu nhân bị tắc đờm được vị phu y trong phủ cứu, nhưng cũng chính trong đêm nay, bà đã để mắt đến Lâm Nguyệt Nhi, con gái độc nhất của vị biên tu Hàn Lâm viện thất phẩm.
Nha đầu Lâm Nguyệt Nhi kia dịu dàng ngoan ngoãn, nhân hậu đơn thuần, lại gả cho vị c tử bột ăn chơi trác táng của nhà họ Vu.
Sau đêm tân hôn, nàng bị Vu Minh Dương h/ành h/ạ, b/ệnh nặng kh dậy nổi, chưa đầy nửa năm đã ho ra m/áu mà c/hết khi ngoại thất sinh con.
Đó là một cô gái tốt, khi ta bị hủy dung, bị các tiểu thư, phu nhân ở kinh thành sỉ nhục, nàng sẵn lòng nói giúp ta, chia sẻ món bánh ngọt mà mẹ nàng làm cho nàng:
" đời n cạn, lại cũng chỉ vào một tấm da thúi mà thôi.”
“Nhưng Thôi tiểu thư, ta đã xem qua chữ của cô, khí phách ngút trời, viết hay. Ta tin cô tuyệt đối sẽ kh phóng hỏa hại .
Ngoài vẻ bề ngoài, cô còn phẩm hạnh của , đó mới là ều quan trọng nhất."
Nàng đã chữa lành tạm thời v/ết th/ương trong lòng ta, sự tự ti nhút nhát của ta, và cũng trở thành vị khách quý duy nhất trong sân sau của ta.
Trong hộp tr của ta, nhiều tr và thư pháp đều do nàng tặng.
Còn cả th/uốc giảm đau, những bức thư để g/iết thời gian.
Nàng đã bầu bạn cùng ta hơn một năm.
Ngày nàng xuất giá, ta sợ khuôn mặt xấu xí của sẽ gây rắc rối cho nàng, nên đã kh đến tặng quà.
Chỉ gửi một phong thư, hứa sẽ làm một chiếc khóa bình an cho con nàng, coi như bồi thường.
Nhưng khi nàng ch/ết, hộp trang sức của ta bị đích tỷ ném xuống giếng, kh còn vàng để làm khóa tặng nàng nữa.
Vậy mà, trong di vật, nàng lại để lại một chiếc trâm cài tóc tự tay làm cho ta.
Sau đó, ta, kh còn gì cả, ngày ngày ngồi một bầu bạn cùng chiếc trâm cài, càng ngày càng cô đ/ộc và c/hết lặng.
Cuối cùng, ôm một trái tim cầu c/hết, cùng Tạ Chiêu đồng quy vu tận.
Kiếp này, ta và Tạ Chiêu dừng lại ở đây, nên ta sẽ khó mà thêm bất kỳ mối liên hệ nào với biểu của , Lâm Nguyệt Nhi.
Nhưng ta vẫn cứu nàng , bạn tốt duy nhất của ta.
Còn về tên c tử bột ăn chơi trác táng kia, đương nhiên là, á/c nhân nên á/c nhân trị.
"Phu nhân, kh hay . Lão gia nói, nhị tiểu thư bị hỏa hoạn, vừa được khiêng về viện."
Mọi kinh hãi, vô thức đều đổ dồn ánh mắt lên ta, vị nhị tiểu thư này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.