Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thử Thách Con Mẹ Anh

Chương 8

Chương trước

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

"Tiếc thật đấy." Minh Mạn , "Một câu chuyện đặc sắc như , năm đó cô kể ? Bây giờ mới thì chỉ thể xem như một giai thoại mà thôi."

Chương Hiển : "Năm đó em trai sống thực vật vẫn đang điều trị tại bệnh viện thuộc sở hữu nhà họ Minh, đương nhiên cô dám ."

"Hiện tại em trai cô qua đời, bản cũng tuổi, tự nhiên còn gì kiêng dè nữa."

Minh Mạn hỏi: "Yến phu nhân bỏ bao nhiêu tiền để mua câu chuyện ?"

Chương Hiển đáp: "Một triệu."

Minh Mạn bưng tách , cảm thán: " hàng giá rẻ."

Chương Hiển hỏi: "Năm đó cô cũng từng nghĩ đến chuyện g.i.ế.c diệt khẩu ? Tại đó tha mạng cho Bạch Uy Uy?"

"Chương tiên sinh, lời thể tùy tiện như ." Minh Mạn , " từng ý định g.i.ế.c bất kỳ ai cả. Bạch Uy Uy tự bơi lên , thấy thì đương nhiên cứu cô thôi."

"Cũng , nếu cả hai cùng c.h.ế.t thì nghi vấn đổ dồn cô sẽ lớn hơn."

Chương Hiển : "Để một tình địch, vặn làm nhân chứng sống cho ."

Minh Mạn phủ nhận cũng chẳng thừa nhận: "Tất cả cũng chỉ phán đoán Chương tiên sinh mà thôi."

Chương Hiển dậy: "Dù sự thật suy đoán, cũng chỉ đến đây để kể chuyện mà thôi."

"Bây giờ câu chuyện xong , cũng nên thôi."

Mở cửa , liền đám vệ sĩ canh ở cửa chặn .

đầu Minh Mạn: "Minh tổng?"

Minh Mạn dịu dàng hỏi: "Cổ phần ?"

Chương Hiển : "Đợi khi thuật xong câu chuyện, phía chủ thuê tự nhiên sẽ giao cho cô."

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/thu-thach-con-me-/chuong-8.html.]

Minh Mạn mỉm : " thích việc thanh toán quá hạn.

Chương tiên sinh, nếu xong câu chuyện , thì thanh toán ngay bây giờ ."

Chương Hiển im lặng giây lát, lấy điện thoại từ tay vệ sĩ bấm gọi một máy.

lâu , điện thoại Minh Mạn cũng vang lên.

máy với vẻ thờ ơ, đó giơ tay hiệu cho vệ sĩ thả .

Chương Hiển mới bước nửa bước đầu , hỏi với vẻ nửa thật nửa đùa: " khỏi cánh cửa , Minh tổng chắc sẽ g.i.ế.c diệt khẩu đấy chứ?"

" gì thế? Bây giờ xã hội pháp trị mà." Minh Mạn chắp hai tay ngực, thành kính niệm một câu A Di Đà Phật: "Hơn nữa, dạo đang hướng Phật."

Cuối cùng thì Chương Hiển cũng rời .

Quản gia bảo hầu dọn dẹp phòng ốc, tiện thể đổi cho Minh Mạn một ly ca cao nóng mới pha.

Ông cúi hỏi: "Minh tổng, món cá tối nay cần xử lý sạch sẽ ?"

Minh Mạn ngáp một cái, uể oải ừ một tiếng: "Cẩn thận một chút, thích cá xương."

Quản gia gật đầu lui .

Minh Mạn lên tiếng gọi ông : "Con cá mà phóng sinh hơn mười năm , cũng xử lý luôn ."

" ạ."

Câu chuyện sự thật, ai thèm quan tâm cơ chứ?

câu chuyện , cũng câu chuyện riêng .

Ai kẻ sống sót cuối cùng, thì câu chuyện đó chính sự thật.

[ văn ]


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...