Thứ Thê Hách Liên Phi Phi
Chương 104:
Tết đã đến.
Sáng sớm trời chưa sáng, ngoài cửa sổ đã nghe th tiếng pháo nổ từ nhà nào đó.
Các cửa hàng đều đã đóng cửa, đường phố là thiên đường của trẻ con, chúng đuổi bắt nô đùa, ai n đều mặc quần áo mới, mặt mày rạng rỡ niềm vui.
An An bị tiếng pháo đánh thức, nhũ nương thay nàng mặc chiếc áo b nhỏ màu đỏ mới may, trang ểm tươm tất chờ cửa chính mở, để vào dập đầu chúc tết.
Nhu Nhi suýt chút nữa đã dậy muộn, đêm qua hai nói chuyện đến nửa đêm, mãi đến rạng sáng mới chợp mắt. Nàng vội vàng đứng dậy thay quần áo, chải rửa. Nghe th tiếng động, Kim Phượng dẫn đẩy cửa bước vào, bưng nước nóng và trà bánh. Hôm nay, chén trà đều được thay bằng một bộ màu sắc tươi tắn, Kim Phượng mặc áo quần màu x lục, hiếm hoi một lần trang ểm, Nhu Nhi soi gương ngắm nàng, kh kìm được mà khen: “Nàng mặc màu tươi sáng tr đẹp lắm, sau này cứ mặc như vậy , tuổi còn trẻ, hà cớ gì ăn mặc già dặn chứ?”
Nàng và Kim Phượng thân thiết, nói sâu nói cạn cũng kh sợ. Kim Phượng mím môi cười một tiếng, nhưng kh gật đầu, thay nàng búi một búi tóc bách hợp, l một chiếc trâm cài tóc hồng ngọc ướm thử bên tóc mai nàng. “Hay là đeo chiếc này phu nhân?”
Hồng ngọc trầm ổn, màu sắc cũng vừa vặn. Nhu Nhi gật đầu, th sau khi trang ểm trong gương cũng vài phần dáng vẻ của chủ mẫu. Nàng dùng hai tay chống cằm, ngắm trong gương thêm một lúc, Triệu Tấn nói thích dáng vẻ hiện tại của nàng, vậy thì nàng cứ an tâm mà chấp nhận hiện thực, đừng tự làm khó nữa.
Triệu Tấn đã rửa mặt xong, mặc một bộ áo bào màu ngà thêu kim tuyến hoa văn đôi cá và mây, thong thả bước ra từ bên trong.
Nhu Nhi đứng dậy đón nói: “Kim Phượng nói, mọi muốn vào dập đầu chúc tết, đang đợi ngoài sân, chờ Gia truyền.”
Triệu Tấn mỉm cười nói: “Khoan đã, ta vài lời muốn nói riêng với nàng.”
Đêm qua đã nói nhiều, hôm nay lại muốn nói gì đây. Nhu Nhi lại gần hơn, khoác tay , “Gia, chuyện gì vậy?”
Triệu Tấn cười kh nói, kéo tay nàng, đến gian ấm phía đ. Trên bàn thờ Phật đặt một bài vị, trên đó viết “Tiên khảo Triệu C Dận” và các chữ khác, Nhu Nhi nhận ra cái tên này, thuở thành hôn, nàng đã hành lễ ở từ đường Triệu thị, đây là bài vị của phụ thân Triệu Tấn.
Triệu Tấn đỡ nàng cẩn thận đến trước bàn thờ Phật, vén áo quỳ xuống, “Hôm nay là giao thừa, vốn dĩ mở từ đường thắp hương cho tổ tiên, bẩm báo mọi chuyện trong một năm, nay vì vợ mang thai và con gái nhỏ kh tiện, kh thể về quê bái tế, xin tiên giá, hạ cố đến đây, bất hiếu tử Tấn, xin một bái, hai bái.”
hành lễ xong, quay đầu Nhu Nhi, “Vợ của ta, Trần thị, nay đang mang lục giáp, đã thai. Cha mẹ trên trời linh thiêng, xin che chở, phù hộ nàng sinh nở thuận lợi, mẹ tròn con vu. Nhu Nhi, nàng cũng dập đầu .”
Nhu Nhi kh ngờ, ều muốn nói riêng với nàng, lại là chuyện này.
Nàng thành kính quỳ xuống bái lạy, chân thành nói: “Cha, mẹ, con dâu xin dập đầu tạ tội. Con dâu kh phúc, kh thể tận hiếu khi cha mẹ còn sống, duy chỉ sau này, sẽ đền đáp tấm lòng này lên phu quân và các con. Cha mẹ cứ yên tâm, con dâu nhất định sẽ hết lòng phụng dưỡng phu quân, cẩn thận dạy dỗ các con khôn lớn.”
Nàng bái xong, kh biết nói những lời quá văn vẻ ngọt ngào.
Triệu Tấn bên cạnh cong môi cười, tiếp lời nàng: “Cha, mẹ, năm sau cho cha mẹ xem cháu trai bụ bẫm.”
Nhu Nhi nũng nịu liếc một cái, nhưng kh phản bác lời . Nàng khẽ vuốt ve bụng , nàng cũng mong thể sinh một bé trai, An An em trai, sẽ kh sợ bị ngoài ức h.i.ế.p nữa.
Triệu Tấn đỡ nàng đứng dậy, thắp hương cho bài vị cha mẹ.
Triệu Tấn ôm eo nàng ra ngoài, cười nói: “Vừa nãy nàng gọi hay lắm, trước mặt ta lại kh gọi như vậy?”
Nhu Nhi ngây , “Phu quân?”
cười nói: “Ừm.”
“…” Chưa kịp nói gì, đã nghe th bên ngoài náo nhiệt. Những đang chờ trước cửa, lần lượt hô to “Đại tiểu thư vạn phúc”, Nhu Nhi ngước , hóa ra là An An đã ra khỏi gian ấm, bước những bước ngắn cũn, mặc chiếc váy nhỏ dày cộp, lao về phía này, th Nhu Nhi, liền há miệng cười, để lộ m chiếc răng sữa trắng như hạt gạo, tròn xoe như một cục b, lăn vào lòng Nhu Nhi.
Nhũ nương phía sau kinh hô: “Chậm thôi, chậm thôi, cẩn thận bụng phu nhân.”
Nhu Nhi cười nói kh , An An còn nhỏ thế, thể bao nhiêu sức lực chứ? Nàng bế cục b nhỏ lên, ra hiệu về phía Triệu Tấn: “Gia, Gia l giúp chiếc túi thơm dưới gầm giường được kh?”
Tuy là sai bảo , nhưng lại xưng là “Gia”, lắc đầu cười khổ, nói “Đợi chút”, bước vào trong, từ trong màn sờ ra một chiếc túi thơm màu trắng trơn.
Nhu Nhi ngồi trên ghế, mở túi thơm ra, l ra hai lá bùa, một chiếc nhét vào lớp kẹp của khóa trường mệnh của An An, một chiếc đưa cho Triệu Tấn, “Gia, đây là bùa bình an cầu ở chùa Thu Linh khi còn ở nhà mẹ đẻ, kh gì tốt để tặng Gia và An An, duy chỉ cái này vẫn thể bày tỏ tấm lòng của …”
Triệu Tấn gật đầu, nhận l lá bùa, cất sát , nắm tay nàng, muốn ghé lại hôn lên trán nàng, đúng lúc này, bên ngoài bỗng nghe th tiếng “đ” một cái, Phúc Hỷ cả vấp qua ngưỡng cửa, ngã sõng soài trên nền minh đường.
Triệu Tấn cau mặt qua, đám tiểu tư nha đầu kia ngoan ngoãn rụt đầu lại, kh dám , vừa nãy chúng chen lấn xô đẩy hăng, từng đứa từng đứa chen ở cửa rướn cổ vào trộm.
Hôm nay là Tết, những bình thường th Triệu Tấn ngay cả thở cũng kh dám thở mạnh, nghĩ rằng chắc c tâm trạng tốt sẽ kh phạt nặng lắm, từng đứa từng đứa đều trở nên gan lớn hơn, quy tắc cũng kh còn.
Nhu Nhi cười đứng dậy, “Mọi cứ vào , ngoài trời lạnh.”
Triệu Tấn lạnh mặt, kh nói gì. Phúc Hỷ bò dậy, cười hì hì dẫn mọi lên, đồng loạt quỳ rạp xuống đất, chúc mừng: “Chúng tiểu nhân xin chúc mừng quan nhân phu nhân, chúc quan nhân phu nhân như ý cát tường.”
Phúc Hỷ nói: “Quan nhân phu nhân sáu năm ôm năm, con cháu đầy đàn.” Vốn định nói ba năm ôm hai, nhưng nghĩ đến lúc này đã ôm hai , liền tùy tiện tăng gấp đôi lên.
Triệu Tấn nghe nói năng lung tung, khẽ hừ một tiếng, “Kim Phượng, thưởng , phần của Phúc Hỷ thì nàng giữ lại, tối nay mọi đều tan ca, Phúc Hỷ trực đêm ở thư phòng.”
Phúc Hỷ khổ sở nói: “Đừng mà, vừa nãy là Phúc Do bọn chúng giở trò xấu, hại tiểu nhân, Gia ngài xem hôm nay là Tết… ngài xem vì phu nhân hôm nay vui vẻ, đừng chấp nhặt với tiểu nhân nữa, nha?”
Triệu Tấn quay đầu liếc Nhu Nhi, “Nàng đúng là biết tìm chỗ dựa.”
Phúc Hỷ cười hì hì nói: “Tiểu nhân nào dám chứ?”
Kim Phượng bưng khay đầy thỏi vàng nhỏ tới, cười phân phát lì xì cho mọi .
Mọi lặp lặp lại lời cảm ơn, lần lượt lui ra, theo sau là các thị tỳ bưng đồ ăn lên, bày đầy bàn, lại một lần nữa lui ra ngoài.
Nhu Nhi cho Kim Phượng nghỉ phép dài ngày, hôm nay trong phòng chỉ giữ lại hai nha đầu trẻ là Mai Nhụy và Hạnh Chi để hầu hạ. Cả hai đều là cô nhi, kh nhà kh cửa. Dùng xong bữa trưa, Nhu Nhi liền sai chúng ra vườn tìm các tiểu tỷ chơi.
An An buổi trưa cần ngủ một lát, ăn xong cơm mắt đã buồn ngủ đến mức kh mở ra được. Hai vợ chồng nằm bò trên thành giường, con gái đang say ngủ, phân tích mắt nàng giống ai, mũi giống ai, miệng lại giống ai.
Nói qua nói lại, liền nảy sinh bất đồng, Nhu Nhi cho rằng An An quá béo, Triệu Tấn lại cho rằng như vậy vừa vặn, nghiêng mặt nàng khi tr luận với , gương mặt nàng ửng hồng, càng khiến cảm th nàng kiều diễm đáng yêu. Đợi thêm m tháng nữa, bụng nàng lớn hơn, cũng sẽ trở nên đầy đặn hơn, nhất thời chút tâm viên ý mã, nhớ lại dáng vẻ của nàng lúc năm tháng rưỡi…
Triệu Tấn nhất thời động lòng, ngồi dậy nhảy xuống đất, Nhu Nhi vừa ngồi dậy theo, đã bị bế bổng lên. Nàng kinh hô một tiếng, sợ đánh thức An An, vội vàng che miệng lại.
Triệu Tấn ôm nàng ra khỏi Noãn Các, vượt qua Sảo Gian, xuyên qua Minh Đường, qua Thứ Gian, tiến vào Nội Thất.
Nàng bị vùi vào đống chăn gấm mềm mại.
Nàng muốn đứng dậy, nhưng kh kịp.
đã cúi ép sát, giam cầm nàng trong khoảng trống chật hẹp giữa hai cánh tay.
Sau đó…
Khi tỉnh dậy, sắc mặt nàng vẫn còn đỏ ửng.
Kh dám , càng kh dám Mai Nhụy, Hạnh Chi, sợ lộ sơ hở, bị khác đoán ra.
Suốt cả một ngày, nàng bị giam trong phòng, dường như chẳng làm việc gì chính đáng, thản nhiên hưởng thụ sự lười biếng. Thời gian trôi qua thật nh, còn chưa kịp cảm nhận, trời đã tối.
Đêm đến, trong Minh Đường đối ẩm, vì đang mang thai nên nàng kh dám uống nhiều, chỉ nhấp một ngụm rượu Túy Cốt Hương do chính tay đầu bếp nhà ủ, dư vị kéo dài. luôn muốn tới gần, kh ngừng muốn hôn nàng; trong mắt nàng đều là ý nước mềm mại tan chảy, vừa thẹn thùng vừa thuận theo, được ôm vào lòng, ngẩng đầu đón nhận…
còn khàn giọng chỉ dẫn nàng: “Lại gần chút nữa, đừng trốn, …”.
Nàng kh dám nghe động tĩnh bên ngoài rèm. Mai Nhụy đang ở ngay Bão Hạ cách đó vài bước.
Hơi thở nàng hỗn loạn, tim đập thình thịch.
cứ quấn quýt như vậy, nhưng tr lại bình tĩnh vô cùng. chẳng biểu lộ cảm xúc gì, khoảnh khắc tách ra, nín thở tĩnh lặng, nàng gần như nghĩ kh vui, nhưng chớp mắt một cái, lại quấn l nàng, ôm chặt hơn.
Tiếng nói chuyện của Mai Nhụy và Hạnh Chi vọng vào, Nhu Nhi như con thỏ bị giật , vội vàng đẩy ra.
Triệu Tấn im lặng một lúc, bu tay cho nàng trượt ngồi xuống đối diện. cúi mắt, giơ đũa gắp một cuốn hoa hồng đặt vào bát nàng.
Nàng lén , th bình thản rót rượu, bình thản dùng bữa. nhận ra ánh mắt nàng, nhướng mày lại, lúc này nàng mới nhận ra trong mắt vài gợn sóng.
Nàng chợt hiểu ra. – đang nhẫn nhịn.
Má nàng nóng bừng, trong lòng dâng lên từng chút ngọt ngào.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thủ Tuế chắc hẳn vô vị, Mai Nhụy nghĩ.
Buồn ngủ c.h.ế.t được, nhưng lại kh thể ngủ. Ngồi khô khan trong phòng, cũng chẳng thể ra ngoài dạo hay đùa nghịch, thật là chán ngắt.
Nhưng Nhu Nhi và Triệu Tấn nắm tay nhau, cảm th đêm nay thời gian trôi qua thật nh. Nàng kể cho nghe chuyện trèo cây, xuống s khi còn bé, chuyện cùng trưởng bắt ếch, đuổi chuồn chuồn, chuyện những viên kẹo cha mang về sau những chuyến làm ăn, chuyện m cây táo trước cửa nhà cũ ở Thủy Nam Hương. kh ngắt lời nàng, thỉnh thoảng còn hỏi thêm đôi câu.
Khoảnh khắc này, dường như xuất thân kh còn là ều kh thể nói ra. Tuổi thơ nàng vui vẻ và mãn nguyện, biết nàng là đứa trẻ lớn lên trong tình yêu thương. Gia đình nàng, mọi đều hy sinh cho nhau, thành toàn cho nhau, mang ơn và bù đắp cho nhau. thực ra ghen tị, hồi nhỏ vốn một trưởng, nhưng đã mất khi chưa đầy một tuổi. Sau khi mẫu thân sinh , vài năm sau lại mang thai một nữ nhi, nhưng kh giữ được. lớn lên một cô độc, thực sự ngưỡng mộ những gia đình chị em. Gia đình chỉ một , mọi kỳ vọng đều đặt lên vai , mệt, thực sự mệt.
Nhu Nhi nói đến nỗi mày chau mắt cười, nàng dường như chưa bao giờ nói với nhiều như vậy. Dường như từ đêm qua khi kể cho nàng nghe về quá khứ của , giữa hai đã một bức tường vô hình bị phá vỡ, nàng đang tiến gần về phía , kh phòng bị, kh giữ lại, hoàn toàn hòa vào thế giới của .
Sự thay đổi nhỏ bé đó, đã nhạy bén nắm bắt được.
Nếu sớm biết ều nàng muốn chỉ thế này, tại kh sớm hơn giả đáng thương trước mặt nàng để giành l sự đồng cảm? Triệu Tấn hận sâu sắc vì đã tính toán sai lầm.
Ngày Tết thoắt cái đã qua. Dường như chỉ vừa lướt qua cuộc đời Nhu Nhi, đã nh chóng đến mùng ba Tết. Các gia đình bắt đầu lại thăm hỏi, mời nhau ăn cơm tất niên, tụ họp đánh bài, một vài tửu lâu lớn và Sở Quán bắt đầu đón khách.
Quách Tử Tg phái mời Triệu Tấn m lần, đều kh nhận lời. Nhu Nhi kh muốn ở nhà suốt ngày, thúc giục ra ngoài giải khuây.
2. Triệu Tấn ra ngoài, Nhu Nhi cũng kh cô đơn, hôm nay nàng mời cả nhà Trần Hưng đến làm khách. Lẽ ra Nhu Nhi về nhà mẹ đẻ thăm hỏi, nhưng vì thai nên đành để cha mẹ, trai và chị dâu đến Triệu Trạch bầu bạn.
Trần Hưng mang đến một tin tức, hôn sự giữa hai nhà Khổng và Lâm đã định, ngày cưới vào cuối tháng ba.
Gấp gáp vậy , Nhu Nhi kh khỏi mỉm cười, xem ra Thuận Tử kh thể chờ đợi thêm nữa muốn cưới Khổng Tú Nương về . Những thân cận với nàng đều được một kết cục tốt đẹp, nàng cảm th vui.
Nàng đã m ngày kh đến tiệm . Triệu Tấn đã tìm một quản sự và hai thợ thêu lành nghề đến tiệm giúp đỡ, nàng thực ra muốn đến xem, nhưng bên ngoài tuyết lớn, khắp nơi đều là băng, nàng kh dám mạo hiểm. Thai này, dù thế nào cũng bảo vệ thật tốt, để đứa bé này được sinh ra bình an vô sự.
Cả nhà đang vui vẻ nói chuyện, thì Nhũ Nương đột nhiên hoảng hốt chạy đến.
“Mai Nhụy cô nương, Đại tiểu thư vào trong chưa?” Tiếng nói chuyện vọng ra từ Bão Hạ, Nhũ Nương vã mồ hôi hột, sắc mặt tái nhợt. Mai Nhụy giật : “Đại tiểu thư kh đang nghỉ ngơi ở Noãn Các ? Tề Nhũ Nương, đừng dọa ta!”
Nhũ Nương giậm chân: “Để ta vào trong xem!” Nàng kh màng lễ nghi, cúi đầu x vào. Đại sảnh rộng rãi, một cái đã th rõ năm gian phòng liền kề, kh … Lòng nàng chìm thẳng xuống.
Nhu Nhi đứng dậy, Trần Hưng và những khác đều lộ vẻ hoảng sợ: “ nói cái gì?”
Nhũ Nương ngã quỵ xuống đất: “Ta… Phu nhân, ta kh cẩn thận ngủ , tỉnh dậy… tỉnh dậy thì kh th tiểu thư đâu, nàng … kh biết chạy đâu .”
Nhu Nhi hai đầu gối mềm nhũn, suýt chút nữa ngã khuỵu xuống đất. Lâm Thị đỡ nàng dậy, lớn tiếng mắng: “Mau tìm, ra ngoài tìm , tìm trong viện, vườn hoa, giả sơn…” Càng nói càng sợ hãi, giả sơn, ao cá, đối với một đứa trẻ hai tuổi, thật sự quá nguy hiểm: “Còn đứng ngẩn ra đó làm gì, mau !”
Nhũ Nương đứng kh dậy nổi, run rẩy toàn thân kh còn chút sức lực. Nhu Nhi mím môi, nh chóng vượt qua nàng ta lao ra ngoài.
Trần Hưng và những khác thể ngồi yên, đều đứng dậy, cùng ra ngoài tìm .
Trần Hưng vài bước đuổi kịp Nhu Nhi, nắm chặt cổ tay nàng: “Đừng vội, trong nhà đ như vậy tr chừng, An An sẽ kh lạc đâu. chú ý thân thể , đừng quá lo lắng, chờ ở trong viện, chờ tin tức của bọn ta, được kh?”
Nhu Nhi lắc đầu, nàng hoảng đến toàn thân run rẩy: “Kh, kh, ta tìm con của ta.”
Trần Hưng nâng cao giọng, gọi nàng: “A Nhu! bình tĩnh lại, An An sẽ kh đâu, nhất định sẽ kh . ở đây đợi, nếu kh, vạn nhất con bé quay lại kh th , con bé sẽ sợ hãi đó, nói kh?”
Nhu Nhi ngây ngốc , ngữ khí Trần Hưng nói chuyện kiên định, ánh mắt cũng kiên định. Nàng hơi trấn tĩnh lại, gật đầu.
Trần Hưng thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu chỉ huy mọi : “Ta và Thúy Phương hành lang phía đ, Mai Nhụy cô nương phía tây, Hạnh Chi cô nương ở lại Thượng Viện. Phu nhân lời gì muốn truyền, hãy giúp chạy . Mai Nhụy cô nương quen thuộc với các hộ viện, phiền cô th báo một tiếng, dặn dò mọi cùng giúp sức tìm kiếm, ai tìm th tiểu thư trước, phu nhân sẽ trọng thưởng.”
Mai Nhụy gật đầu đáp lời, vội vàng rời .
Hôm nay cả nhà Trần Hưng đến, cửa viện cũng kh đóng, hầu hết các thị vệ đều xin nghỉ về nhà đoàn tụ, Thượng Viện chỉ còn lại một số ít . Nhũ Nương nhất thời sơ ý, khiến An An chạy ra ngoài, nếu kh trong viện, thể đã chạy ra ngoài chơi .
Tin tức vừa truyền ra, cả Triệu Trạch đều náo loạn.
Tất cả mọi đều bắt đầu hành động, khắp nơi tìm kiếm đứa bé.
Trường Thọ nghe m hộ viện bàn tán: “Chỉ cần kh rơi xuống nước, chắc sẽ kh nguy hiểm gì. Cửa thứ hai đã đóng, cũng gác cổng ở đó, sẽ kh để đại tiểu thư ra ngoài đâu. Ngươi xem , đại tiểu thư chắc là đang trốn trong bụi cỏ nào đó chơi thôi.”
Trường Thọ nhíu mày.
Phòng vệ ở cửa thứ hai tệ. khác kh biết, nhưng lại biết rõ. Tối hôm đó, chính vì cửa kh đóng, cũng kh c gác, mới thể thuận lợi lẻn vào Thượng Viện, lại thuận lợi lẻn ra ngoài.
vỗ vỗ lớp cỏ khô dính trên , lặng lẽ theo con đường nhỏ đến cửa thứ hai.
th cảnh tượng trước mắt, ngây .
Cửa mở toang. Ồn ào hỗn loạn, ra vào.
Với d nghĩa tìm , ai n đều qua lại trong ngoài cửa.
Thế này thì tìm kiểu gì? Một bóng dáng nhỏ bé như vậy, loáng một cái đã biến mất, lớn nói chuyện kh chú ý, làm biết con bé kh thể lén lút trượt dưới chân?
Trường Thọ lòng nặng trĩu, muốn tiến lên nhắc nhở một tiếng, còn chưa đến gần, đã bị ta túm cổ áo sau lưng mắng: “Tránh ra, đừng ở đây làm lỡ việc chính, đại tiểu thư mà mệnh hệ gì, ngươi gánh nổi kh?”
Nhu Nhi ngồi trong phòng, nàng ngồi yên, tự bình tĩnh lại.
Nàng trầm mặc một lúc, Hạnh Chi đứng trong sân, nhón chân ngóng ra ngoài sân.
Nhu Nhi trầm giọng nói: “Hạnh Chi, cũng tìm , gặp giếng nước nào thì l tấm đá đậy nó lại, .”
Nàng sợ, sợ An An sẽ ngã xuống giếng. Nhũ Nương kh biết đã ngủ bao lâu, An An lẽ đã ra ngoài một lúc lâu . Tại con bé kh đến tìm mẹ mà lại tự chạy ra ngoài chứ?
Nhu Nhi vịn trán, trong lòng đau đớn vô cùng.
Đổ lỗi cho nàng, nếu nàng để An An ngủ trong phòng thì tốt , nếu nàng kh cho Kim Phượng và những khác nghỉ phép thì tốt .
Bụng dưới từng cơn co thắt, vừa quá lo lắng, dường như đã động đến thai khí. Nàng làm đây, An An mất tích, còn làm tổn thương đến đứa bé trong bụng. Nàng thực sự là một mẹ thất bại.
Trường Thọ đứng trước cửa một lúc, quá đ, các hộ viện, quét dọn, quản sự các nơi, làm việc nặng nhọc ở bếp sau và vườn hoa, đ như vậy, đang khổ sở tìm kiếm một đứa trẻ trong sân.
Trường Thọ kh chen vào. Nếu hôm nay cửa thứ hai cũng tình cờ mở, liệu cô bé thể đã lẻn ra ngoài khi mọi kh chú ý kh? Lẻn ra khỏi cửa thứ hai, sẽ đâu?
Một nhỏ bé như vậy, chỗ nào thể hấp dẫn con bé chứ?
Trường Thọ kh vào nội viên, cũng kh đến Tảo Tọa của ngoại viện. theo con đường hẹp về phía kho bên cạnh. Chỗ đó ít , lại hẻo lánh, nếu trốn ở đây, kh dễ bị khác phát hiện.
rẽ một cái, thêm vài trượng, là dãy kho đó. Yên tĩnh, cửa đóng chặt. Trên đó treo khóa lớn, phong tỏa nghiêm ngặt.
Trường Thọ gọi hai tiếng “Đại tiểu thư”, kh ai đáp lời.
đang định rời , chợt ánh mắt liếc th một cái chum kh xa.
Tim thắt lại, vội vàng bước tới.
Cái chum đó dùng để trữ nước, để đề phòng kho bị cháy… thò đầu vào, nín thở.
Trong chum kh nước.
Trong chum nằm một đứa bé.
Nhỏ n, mềm mại, trắng trẻo và vô cùng xinh đẹp.
Mi mắt dài, lại cong vút. Con bé ngủ say, bàn tay nhỏ mũm mĩm ôm một con mèo.
Trường Thọ giãn mày, khóe miệng kh tự chủ được cong lên.
– Thật quá đáng yêu.
chưa bao giờ th một vật nhỏ bé mong m và tinh xảo đến vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.