Thứ Thê Hách Liên Phi Phi
Chương 119:
Đó là một buổi chiều, Triệu Tấn và Quách Tử Tg hẹn gặp nhau ở Tứ Phương Hội Quán để bàn chuyện, Phát Tài hớt hải chạy đến, “Gia, phu nhân đã chuyển dạ, giờ này đã được đưa vào sản phòng .”
Triệu Tấn bật đứng dậy, kh màng Quách Tử Tg đang ở bên cạnh, vén áo choàng vội vàng ra ngoài.
Xe ngựa đậu trước cửa Triệu phủ, Triệu Tấn nh chóng xuống xe, thẳng hướng vào trong.
Y đã nghĩ nhiều trên đường.
Nghĩ đến lần đầu nàng sinh non, nghĩ đến nỗi khó khăn của nàng khi sinh An An. Nghĩ đến nàng hôn mê, lang trung nói đứa bé nguy hiểm tính mạng khi đó lòng y ra . Nghĩ đến sau này An An ra đời, thể chất yếu ớt bệnh tật, nghĩ đến nàng vì khó sinh mà tổn thương thân thể, nghĩ đến nàng nằm trên giường nhắm mắt khi y đưa tay dò xét hơi thở của nàng. Lần sinh nở trước, suýt nữa đã l mạng nàng.
Lần này, đứa bé này đến đột ngột, nàng và y kh kịp chuẩn bị. Nếu trời cao thương xót, y hy vọng nàng đừng chịu thêm một lần khổ sở như lần trước.
Khi y đẩy cửa bước vào, y nín thở đầy căng thẳng.
Cho đến khi th Nhu Nhi lúc này.
Y kinh ngạc dừng bước.
Nàng mặc chiếc áo ngủ rộng thùng thình, được Kim Phượng và Mai Nhụy hai đỡ, đang lại nh chóng trong phòng.
“Đây là đang làm gì?”
Giọng y lạnh lẽo, theo bản năng liền cảm th bà đỡ kh năng lực, phụ nhân sắp lâm bồn, thể hồ đồ như vậy?
“Gia, phu nhân mới chuyển dạ, còn sớm mà, lại nhiều một chút, đứa bé sẽ ra nh hơn. Đã dặn nhà bếp nấu c gà sâm, phu nhân cần uống thêm hai bát, lát nữa mới sức.”
Bà đỡ tươi cười đáp lời, vẻ mặt Triệu Tấn hơi dịu , y bước đến gần nàng, cho Kim Phượng và Mai Nhụy lui ra, “Để ta.”
Y nắm l tay nàng, đỡ l nàng.
Nhu Nhi mồ hôi đầy đầu, ều chỉnh hơi thở chống chọi với cơn đau đó. May mắn là cơn đau kh đến dồn dập, nàng thỉnh thoảng vẫn thể nghỉ một lát, thở dốc.
Triệu Tấn đỡ eo nàng, hỏi: “ đến bao giờ?”
Nhu Nhi cắn răng lắc đầu, “Kh biết…”
“Đau lắm ? Bà đỡ cách nào kh làm nàng đau kh?”
Nhu Nhi chưa kịp trả lời, bà đỡ bên cạnh đã cười lên, “Bẩm gia, phụ nữ sinh con, tất nhiên đau, muốn làm mẹ, đều trải qua một lần như vậy, nếu kh, vì những làm mẹ đều thiên vị con cái? Đó là tự chịu đựng nỗi khổ đau nhất thế gian, vất vả sinh hạ cốt nhục.”
Đang nói chuyện, Hạnh Chi cùng nhà bếp bưng thức ăn đến.
Một nồi c gà hầm sâm lớn, bên trong nổi hạt sen, hoài sơn.
Triệu Tấn đỡ Nhu Nhi ngồi xuống bàn, đặt bát c trước mặt nàng. “Ăn khi còn nóng.”
Nhu Nhi mặt tái nhợt, lúc này nào tâm tình ăn uống? Triệu Tấn dùng thìa múc một muỗng, đưa lên môi nếm một chút, “Cũng được, nàng thử xem?”
Thìa đưa đến môi, Nhu Nhi kh tiện từ chối mặt mũi Triệu Tấn, hé môi uống c, vì uống quá vội, liền liên tục ho sặc sụa, Triệu Tấn đặt thìa xuống, dời bàn thấp ra ngồi xuống bên cạnh nàng vỗ lưng cho nàng, cười nói: “ lại vội vàng như vậy?”
Nàng cúi đầu th một đoạn ống tay áo màu trắng bạc của , đưa tay nhẹ nhàng nắm l mảnh vải đó, “Gia, ta hơi sợ.”
Cảm giác đau ngày càng dồn dập, miễn cưỡng còn giữ được tư thái, nhưng nghĩ đến tình cảnh kh biết trước sắp xảy ra, nàng thực sự lo lắng.
Triệu Tấn thực ra cũng sợ hãi, lần sinh nở trước đã để lại cho y một bóng ma quá đáng sợ, y ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay nàng, “Sẽ kh đâu, tiểu Bảo của chúng ta ngoan, thân thể nàng dưỡng cũng kh tệ.”
Nàng tựa cằm lên vai , lòng bàn tay ấm áp của dường như đã ban cho nàng sức mạnh.
Triệu Tấn lại gọi nàng uống c, nàng phối hợp uống, dùng một bát c sâm, lại ăn vài miếng bánh ngọt.
Tr thủ lúc còn thể lại, trong phòng nhiệt độ cũng khá cao, nàng thoải mái tắm rửa, thay quần áo thuận tiện hơn cho việc sinh nở.
Kim Phượng đỡ nàng vào sản phòng, Triệu Tấn cũng theo. Kim Phượng vốn muốn khuyên ngăn, “Nam nhân vào sản phòng kh may mắn”, “kh hợp quy tắc”, nhưng vừa cúi đầu, th hai thân mật nắm tay nhau, nàng kh nỡ nói gì nữa.
“Gia, ngài đọc truyện cho ta nghe được kh?” Nghe th giọng của , trong lòng nàng liền th an định.
Nàng đã bắt đầu cố sức, trên trán thấm một lớp mồ hôi lấp lánh. Nửa tựa vào đầu giường, kh thể thẳng lên, cũng kh m tinh thần để nói chuyện.
Triệu Tấn gật đầu, sai đến giá sách l một cuốn “Kim Ngọc Truyện”, y mở ra đọc bừa hai dòng, thỉnh thoảng ngẩng mắt quan tâm vẻ mặt nàng.
Tình cảnh Nhu Nhi lúc này kh m tốt, nghiêng đầu vào trong giường, sợ dáng vẻ đau khổ của bị th khiến lo lắng.
Triệu Tấn ngừng đọc, đưa tay giữ cằm nàng xoay đầu lại, “Nàng ?”
Nhu Nhi gật đầu, “Vẫn được.”
Vẫn được chỗ nào? Trên mặt một chút huyết sắc cũng kh . Chắc c là đau lắm .
Bà đỡ và những khác vẫn luôn ở bên cạnh thu dọn đồ đạc, chuẩn bị sẵn sàng tất cả các vật dụng cần dùng đặt trên án cạnh giường. Th Triệu Tấn vẫn chưa ý định ra ngoài, bà đỡ đành mở lời mời y, “Quan nhân, thời gian cũng sắp , ngài vẫn nên ra ngoài chờ, tránh vận rủi.”
Triệu Tấn nhíu mày, hai chữ “vận rủi” này, nghe thế nào cũng th chói tai.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhu Nhi cũng đuổi y: “Ta kh đâu, gia ngài ra ngoài .”
Nàng sắp kh nhịn nổi nữa, trong mắt toàn là nước mắt vì đau đớn mà trào ra, vì y ở bên cạnh mà miễn cưỡng nhẫn nhịn, lại còn giả vờ như kh chuyện gì, thực sự vô cùng vất vả.
Triệu Tấn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, “Nàng đừng để ý đến ta, đau nhiều lắm kh?”
Nàng kh nhịn được nữa, nước mắt kh kiểm soát được mà rơi xuống, trong áo thấm một lớp mồ hôi, làm ướt cả cổ áo. “Ừm…”
đưa tay đặt lên bụng nàng, nhẹ nhàng xoa bóp, “Tiểu Bảo, đừng làm mẹ con chịu khổ, con ngoan.”
“Gia…” Nàng nhắm mắt, khàn giọng gọi. Nàng vừa đau vừa sợ hãi. Nàng sợ chuyện gì bất trắc, sợ đứa bé chuyện, sợ khó sinh, sợ còn đau đớn m ngày nữa…
“Ta ở đây, kh đâu, kh đâu.” an ủi nàng, cũng an ủi chính .
“A…” Nàng kh nhịn được, hé miệng khẽ kêu đau.
Chốc lát cơn đau lại rút , kh kịp thở l hơi, cơn đau lại ập đến. Từng trận đau dồn dập, gần như nhấn chìm lý trí của nàng.
Nửa c giờ sau, nàng toàn thân đẫm mồ hôi, bà đỡ cùng những khác thay thế vị trí của Triệu Tấn, rèm che bu xuống một nửa, trên nàng đắp chăn b dày cộm, vừa bức bối vừa nóng nực, mở mắt ra ngay cả hàng mi cũng treo đầy hạt mồ hôi, kh rõ bất cứ ều gì, chỉ là những gương mặt mơ hồ đầy lo lắng.
“Lau mồ hôi cho phu nhân, kéo chặt màn lại, đừng để phu nhân bị nhiễm phong.” Bà đỡ chỉ huy các tì nữ, bận rộn trước và sau màn.
Triệu Tấn đứng cách đó vài bước, y kh thể đến gần, cũng kh thể làm được bất kỳ ều gì.
Cuốn Kim Ngọc Truyện kia bị vứt ở góc giường, vẫn đang mở ở chương mà y vừa đọc.
Y im lặng cúi đầu đứng đó, kh nói lời nào, cũng kh rời .
Nếu kh tận mắt chứng kiến nàng hai lần sinh nở, y hoàn toàn kh biết, nữ nhân chịu khổ lớn đến vậy. Nhưng thế gian khi nhắc đến mang thai sinh con, lại dễ dàng như ăn một bữa cơm vậy. Y cũng thích trẻ con, từng nghĩ nếu một ngày thực sự thể sinh cho y, mười đứa hay tám đứa cũng kh chê nhiều. Nhưng khoảnh khắc này, trong tai nghe th tiếng nàng vô thức kêu đau và tiếng nức nở run rẩy, lòng y khó chịu. – một đang dùng mạng sống của để nối dõi t đường cho y.
Khởi đầu của sinh mệnh, hóa ra lại bi thảm và tàn nhẫn đến vậy.
Nàng liều c.h.ế.t sinh ra sự sống mới, nhưng trong miệng khác lại chỉ xứng đáng nhận được một câu “vận rủi”.
Cửa bị đẩy ra, Mai Nhụy cầm nến vào. Hóa ra trời đã tối , từ lúc nàng chuyển dạ đến giờ, đã kéo dài hai c rưỡi.
C đầu tiên nàng còn thể lại, ăn uống, nói chuyện, bây giờ ý thức đã tán loạn, chỉ còn những tiếng rên rỉ vô vọng, mang theo tiếng khóc.
Trong phòng ngột ngạt kh một chút gió, lưng Triệu Tấn ướt đẫm mồ hôi.
Y kh thở nổi, bước chân đẩy cửa ra, đứng dưới hiên bầu trời đêm âm u.
Đêm nay kh trăng, cũng kh , bầu trời xám xịt lơ lửng những đám mây dày nặng nề. Một trận bão lớn đang hình thành. Sau trận mưa này, mùa đ lại đến.
Năm này qua năm khác, tuần hoàn kh ngừng.
Y cũng kh còn trẻ nữa. Lần đầu vào kinh, mười bảy tuổi đậu tiến sĩ, cũng từng phong quang vô song, chớp mắt đã bị đánh rớt hồng trần, rơi vào vực sâu vạn trượng, y ẩn trong bóng tối kh th ánh sáng mười năm. Tốt xấu gì, mọi thứ đều đã trải qua, đều đã nếm thử, sống đến bây giờ, dù c.h.ế.t cũng kh hối tiếc.
Nhưng bên trong kia, vẫn còn nhiều ều thú vị chưa từng chơi, nhiều món ngon chưa từng ăn, nhiều cảnh đẹp chưa từng th. Nàng kh thể chết. Nếu thể đổi mười năm dương thọ của y, đổi l nàng bình an vượt qua cửa ải này…
Gió từ hành lang thổi đến, làm rối tóc mai, Triệu Tấn chợt tỉnh khỏi sự sững sờ, kinh ngạc một lát, sau đó cười.
Y lại bắt đầu nghĩ đến những chuyện huyền ảo như vậy.
Tiếng động trong phòng ngưng lại một lát, Triệu Tấn tỉnh hồn, đang định đẩy cửa vào, nghe th tiếng bà đỡ bên trong vội vàng nói: “Nh, đưa sâm phiến cho phu nhân ngậm. Phu nhân ngất .”
Tâm trạng Triệu Tấn lên xuống thất thường, một đêm hoang mang luống cuống, cả thượng viện kh một ai thời gian nghỉ ngơi.
Y ngồi trên bậc đá trước hiên, như một pho tượng bất động. Kh ai biết y đang nghĩ gì, cũng kh ai dám qu rầy y.
Trong tiểu hoa viên, trên gương mặt An An vương đầy giọt lệ, nàng đang tìm kiếm tiểu miêu bị lạc.
Thượng viện bận rộn hỗn loạn, Triệu Tấn và Nhu Nhi đều kh thể để mắt đến An An, Hạnh Chi dẫn nàng chơi, lại kh đóng kín cửa, nhất thời kh để ý đã để Tiểu Hoa lẻn ra ngoài.
An An khóc như một tiểu nhân nhi bằng nước mắt, lần trước chạy nạn Tiểu Hoa cũng từng lạc mất một lần, may mắn thay vị đại ca ca vẻ sạch sẽ ở tiền viện đã đưa Tiểu Hoa về. Lần này kh biết nó lại chạy đâu.
Hạnh Chi th trời đã tối, bèn ngồi xổm xuống khuyên nhủ: “Tiểu thư ngoan, chúng ta mai hãy tìm tiếp. Nô tỳ sẽ dặn dò các hộ vệ tiền viện, nhờ họ để mắt chú ý, một khi phát hiện sẽ lập tức đưa về cho tiểu thư được kh? xem trời tối thế này, trong hoa viên cây cối hoa cỏ rậm rạp, chẳng th đường đâu nữa, chúng ta về trước nhé, được kh ạ?”
An An bĩu môi, nước mắt từng chuỗi nhỏ xuống, “Kh, Tiểu Hoa bị thương, nguy hiểm lắm.”
Lần trước Tiểu Hoa lạc đã bị thương móng vuốt trước, khiến ta vô cùng đau lòng. An An thương Tiểu Hoa nhất, dĩ nhiên kh muốn nó bị thương. Nàng cũng từng bị thương, đầu gối bị trầy da, đau lắm, đau lắm.
“Tiểu Hoa kh th An An, nó sợ lắm.” Nàng còn lo Tiểu Hoa một (mèo) sẽ sợ, bản thân nàng cũng kh dám ở một trong phòng, bên cạnh mới được.
Hạnh Chi đành chịu, chỉ thể dẫn nàng tiếp tục tìm.
Đi đến trước thùy hoa môn, Hạnh Chi lại nói: “ xem, khắp hoa viên đều tìm hết , Tiểu Hoa kh ở đây, chúng ta về trước, đợi tin tức của các thị vệ được kh?”
An An bĩu môi toan khóc, bỗng nghe bên ngoài một giọng nói quen thuộc.
“Làm ơn đưa nó đến Thượng viện, tiểu thư kh th nó nhất định sẽ lo lắng.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.