Thứ Thê Hách Liên Phi Phi
Chương 134:
“Triệu cô nương!”
Ngoài hẻm vọng tới tiếng nam nhân gọi, An An quay đầu lại, phát hiện Nguỵ Xung đã đuổi kịp.
Nàng giơ tay lên, nói: “Ta ở đây.”
Chưa kịp quay lại, bỗng nhiên chú mèo con trắng muốt đã vọt đến chân nàng, nàng vội cúi ôm l mèo, khi ngẩng đầu lên lần nữa, nam nhân mặt sẹo kia đã biến mất kh còn tăm hơi.
Tốc độ nh đến vậy... An An căn bản kh kịp nhận ra ta đã rời lúc nào.
Nguỵ Xung bước vào hẻm, lo lắng nói: “Triệu cô nương, kh chứ? Trên phố đ quá, suýt chút nữa kh tìm th . Mau theo ta về , Kim Phượng lo sốt vó .”
An An gật đầu, ôm mèo trong lòng, ngoan ngoãn theo sau . Vừa rẽ qua hẻm, xuyên qua dòng , nàng quay đầu lại, luôn cảm th một ánh mắt dính chặt vào lưng , nhưng phía sau là đám đ ồn ào, kh ai dừng lại nàng. An An trong lòng một cảm giác kỳ lạ, nhưng lại kh thể nói rõ nguyên do, nàng lắc đầu, kh nghĩ nữa.
Xe ngựa phía trước dừng bên vệ đường, Kim Phượng vuốt bụng, được Xuân đỡ tay đứng dưới hiên nhà đối diện. Th An An bình an vô sự trở về, lòng nàng treo ngược cành cây mới dịu xuống một chút, bước lên quan tâm nói: “Cô nương đâu vậy? bị ta xô đẩy kh? Lỗi tại ta, nếu kh ta dừng lại giữa chừng, thì con mèo này đã kh chạy mất.”
An An cười nói: “Phượng cô cô nói nặng , khiến lo lắng như vậy, là ta kh . yên tâm, ta kh cả, còn kh biết ta ? Ai chịu thiệt chứ ta sẽ kh chịu thiệt đâu.”
Kim Phượng cười cười, trong lòng vẫn tự trách, nếu kh nàng giữa đường gặp Nguỵ Xung, bảo xe ngựa dừng lại, mèo con căn bản kh cơ hội chạy mất. Hiện giờ là thời kỳ đặc biệt, Đại cô nương nhà nàng sắp được nghị thân, thật sự kh nên ra ngoài lộ diện trên phố, vạn nhất bị kẻ nào kh mắt xô đẩy, lý cũng nói kh rõ.
Về đến nhà, An An trực tiếp đến Thượng Viện. Hiện giờ nàng đã chuyển từ phòng ấm của Thượng Viện ra, ở trong Vân Ảnh Quán bên cạnh Thượng Viện.
Ngạn ca nhi và Triệt ca nhi đều ở phòng Nhu Nhi, đang vây qu bàn sưởi ăn ểm tâm, Ngạn ca nhi thỉnh thoảng rút khăn tay, lau khóe miệng cho đệ đệ. Kh khí trong nhà tốt, hữu đệ cung, tỷ đệ hòa thuận, An An vừa vào phòng liền mang theo nụ cười, giao mèo trong lòng cho tiểu nha hoàn đứng ở cửa, phủi phủi cánh tay xem dính l mèo kh, mới nh chóng bước vào. Triệt ca nhi một tật nhỏ, kh thể dính l chó mèo, chỉ cần dính một chút thôi sẽ hắt hơi kh ngừng, cho nên An An tuy thích mèo, nhưng tuyệt đối sẽ kh bao giờ ôm nó vào phòng đệ đệ.
“Về ? Mau rửa tay, sắp ăn cơm .” Nhu Nhi đứng dậy đón con gái, giục nàng rửa mặt. An An ngồi bên mép sưởi, nhận khăn tay Thu Tịch đưa tới lau lau tay, nhấc ấm trà ngửa đầu uống một hơi lớn, thở hổn hển nói: “Mệt c.h.ế.t ta , chùa Hàn Lộ xa quá, ngồi xe xương cốt đau nhức.”
Nhu Nhi đưa ngón tay chọc nhẹ vào giữa trán nàng, cười mắng: “Thế này đã kêu mệt ? Lúc con trèo cây móc tổ chim, lội nước hái sen kh th con kêu mệt?”
An An làm ra vẻ kinh hãi nói: “Nương nói gì vậy? Trước mặt các đệ đệ, cũng kh chừa cho ta chút thể diện nào, ta lớn chừng này , còn l chuyện lúc nhỏ ra trêu chọc khác ? Nương thật quá đáng mà.”
Ngạn ca nhi và Triệt ca nhi đều bật cười, Triệt ca nhi vỗ tay nói: “Lần sau tỷ tỷ giúp ta thi trèo cây với Quách Du, chắc c sẽ tg.”
An An lật tiến tới, xòe hai lòng bàn tay xoa xoa khuôn mặt nhỏ n tròn tròn của đệ đệ, “Oai phong đó, ngay cả đệ cũng bắt đầu học cách châm chọc tỷ tỷ ?”
Triệt ca nhi vừa định nói, há miệng ra liền hắt hơi. An An giật , vội rụt tay lại, cúi đầu ống tay áo của , “Đừng nói trên ta còn dính l mèo nhé? Triệt ca nhi, đệ ?”
Triệt ca nhi kh thể nói chuyện, hắt hơi liên tục bảy tám cái, mắt đều đỏ hoe, Nhu Nhi trách mắng: “Mau thay y phục rửa mặt hãy ra đây.”
Lần này An An kh dám qua loa nữa, vội vàng trượt khỏi giường sưởi vòng ra tịnh phòng nội thất để rửa mặt.
Mãi một lúc lâu Triệt ca nhi mới ngừng hắt hơi, việc đầu tiên thể nói chuyện là thay tỷ tỷ xin Nhu Nhi tha lỗi, “Nương, kh trách tỷ tỷ, là bệnh của Triệt ca nhi, tỷ tỷ kh sai, mèo con cũng kh sai.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhu Nhi đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của đệ đệ, cũng cảm th ấm lòng. Các con tình cảm tốt, thật là một chuyện vô cùng hạnh phúc. Nàng quả thực may mắn, nàng gả cho đối xử với nàng tốt, cha mẹ chị đều thương nàng, lại còn ba đứa con đáng yêu đến vậy. Đôi khi nghĩ lại, đời này của nàng dường như thật sự kh gì tiếc nuối.
An An thay y phục trở về, cũng đã gần đến giờ ăn cơm.
Triệu Tấn tối nay xã giao. Mỗi dịp trước Tết hàng năm đều qua lại với quan phủ và các đối tác làm ăn. Lúc về nhà đã là nửa đêm, Nhu Nhi vẫn chưa ngủ, tựa lưng bên mép màn đang thêu một chiếc váy họa tiết hoa mẫu đơn cho An An mặc vào mùa xuân.
Triệu Tấn đã tắm rửa ở thư phòng, trên vẫn còn vương mùi bồ kết dễ chịu, bước tới vén màn lên giật l đồ thêu trong tay Nhu Nhi ném sang một bên, “Thức khuya cật lực dưới đèn thế này, mắt kh cần nữa ?”
Nhu Nhi thẳng dậy vòng tay ôm cổ , “Gia, chuyện muốn nói với .”
Triệu Tấn vùi đầu vào hõm cổ nàng hôn liếm, mơ hồ đáp: “, lại vì chuyện hôn sự của con gái ư?”
Nhu Nhi bị đẩy ngã xuống gối uyên ương, ngẩng đầu lên tua rua trên đỉnh màn, “Ừm... trong lòng kh quyết định được, ai cũng nói tuổi nàng nên bắt đầu xem xét hôn sự , nếu kh đợi đến cập kê mới kén chọn, e rằng những trai tốt cùng tuổi đều đã nơi chốn. Chiết Châu tuy lớn, nhưng những gia đình phù hợp chỉ b nhiêu. nghĩ tới nghĩ lui vẫn kh biết ai mới thích hợp với An An, nàng chơi với mọi đều tốt, nhưng chưa từng th đặc biệt với ai cả. vừa hỏi nàng , nàng liền như một nam nhi mà nói những đó đều là ‘ đệ’, con gái nhà khuê các, nói vậy ra thể thống gì?”
Triệu Tấn bật cười một tiếng, thuận thế kéo dây buộc tà áo dưới của nàng ra, “Ngốc, chuyện này nàng vội cái gì? Con gái chúng ta đương nhiên kén chọn tốt nhất. Con trai của Quách Tử Tg, Lục Thần những đó, ai xứng cưới nàng? Kh cần câu nệ vào một nơi bé bằng bàn tay như Chiết Châu, ngay cả những c hầu thế tử ở kinh thành, chẳng lẽ con gái chúng ta kh xứng ? Chỉ là chúng ta kh thèm trèo cao mà thôi. Chuyện này, ta th cứ tùy duyên , con gái ta còn muốn giữ lại thêm hai năm, vội cái gì...”
Nhu Nhi lắc đầu: “Kh được, chuyện này mà kh định đoạt, luôn cảm th bất ổn. Chuẩn bị gả cưới cũng mất vài năm, may áo cưới, làm đồ thêu trong phòng, từ từ chọn đồ hồi môn, sắm sửa của hồi môn. Hơn nữa, trải qua lục lễ cũng là một quá trình dài, thật sự đợi đến mười bảy mười tám tuổi mới xem mắt, đợi nàng xuất giá, chẳng đã hơn hai mươi tuổi ?”
“Nàng nghĩ thật xa xôi.” Câu này của Triệu Tấn tuyệt đối kh khen nàng, ngữ ệu mang theo ý cười, cúi để lại một vết son nhạt trên cổ nàng, “Đâu phiền phức đến thế? C chúa chuẩn bị gả cưới, một năm cũng đủ . Cứ từ từ chọn lựa, kh vội, con gái chúng ta mọi mặt đều xuất sắc, huống hồ phụ mẫu nàng là nàng và ta, lẽ nào còn thể gả kém được ?”
Nam nhân và nữ nhân kh cùng một cách suy nghĩ, hành sự vốn kh m thích tuân theo những lễ nghi thường tình, Nhu Nhi biết nói với cũng vô ích. Chuyện hôn sự của con gái vẫn tự tham khảo nhiều hơn, cuối cùng chọn ra vài thích hợp, nhờ xem xét là được.
đến vội vã, Nhu Nhi lại những nỗi lòng khác, nhất thời bị làm cho chút đau, nàng đẩy một cái, “Nhẹ thôi... Ngày mai Quách phu nhân nói, muốn mời các con đến chơi, hôm nay Triệt ca nhi chút vấn đề nhỏ, mũi đỏ lên... muốn đưa An An , Ngạn ca nhi bài vở, tiện thể ở nhà bầu bạn với đệ đệ...”
Triệu Tấn qua loa nói: “Nàng tự quyết định là được, đừng cử động...”
Ngoài cửa sổ kh biết nhà ai đang b.ắ.n pháo hoa, ánh lửa rực rỡ bùng nổ trên bầu trời, An An trong mơ bị tiếng động này làm giật tỉnh dậy. Đưa tay lau trán, toàn là mồ hôi.
Nàng mơ th nam nhân mặt sẹo kia.
ta giữa bụi cây, chỉ để lại cho nàng một bóng lưng. Bóng lưng này tr thật quen thuộc, nhưng nàng lại kh thể nhớ nổi, nàng đã gặp ta ở đâu.
Đời này nàng được bảo vệ quá tốt, y phục và phong thái của ta, cùng với thân thủ đó, hẳn kh là loại nàng thể tiếp xúc.
Tại lại cảm th quen thuộc nhỉ?
Nàng kh nghĩ ra.
Trong mộng, nàng đuổi theo bóng hình từ phía sau, đuổi mãi đến mỏi mệt rã rời. Tiểu miêu theo sau nàng, nàng nhớ rõ dáng vẻ con mèo , kh Bảo Thạch miêu con trắng như tuyết, mà giống như con mèo đầu tiên của nàng Tiểu Hoa.
Thật sự kỳ lạ.
Tiểu Hoa đã qua đời hai năm trước, nàng đau lòng một thời gian dài, năm nay dần kh còn nhớ đến nó nữa. nó lại cùng nam nhân mặt sẹo kia xuất hiện trong mộng của nàng?
Chưa có bình luận nào cho chương này.